Vào lúc thân thể hắn vừa bước qua cánh cửa, sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, bỗng nhiên quay đầu nhìn thấy sau lưng có linh quang tỏa sáng, đó là linh quang như sợi tóc bị thân thể hắn đụng đứt, sau đó nó biến mất không thấy gì nữa. Nhìn thấy cảnh này sắc mặt Tiêu Thần càng khó coi hơn trước, lúc trước hắn cảm ứng qua nhưng không phát hiện có gì không ổn, hiển nhiên cấm chế này bị người ta bố trí có tác dụng cảnh báo. Nếu như không cẩn thận sẽ bại lộ hành tung, nội tâm Tiêu Thần thầm cười khổ, việc này đã phát sinh liền chỉ có thể chính diện ứng đối, trừ như vậy thì không còn cách nào khác. Bên ngoài cơ thể có linh quang sáng ngời nhưng không chờ thân ảnh của hắn dừng lại, trên thông đạo phía trước có tiếng bơớc chân truyền tới, cầm đầu là hai lão quái Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ, sau lưng là Liệt Nguyên cùng bốn gã tu sĩ, ánh mắt bọn chúng nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, trong mắt sinh ra hàn quang. Bọn họ bốc lên nguy hiểm to lớn, tổn thất thảm trọng mới có thể đi tới nơi này, không ngờ biến thành tiên phong mở đường cho kẻ khác, bị người ta theo đuôi dễ dàng như thế, loại cảm giác này làm bọn họ cực kỳ khó chịu.
Tiêu Thần im miệng không nói, linh quang bên ngoài cơ thể hắn biến mất, đối mặt hai gã tu sĩ Đạp Thiên cảnh, hắn không cho rằng mình có thể chạy thoát, vào lúc này tâm niệm hắn thay đổi thật nhanh nhưng vẻ mặt trấn định bình tĩnh, cũng không lộ ra chút dị thường nào. Nhưng phần bình tĩnh của hắn làm cho Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ âm thầm cau mày, bọn họ tạm thời áp chế sát ý trong lòng, cũng không nóng lòng ra tay. Bởi vì bọn họ biết rõ Ngụy Trưng đuổi giết Tiêu Thần mới vẫn lạc, trong đó có một khả năng làm bọn họ không thể không lo lắng, Ngụy Trưng thật sự chết trong tay Tiêu Thần? Đây là việc bọn họ cho rằng không có khả năng xảy ra, nhưng hôm nay cảm ứng khí tức của hắn như ẩn như hiện làm cho Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ không dám hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì khí tức Tiêu Thần cường đại hơn ba năm trước gấp mấy lần, tuy vẫn không thể so sánh với bọn họ nhưng cũng đã cực kỳ kinh người. Là Tiêu Thần che dấu tu vi? Hay hắn còn át chủ bài gì khác?
- Tiêu Thần tiểu hữu, từ biệt mấy năm, hôm nay gặp lại tu vi đạo hữu tăng lên làm người ta giật mình, không biết Ngụy Trưng đang ở nơi nào?
Ánh mắt Thần Cơ tử lóe sáng, hắn lên tiếng nhàn nhạt, ánh mắt lão quái âm trầm.
Tiêu Thần chắp tay, nói:
- Ngụy Trưng chính là tu sĩ Thần Cơ tông, hiện tại hắn như thế nào thì nội tâm Thần Cơ tử đại nhân hiểu rõ, cần gì biết rồi còn cố hỏi.
- Bổn tông muốn nghe ngươi trả lời thuyết phục.
- Vãn bối đứng ở chỗ này đã là câu trả lời tốt nhất, không biết Thần Cơ đại nhân có thỏa mãn hay không?
Tiêu Thần thần thái bình thản, hắn nhạy cảm phát hiện tâm tư của hai lão bất tử Thần Cơ tử cùng Tội Ác Quân Chủ, mặc dù bọn họ hận không thể giết hắn ngay lập tức nhưng kiêng kị Ngụy Trưng tử vong, không muốn ra tay vối hắn lưu lại thời cơ cho kẻ khác lợi dụng, lúc này mới tạm thời lựa chọn ẩn nhẫn tránh lui, cũng không trực tiếp ra tay gạt bỏ hắn, nếu đã hiểu ý trong đó, hắn tự nhiên sẽ biểu hiện bình tĩnh, càng như thế bản thân càng an toàn.
Thần Cơ tử chậm rãi gật đầu, ý tứ của Tiêu Thầ cực kỳ rõ ràng, hắn đã đứng ở chỗ này thì Ngụy Trưng đã chết, đồng đẳng với thừa nhận sự thật hắn giết chết Ngụy Trưng. Thái độ bình tĩnh, không kiêu ngạo không siểm nịnh, hắn cầm trong tay, nếu không tại sao nắm chắc đứng trước mặt bọn họ, mặc dù bị phát hiện hành tung nhưng vẫn không có kinh hoàng, mặc kệ suy đoán có đúng hay không, hắn cũng sẽ không như vậy sự tình mạo hiểm. Hôm nay đã mở ra tiến vào trong thần miếu, hắn không cần tự nhiên đâm ngang vào lúc này.
- Hừ! Bổn tọa vẫn cảm thấy âm thầm có đôi mắt dò xét, Tiêu Thần tiểu hữu thật hảo thủ đoạn, nếu không phải Thần Cơ tử đạo hữu ra tay, chỉ sợ còn không phát giác có sự tồn tại của ngươi ở đây, để tiểu hữu làm hoàng tước nấp đằng sau.
Tội Ác Quân Chủ lạnh lùng lên tiếng,
- Nhưng năm đó tiểu hữu dùng kế dẫn họa sang phía đông, đẩy phiền toái vào Tội Ác Chi Thành, việc này có nên cho bổn tọa một câu giải thích?
Tiêu Thần gật đầu, nói:
- Chuyện năm đó là vãn bối thân bất do kỷ, bất đắc dĩ mới tiến vào Tội Ác Chi Thành, nếu có đắc tội Tội Ác Quân Chủ đại nhân, kính xin đại nhân khoan dung. Về phần một câu giải thích, không biết đại nhân muốn như thế nào?
- Bổn tọa mời Liệt Nguyên ra tay thay, nếu như ngươi có thể bình yên vô sự trước thần thông của hắn thì ta bỏ qua việc này, bằng không đừng trách bản tọa.
- Tốt!
Tiêu Thần dứt khoát đáp ứng, sắc mặt bình tĩnh.
Tội Ác Quân Chủ nghe vậy ánh mắt nhìn chằm chằm, trong nội tâm đột nhiên sinh ra vài phần ngưng trọng. Tiêu Thần đáp ứng gọn gàng mà linh hoạt như thế, trong tay tất có át chủ bài, đối phương chưa từng lộ ra thần thái khác thường gì cả, chậm rãi gật đầu, nói:
- Nếu như thế làm phiền Liệt Nguyên đạo hữu.
Thần Cơ tử thờ ơ lạnh nhạt, hắn cũng không có ý kiến với việc này, hắn cũng có mượn tay Liệt Nguyên dò xét Tiêu Thần, xem hắn có ẩn tàng hay không.
Nội tâm Liệt Nguyên cười khổ, hắn vừa mới biết được tin Ngụy Trưng chết, trong nội tâm càng kiêng kị Tiêu Thần mấy phần, nhưng Tội Ác Quân Chủ mở miệng thì hắn không có cơ hội cự tuyệt. Cũng may chỉ là ra tay thử một lần, cũng không phải sinh tử tương bác, hắn gật đầu đáp ứng, lúc này tiến lên chắp tay với Tiêu Tâần, nói:
- Tiêu Thần đạo hữu, nếu có mạo phạm xin tha lỗi.
Trước khi xác định tu vi chân chính của Tiêu Thần thì hắn phải hạ tư thái xuống, để tránh gây phiền toái cho bản thân mình.
Tiêu Thần thản nhiên nói:
- Liệt Nguyên đạo hữu không cần phải lo lắng, ra tay là được.
- Nếu như vậy liền đắc tội.
Gương mặt Liệt Nguyên mang theo vài phần ngưng trọng, vẻ mặt hắn bất đắc dĩ nhưng nội tâm không có hảo cảm với hành vi làm hoàng tước nấp phía sau của Tiêu Thần, cho nên lúc này ra tay cũng là hắn mong muốn, nếu muốn làm hoàng tước cũng phải có được tư cách làm hoàng tước.
Bình luận