Tội Ác Quân Chủ biết Thần Cơ tử ra vẻ không biết, nội tâm của hắn càng không vui nhưng lại không biểu lộ quá nhiều, lúc này gật đầu và không nhiều lời.
- Trong thần miếu nguy cơ trùng trùng, hiện tại chúng ta đều có tổn thất, bổn tông đề nghị tạm thời nghỉ ngơi thời gian ngắn, chờ sau khi khôi phục sẽ lại đi tiếp.
Thần Cơ tử đề nghị đạt được mọi người đồng ý, tu sĩ liên tục nghỉ ngơi, cũng có người cẩn thận dò xet thần miếu, bọn họ muốn tìm kiếm bảo vật nhưng cuối cùng chỉ phí công.
Hai ngày sau, đoàn người lại khởi hành, bọn họ thương nghị và đi bên trái.
...
Tiêu Thần đứng trong tiền điện thần miếu, cảm ứng khí tức giết chóc và sát khí trong đại điện chưa biến mất, nhìn trên mặt đất có vô số cỗ thi thể, vẻ mặt hắn ngưng trọng. Có Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ là hai tu sĩ Đạp Thiên cảnh tọa trấn và nhiều tu sĩ liên thủ như vậy vẫn phải trả giá thương vong thảm trọng. Nếu không có bọn họ đi trước mở đường, chỉ dựa vào tu vi bản thân Tiêu Thần tuyệt đối không thể xâm nhập vào nơi đây. Như vậy tính ra hắn còn phải cảm kích bọn họ mới đúng.
Nhưng suy nghĩ này chỉ xuất hiện thoáng qua trong đầu mà thôi, khẽ lắc đầu, hắn áp chế suy nghĩ. Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn vào lối đi trong tiền điện, hắn cau mày suy nghĩ. Vì ngăn ngừa bị Thần Cơ tử hoặc Tội Ác Quân Chủ phát giác cho nên lúc trước hắn tránh né ở nơi cực xa, cũng không nhìn thấy bọn họ đi vào lối nào. Trầm mặc một lúc sau hắn lắc đầu, xem ra lúc này phải do bản thân mình dò xét một phen, tuy hắn chỉ xem xét có dấu vết tu sĩ lưu lại hay không là có thể xác định bọn họ đi về hướng nào ngược lại cũng không phải một việc khó.
Vào lúc cất bước rời đi, Tiêu Thần vô ý thức dùng thần thức dò xét, đây hành động cẩn thận cơ bản của cường giả, tuy thần thức trong thần miếu bị áp chế nhưng đối với Tiêu Thần mà nói không có ảnh hưởng lớn. Thần thức phá thể ra ngoài, hắn không ngừng dò xét tiền điện.
Vào lúc thần thức của hắn quét qua, thân thể Tiêu Thần hơi cứng đờ, bỗng nhiên hắn quay người, ánh mắt nhìn về một hướng. Ngay vừa rồi thần thức của hắn phát hiện có một tia khác thường, một tia khác thường chỉ xuất hiện liền biến mất nhưng lại không thể giấu diếm được cảm ứng của Tiêu Thần. Hắn lại dùng thần thức tinh tế dò xét, rốt cuộc tìm được ngọn nguồn phát ra dị thường vừa rồi.
Ngọn nguồn nằm ở nửa phần trên của cột đá thông thiên.
Trên cột đá khắc vô số hoa văn nhỏ mất trật tự, từ đó ở mặt phân cắt của cột đá cũng hỗn loạn mất trật tự. Những mảnh vỡ này giống nhau như đúc nhưng trong đó có một cái làm Tiêu Thần cảm thấy khác thường. Hắn bước lên phía trước, thân ảnh xuất hiện bên cạnh cột đá, ánh mắt tập trung vào một khối mảnh vỡ, mảnh vỡ này không có gì khác biệt so với những mảnh vỡ chung quanh, biên giới hoàn mỹ vô khuyết không giống như vật thêm vào.
Tiêu Thần hơi trầm ngâm liền vươn tay cầm mảnh vỡ, hắn dùng sức kéo mảnh vỡ này xuống, cột đá lại chữa trị hoàn mỹ cực nhanh, cũng không khác biệt gì so với lúc trước.
Lực chú ý của hắn là mảnh vỡ trên tay, vật ấy tuy chỉ có một khối nhỏ nhưng đã có một ít phân lượng, chất liệu giống như đá không phải đá, giống như vàng không phải vàng, không biết là vật gì đúc thành, mặc cho hắn tinh tế xem xét cũng không có phát hiện gì.
Mảnh vỡ này tuyệt đối không phải là vật đơn giản.
Trong tiền điện thần miếu không chỉ có một mình Tiêu Thần kiểm tra, cũng chỉ có hắn phát hiện nơi này bất đồng, như vậy trong đó chắc chắn có che giấu, có lẽ có quan hệ với nguyên thần màu vàng của hắn.
Mặc dù không có đầu mối nhưng Tiêu Thần vẫn cẩn thận thu thập mảnh vỡ vào trong nhẫn trữ vật, lúc này hắn dùng nguyên thần dò xét chung quanh, xác định không có bỏ xót thứ gì liền đi thẳng vào thông đạo bên trái.
Vì ngăn ngừa bị đám người Thần Cơ tử phát giác hành tung, Tiêu Thần cẩn thận tiến lên phía trước, hắn cẩn thận cảm ứng khí tức phía trước.
Nơi này là một thông đạo thật dài, vách tường hai bên có điêu khắc phù điêu tinh mỹ hoa lệ, khí tượng phi phàm, tuy không biết là đồ vật của bao nhiêu năm trước nhưng hôm nay nhìn chúng vẫn bảo toàn cực kỳ hoàn hảo, chưa từng bị tổn thương. Nội dung trong phù điêu rất phức tạp, có chém giết trên chiến trường, thiên quân chiến đấu nơi hoang dã, có hành hình thê thảm, rút gân lột da nấu xương trong lò, có cô số tu sĩ uy nghi ngồi trong cung điện... Dường như phù điêu ghi chép cái gì đó nhưng nhìn thật kỹ lại không thu được gì. Tiêu Thần cũng không lãng phí quá nhiều thời gian trên đó, hắn nhìn thoáng qua vài lần mà thôi.
Hắn khẽ nhíu mày, hắn đi trong thông đạo thật lâu nhưng không phát hiện chút dấu vết của đám tu sĩ trước lưu lại, chẳng lẽ đám người Thần Cơ tử, Tội Ác Quân Chủ đi lối đi khác hay sao? Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu hắn liền trực tiếp biến mất. Bởi vì ánh mắt của hắn đã nhìn thấy điểm cuối của thông đạo kết nối với cung điện nguy nga. Mà ở lối ra này có một tu sĩ lưng tựa mặt tường, thần sắc bình yên, trên mặt mang theo vui vẻ còn chưa biến mất.
Trong người tu sĩ này không có chút khí tức nào, hiển nhiên đã chết đi, Tiêu Thần đi đến bên cạnh hắn, vươn tay ấn vào cổ đối phương, thân thể còn ấm áp, hiển nhiên người này mới chết đi không lâu. Xem ra vận khí không tệ, đám người Thần Cơ tử đã đi qua con đường này. Lần này ba phương cùng đi vào viễn cổ thần miếu cho nên yêu cầu tu vi vô cùng nghiêm khắc, không phải Sáng Thế đỉnh phong thì không thu, nói cách khác tu sĩ tử vong cũng là cường giả không kém, Tiêu Thần đã xem xét qua, thân thể đối phương không có lưu lại chút khí tức nào, khí tức nguyên thần biến mất triệt để không còn lại gì.
Chẳng lẽ trúng công kích nguyên thần, bị xóa nguyên thần mà chết?
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang chung quanh, hắn nhìn qua ánh mắt tu sĩ tử vong, đó là gương đồng hình mặt người khảm vào vách tường, phản chiếu rõ thân ảnh của hắn, trừ chuyện này ra không có gì khác. Hắn khẽ nhíu mày, đang muốn dời ánh mắt thì thân thể lại cứng đờ, bởi vì trong gương đồng xuất hiện hình ảnh biến hóa, bên trong có một gương mặt tức giận nhìn hắn.
- Phu quân tâm địa độc ác, những năm qua không nhớ ta chút nào.
- Tử Yên?
Tiêu Thần lẩm bẩm, thần thái của hắn mê ly, lúc này hắn bước về phía trước.
- Phu quân chỉ nhớ Tử Yên tỷ tỷ, sợ rằng đã quên ta rồi a?
Thân ảnh Nguyệt Vũ xuất hiện sau lưng Tử Yên, nàng vẫn oán trách lên tiếng nhưng trong mắt lại tràn đầy nhu tình.
- Nguyệt Vũ...
Bình luận