Đạo (Dịch) – Chương 2589

Hắn hít sâu một hơi, áp chế suy nghĩ trong lòng xuống, hắn không muốn giao phong với đám người Thần Cơ tử, chỉ cần cẩn thận che dấu hành tung nấp ở nơi bí mật gần đó thì chưa hẳn hắn không phải là người thắng lớn nhất trong chuyến đi thần miếu lần này. Ánh mắt nhìn vào sâu trong tả điện, một cánh cửa đã mở ra, nó là con đường liên thông với chủ điện nhưng Tiêu Thần cũng không sốt ruột tiến vào trong đó, từ lúc tiến vào thần điện hắn gặp được hộ vệ thần miếu cản đường, đến tiền điện thần miếu lại gặp thần miếu thủ hộ giả, lại đến thần miếu tả điện có thần miếu hủy diệt giả, không khó nhìn ra lực lượng thủ hộ của thần miếu không ngừng tăng lên, mặc dù trong chủ điện thần miếu có cơ duyên lớn cũng có lực lượng thủ hộ cường đại. Đám người Thần Cơ tử tiến vào trong đó không giả nhưng muốn thu cơ duyên vào trong tay cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Cho nên hắn còn phải dừng lại ở đây một thời gian, vì phòng ngừa đêm dài lắm mộng, có một số việc cần phải làm sớm.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn vào vách tường thâm uyên bị phá hủy chung quanh, ý niệm hơi động, thần thức trực tiếp phá thể ra ngoài và tinh tế dò xét vách tường thâm uyên và những viên đá đen kia. Thần thức của hắn như mưa xuân thấm đất, yên tĩnh như nước không ngừng dò xét các nơi, không lưu khoảng trống. Thời gian từ từ trôi qua, một lát sau hắn quay đầu lại, ánh mắt nhìn vào vách tường thâm uyên bên trái, ánh mắt của hắn xuất hiện một tia vui mừng.

Thần miếu tiền điện, mười một cây cột đá chống trời!

Thần miếu tả điện, mười một vách tường thâm uyên!

Là một loại trùng hợp hay là một ẩn ý gì trong đó?

Hắn ở trong cột đá của tiền điện thu được mảnh vỡ kỳ dị, cho nên hắn muốn nếm thử có tìm được bất cứ thu hoạch gì trong mười một vách tường thâm uyên hay không. Mà sự thật chứng minh suy nghĩ của hắn không có sai lầm.

Hắn tiến lên phía trước một bước, linh quang tỏa sáng, thân ảnh Tiêu Thần xuất hiện trước một vách tường thâm uyên, ở biên giới của đá đen có một đường vân tạo hình mất trật tự không mang theo chút ý nghĩa gì, nó phân cách đường vân của vách tường làm hai. Loại đường vân này nhìn mất trật tự nhưng ánh mắt nhìn vào sẽ cho kẻ khác phong cách cổ xưa, là một loại hoa văn trang trí thường thấy nhất trong thần miếu, cho dù ở góc nào cũng có thể thấy được, không có nửa điểm kỳ lạ đặc thù. Nhưng mảnh vỡ nhìn bình thường trước mặt lại có được một ít kỳ lạ khác biệt.

Tiêu Thần đã có kinh nghiệm thu mảnh vỡ đầu tiên, lúc này hắn không do dự vươn tay ra nắm lấy mảnh vỡ trên vách tường.

Ngón tay của hắn hơi dùng sức, chỉ nghe “Ba một tiếng vang nhỏ, trên vách tường thần miếu có một phiến đá vỡ văng ra. Mảnh vỡ đen nhánh nhưng lạnh buốt, cầm trong tay là có thể cảm nhận được nhưng không thể phân biệt đó là chất liệu gì, vuốt vuốt một lát chẳng được gì, ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, hắn lật tay cầm mảnh vỡ đầu tiên ra quan sát.

Mảnh vỡ này hắn cầm xuống từ cây cột đá, toàn thân có màu xám của đá, hai khối mảnh vỡ có màu sắc hoàn toàn khác nhau nhưng thời điểm đặt chúng cùng nhau lại có thể lập tức phát giác được mấu chốt trong đó. Trong mắt Tiêu Thần bộc phát thần quang chói mắt, hắn dễ dàng xếp hai mảnh vào nhau khu nối những mảnh vỡ của chúng lại. Sau một khắc không đợi Tiêu Thần nhìn kỹ, hai khối mảnh vỡ tự động nối với nhau, chỉ thấy linh quang lóe sáng và kết hợp, hòa hợp làm một thể nhưng không có vết rách

Hai mảnh vỡ nối với nhau tạo thành một khối hoàn toàn mới, một bên màu xám, một bên màu đen, ánh mắt nhìn vào cảm thấy quỷ dị nhưng phần quỷ dị này làm tâm thần Tiêu Thần chấn động, hắn lập tức có chủ ý, nói thầm quả nhiên mảnh vỡ không phải là thứ tầm thường, chỉ là không biết chúng có tác dụng như thế nào. Một khối nằm trên một trong mười một cây cột đá tại tiền điện thần miếu, một khối nằm trên một trong mười một vách tường thâm uyên tại tả điện, dường như cố ý đăt tách ra, dựa theo đó mà suy diễn, thần miếu chủ điện và thần miếu tả điện có lẽ đều có mới đúng. Hôm nay cảm ứng trong dung hợp hai mảnh vỡ không có khác thường, chắc hẳn đợi đến lúc dung hợp bốn mảnh vào nhau có lẽ sẽ có công dụng.

Một nghĩ đến đây Tiêu Thần hít sâu một hơi, hắn áp cêế suy nghĩ này xuống. Hôm nay đã không thể cởi bỏ bí mật của mảnh vỡ cho nên phải kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng hắn sẽ cởi bỏ bí mật này thôi.

Thần thức lại dò xét chung quanh, hắn đã tìm hết tả điện một lần, xác định không còn thứ gì che giấu mới thu hồi thần thức, hắn cất bước tiến lên phía trước. Hiện tại thời gian đã qua đi hồi lâu, chắc hẳn đám người Thần Cơ tử cũng đã đi vào chủ điện thần miếu. Đi theo sau lưng hai tên tu sĩ Đạp Thiên cảnh quả nhiên có chỗ tốt thật lớn, nếu không hắn cũng không dễ dàng xâm nhập vào trong thần miếu mà không cần tốn nhiều sức cũng đã thu hoạch hai khối mảnh vỡ. Không nói mảnh vỡ có hữu dụng hay không, ít nhất có thể trợ giúp hắn không ngừng xâm nhập vào chủ điện và tới gần thông đạo rời khỏi tội ác tinh vực, dù vậy nội tâm Tiêu Thần không có nửa điểm cảm kích bọn chúng, hắn bằng vào lực lượng nguyên thần bản thân mới có thể theo sau làm hoàng tước, nếu đổi lại người khác sợ rằng đã sớm bị hai lão bất tử phát hiện rồi, sau đó kết cục bị đánh thành cặn bã.

Sâu trong tả điện của thần miếu có một cánh cửa đã mở ra, cánh cửa này lớn chừng trăm dặm, toàn thân có màu da cam giống như làm từ đồng thau mà thành, trên cánh cửa còn có các loại hoa văn tinh mỹ trang trí, kiểu dáng phong cách cổ xưa khí thế bàng bạc. Hai bên cửa điện một con trâu một sừng, con mắt đỏ thẫm tỏa ra hào quáng chói, hơn nữa nó còn sinh ra uy áp đáng sợ làm tâm thần người ta chấn động, tiếp theo sinh ra ý kính sợ. Từ cánh cửa nhìn vào trong thì phát hiện đó là thông đạo thật dài rất yên tĩnh. Tiêu Thần cất bước đi tới, hắn đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn trái nhìn phải, sát khí trấn uy của đầu trâu không có tác dụng quá lớn, hắn bước tới một bước và đi vào cửa lớn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...