Đạo (Dịch) – Chương 2584

- Hì hì, còn có chúng ta, còn có chúng ta, phu quân ngươi cũng không thể nặng bên này nhẹ bên kia, bằng không chúng ta sẽ thương tâm.

Tiểu Nghệ cười hì hì xuất hiện, đôi tay còn bẹo má của Thanh Mi.

- Tiêu Thần đại ca.

Tiểu nha đầu bị bẹo má nên cúi đầu xuống.

Tiêu Thần nhìn vào gương đồng, nhìn bốn hồng nhan đang tươi cười đầy nhu tình với hắn, bọn họ đứng trong hoa viên vươn tay với hắn.

- Phu quân, mau lại đây, theo chúng ta đi, chúng ta không cần rời xa nhau nữa.

- Tiểu Nghệ... Thanh Mi... Các ngươi đều ở đây.

Thần thái mê ly trên mặt hắn quá nặng, ẩn ẩn cảm thấy không đúng nhưng không biết không đúng ở điểm này, hắn cau mày nhưng do dự không có tiến lên.

- Phu quân mau tới đây, nếu ngươi không tới thì chúng ta sẽ đi đấy.

- Đúng đúng, phu quân không tới thì chúng ta sẽ rời đi, chúng ta sẽ đi không cần hắn.

- Nên chờ một chút, cho phu quân một cơ hội, hắn nhất định sẽ tới.

- Đúng đúng, chúng ta nên chờ phu quân tới.

Bốn nữ mỉm cười vui vẻ nhưng vào lúc này đột nhiên có mấy tên tu sĩ cười lạnh xuất hiện ra tay đem chế phục bốn nàng, bọn chúng cười lạnh nhìn hắn.

- Tiêu Thần, nữ nhân của ngươi đang ở trong tay bổn tọa, muốn cứu các nàng thì vào đay.

Người này xuất hiện đột ngột, chính là những kẻ đã từng bị Tiêu Thần chém giết, chính là bốn huyết thần trong huyết ngục lúc trước, vào lúc này ánh mắt nhìn thẳng Tiêu Thần, trong mắt mang theo lạnh lùng và bạo ngược.

- Phu quân, không nên lo cho chúng ta, ngươi nên bỏ chạy đi.

- Phu quân đi mau!

Bên tai có tiếng bốn kiều nhan kêu gào, ánh mắt Tiêu Thần mang theo lửa giận, thân thể của hắn không ngừng run lên nhè nhẹ.

- Hắc hắc, hắn đã không dám đi vào, huynh đệ chúng ta cũng không cần phải khách khí với hắn, bốn nữ tu Nhân tộc này vô cùng xinh đẹp, cứ lạt thủ tồi hoa giết đi như vậy thật sự là phá hoại của trời, chúng ta hường thụ trước thế nào?

- Ha ha, đại ca nói đúng, tư vị nữ tu Nhân tộc ta đã chưa từng thử qua thật lâu.

- Chúng ta nên để Tiêu Thần ở ngoài nhìn đi, ta muốn xem hắn có thể làm con rùa rút đầu tới bao lâu.

- Hắc hắc, nhanh động thủ đi, tiểu đệ hiện tại đã có chút không chịu nổi rồi.

Bốn huyết thần nhe răng cười nói, trong mắt mang theo thần thái dâm tà, bọn chúng vươn tay sờ soạng bốn nữ.

Tiêu Thần cúi đầu, cho dù hắn không nhìn tấm gương nhưng tất cả hình ảnh đều truyền vào trong tâm thần của hắn. Thân thể của hắn run nhè nhẹ, đôi mắt đỏ lên và hắn quát lớn.

- Dừng tay!

Hắn quát lớn mang theo băng giá như đóng băng thiên địa, nương theo hắn lên tiếng, hình ảnh trong tấm gương bất động.

Chậm rãi ngẩng đầu, hắn nhìn tấm gương và nói:

- Tuy ta biết rõ những thứ này là huyễn ảnh do ngươi biến thành, hi vọng dụ dỗ ta tiến vào trong hiểm cảnh, nhưng dù vậy ta cũng không cho phép kẻ nào vũ nhục các nàng. Ngươi làm như vậy, ta sẽ hủy ngươi.

Hắn vừa quát lớn, trong mắt của hắn sinh ra thần quang sáng ngời, không thấy hắn có động tác gì, gương đồng chấn động mạnh, biên độ chấn động càng lúc càng lớn.

Răng rắc!

Gương đồng triệt để vỡ vụn, vào lúc này trong gương đồng có bóng dáng tối tăm lu mờ xuất hiện, nó muốn bỏ chạy vào sâu trong thần miếu.

Tốc độ của bóng đen cực nhanh nhưng Tiêu Thần nhanh hơn, hắn đưa tay nắm lấy bóng đen đang thoát đi.

- Ta nói muốn hủy diệt ngươi, ngươi trốn không thoát.

Thân ảnh bóng đen cứng ngắt tại chỗ, nó bị lực lượng vô hình trấn áp, lúc này xuất hiện hình dáng sẵn có. Đột nhiên nó hóa thành bóng dáng Tử Yên, trong mắt mang theo nước mắt dịu dàng cầu khẩn.

- Phu quân, ta sai rồi, ngươi bỏ qua cho ta, sau này ta không dám nữa.

Gương mặt Tiêu Thần cứng đờ, hắn nhìn gương mặt và bóng dáng quen thuộc trước mặt, ánh mắt của hắn sinh ra thần thái bạo ngược.

- Ngươi đáng chết!

Hắn gầm lên, bàn tay của hắn dùng sức một cái, thân ảnh Tử Yên biến thành tro bụi, bóng dáng bị hắn bóp nát và triệt để biến mất trên thế gian.

Hắn hít sâu một hơi, hắn áp chế bạo ngược trong lòng hắn, huyết sắc trong mắt thoái lui, hắn bình tĩnh trở lại nhưng trong phần bình tĩnh này mang theo bi thương.

Tử Yên... Nguyệt Vũ... Tiểu Nghệ... Thanh Mi...

Tiêu Thần cảm giác trái tim của mình thống khổ, hắn cúi đầu xuống, hắn gian nan cau mày. Từ khi kết thành đạo lữ, hắn chung đụng với kiều thê thì ít nhưng xa cách thì nhiều, sống chung trăm năm trong Nhân Gian giới chính là thời gian mỹ hảo nhất trong cuộc đời tu đạo của hắn, từ nay về sau gặp mặt vội vàng trong tiểu thiên giới và hôm nay lại chia xa lần nữa.

Hắn đã rất lâu rồi không có gặp lại các nàng, trong đại thiên giới các nàng có khỏe không?

Hồi Cốt nước phụ thuộc Đại Đường, Càn Nguyên Tử... Chờ hắn rời khỏ tội ác tinh vực, hắn sẽ đi tìm các nàng. Trước kia bởi vì tu vi bản thân chưa đủ, hôm nay hắn đã có đủ lực lượng, không ai có thể chia tách bọn họ, không có ai cả.

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong mắt hắn mang theo thần thái kiên định, tu vi tâm tình cường hãn cho nên hắn áp chế phần bi thương và nhớ nhung vào trong lòng, biểu hiện bộ dạng kiên cường nhất của bản thân, đây chính là tàn khốc trên con đường đại đạo, không được phép có chút mềm yếu!

Ánh mắt của hắn nhìn vào sâu trong thần miếu, hắn cất bước tiến nhanh về phía trước, tiếng bước chân của hắn vang lên, từng bước một nhưng vô cùng trầm ổn.

...

Trong đại điện thần miếu đang có chém giết.

Đại điện nhìn như vô tận, trên vách tường khảm vô số bóng nước, chấn động sinh ra làm bóng nước lăn tăn, tất cả hộ vệ thần miếu không ngừng thoát ra ngoài, đôi cánh thịt vỗ mạnh bay lên, chúng hóa thành bóng đen lao thẳng tới đánh giết tu sĩ. Hộ vệ thần miếu không ngừng xuất hiện, xen lẫn với thần miếu thủ hộ giả mang theo khí thế hung thần ác sát bộc phát cực kỳ đáng sợ.

Vách tường thần miếu liên thông với vô tận tội ác, có thể không ngừng sinh ra hộ vệ thần miếu cùng thần miếu thủ hộ giả chặn giết tu sĩ dám khinh nhờn xâm nhập thần miếu. Trong thần điện thần có một vực sâu, nó không ngừng rót lực lượng vào trong người thần miếu thủ hộ giả. Nhìn thấy bóng dáng thần miếu trọng điệp, hộ vệ thần miếu bay lên không trung, thần miếu tế tự bắn hỏa diễm, miếu thủ hộ giả gào thét trên mặt đất...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...