Tiêu Thần nhanh chóng thở ra một hơi, bởi vì sau đó không lâu hắn lại lại ứng được khí tức dò xét xuất hiện lần nữa, khoảng cách giữa hai người sinh ra độ lệch, nói cách khác người đuổi giết phía sau chỉ có thể dựa vào phương vị đại khái.
Trong lúc hắn thở ra một hơi, đột nhiên nội tâm sinh ra vài phần nghiêm túc, bởi vì tốc độ đuổi giết của kẻ phía sau lại kinh người như thế, hoàn toàn vượt xa hắn! Mặc dù hắn không ngừng chuyển biến phương hướng nhưng khoảng cách cả hai không ngừng rút ngắn, cứ tiếp tục như thế hắn sẽ bị đuổi kịp.
Trong lúc không ngừng tiến lên phía trước, hắn lật tay mở tinh đồ ra xem, hắn dùng thần thức dò xét bên trong, hắn muốn tìm ra lộ tuyến giúp mình đào thoát.
Qua một lúc hắn ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo hào quang kiên định, hiển nhiên trong nội tâm đã có quyết định.
Hắn lập tức đổi hướng đi về một hướng khác.
...
Luyến Liên Thành cảm thấy khổ sở.
Lần đầu tiên Tiêu Thần cải biến phương hướng có lẽ có thể giải thích là trùng hợp, nhưng lần thứ hai, lần thứ ba liên tiếp xuất hiện thì hắn không thể không thừa nhận sự thật, chuyện bọn họ đuổi giết đã bị phát hiện, hơn nữa hắn đang tận lực thoát khỏi bọn họ.
Vì bảo đảm phương hướng đuổi giết không sai, mỗi qua một khắc hắn sẽ phải cảm ứng phương hướng của Tiêu Thần, mà mỗi lần thi triển thủ đoạn như vậy đều làm hắn tổn thất một ngụm máu.
Một lần, hai lần đối với hắn mà nói không có ảnh hưởng quá lớn nhưng không thể chịu được khi quá nhiều lần điệp gia với nhau, cho nên sắc mặt Luyến Liên Thành biến thành tái nhợt như người bệnh, đôi mắt của hắn biến thành ảm đạm vô thần, nội tâm càng điên cuồng chửi bới Tiêu Thần không dứt.
Bởi vì theo thời gian trôi qua, Tiêu Thần cải biến phương hướng càng ngày càng nhanh hơn, thế cho nên hắn phải tiến hành dò xét phương hướng nhiều hơn, tốc độ hao tổn tinh huyết cũng nhanh dần.
Đối mặt ánh mắt lạnh như băng của Ngụy Trưng nhìn mình, hắn không có lựa chọn, chỉ có thể kiên trì mà thôi.
Ngụy Trưng mặt không biểu tình nhưng sát cơ trong mắt hắn càng ngày càng tăng.
Lần này hắn sẽ không để Tiêu Thần bỏ chạy ra khỏi tay hắn.
...
Một đường truy trốn, thời gian trôi qua rất nhanh, lúc này đã qua bảy ngày.
Dù Tiêu Thần không ngừng chuyển biến phương hướng nhưng khoảng cách giữa hắn và Ngụy Trưng không ngừng rút ngắn.
Chạy đi với tốc độ điên cuồng cho nên hắn không thể không toàn lực thúc dục pháp lực, từ đó hắn bị hao tổn kinh người, sắc mặt Tiêu Thần hơi trắng bệch, trong đôi mắt khó dấu mệt mỏi. Cho dù như vậy hắn vẫn trầm ổn, chưa từng lộ ra nửa điểm sợ hãi bất an.
Trên đường đi hắn không ngừng thay đổi phương hướng, khoảng cách mục tiêu của hắn nhắm tới càng ngày càng gần.
Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn tinh vực trước mặt, nó giống như con quái thú há to miệng, nó đang há to miệng giống như có thể cắn nuốt tất cả mọi thứ tới gần nó
Đây là Phệ Nguyên Thâm Uyên, là nơi nguy hiểm tiếng tăm lừng lẫy trong tội ác tinh vực!
Tông môn này tính cẩn thận thì nó thuộc về thể tu, bọn họ thôn phệ thiên địa nguyên lực hối tụ vào trong cơ thể, không ngừng rèn luyện thân thể từ đó không ngừng thôn phệ nguyên lực nhiều hơn, trong lúc kịch chiến sẽ không ngừng phun nguyên lực ra ngoài với tốc độ khủng bố, phóng xuất ra lực lượng hủy thiên diệt địa.
Bởi vì cánh cửa tu hành công pháp này không cao, hơn nữa nó tiến giai cực nhanh, tự nhiên cũng trợ giúp Phệ Nguyên Tông trở thành tông môn đỉnh cao của tội ác tinh vực!
Nhưng một tông môn như thế lại bị tiêu diệt chỉ trong một đêm, đệ tử hạch tâm của tông môn chết hầu như không còn, công pháp điển tịch đều thất truyền, Phệ Nguyên Tông sụp đổ mới có tình cảnh tông môn san sát như rừng trong tội ác tinh vực, dùng Thần Cơ tông, Tội Ác Chi Thành làm hai đại cự đầu.
Trong truyền thuyết, Phệ Nguyên Tông bị hủy diệt là vì bọn họ muốn đánh tan trói buộc của tinh vực tội ác, cưỡng ép xé rách không gian tìm được một thông đạo tương liên với đại thiên giới bên ngoài.
Vô số cường giả tông môn đồng thời thi triển thần thông thôn phệ thiên địa nguyên lực và đồng thời ra tay một lúc xé rách không gian bị trấn áp. Nhưng không biết trong đó xảy ra chuyện gì, lúc này ngoài ý muốn nổi lên, Phệ Nguyên Tông sụp đổ trong một ngày, hình thành Phệ Nguyên Thâm Uyên tiếng tăm lừng lẫy trong tội ác tinh vực, từ nay về sau có vô số cường giả trong tội ác tinh vực tới nơi này dò xét nguyên nhân trong đó, cuối cùng kẻ có thể còn sống rời đi đã ít lại càng ít.
Đứng nhìn vòng xoáy thôn phệ nguyên lực chung quanh phóng ra lực lượng cực kỳ kinh người.
Một khi vòng xoáy nguyên lực này bị ngoại lực kích thích sẽ mất đi cân đối sau sẽ lập tức bộc phát, từ đó nó sẽ phóng toàn bộ nguyên lực hấp thu ra ngoài hình thành lực sát thương cực kỳ khủng bố! Nói cách khác, trong Phệ Nguyên Thâm Uyên, tu vi càng cao thì trói buộc càng mạnh, trừ phi có thể không sợ lực lượng khi vòng xoáy nguyên lực sụp đổ phóng thích ra ngoài, nếu không khi đi vào trong đó phải cẩn thận thu liễm khí tức để tránh rơi vào hiểm cảnh!
Đây là lựa chọn của Tiêu Thần.
Hắn thật muốn nhìn Ngụy Trưng có dám theo hắn xâm nhập vào trong Phệ Nguyên Thâm Uyên hay không!
Mặc dù hắn thực có can đảm, trong tình huống bó tay bó chân cũng giảm uy hiếp của hắn xuống mức thấp nhất, mà Tiêu Thần cũng có nhiều phần thắng hơn! Hắn ẩn ẩn có loại trực giác, ân oán giữa hắn và Ngụy Trưng sẽ được giải quyết trong Phệ Nguyên Thâm Uyên này.
...
Hơi thở của Luyến Liên Thành mong manh, thân thể mềm nhũn bị Ngụy Trưng nắm trong tay, sắc mặt của hắn tái nhợt.
Hôm nay Ngụy Trưng dùng pháp lực kích phát tiềm lực bản thân hắn, lại cung cấp huyết tinh đan cho hắn bổ sung pháp lực, nếu không Luyến Liên Thành đã sớm không kiên trì nổi vào ba ngày trước. Hôm nay hắn đã bắt đầu hối hận đi theo Ngụy Trưng đuổi giết Tiêu Thần, dựa vào tình hình như vậy, chỉ sợ còn chưa chém giết Tiêu Thần thì hắn đã khô hết huyết tinh mà chết.
Ngụy Trưng không quan tâm tới hắn chút nào, hắn không quan tâm Luyến Liên Thành chết sống thế nào, hắn chỉ muốn giết chết Tiêu Thần báo thù cho Ngụy Sát.
Vào lúc này sắc mặt của hắn thay đổi, hắn cầm tinh đồ xem xét, đột nhiên hắn phát hiện tính toán của Tiêu Thần.
Phệ Nguyên Thâm Uyên!
Hắn muốn đi Phệ Nguyên Thâm Uyên!
Nhớ lại quãng đường khúc chiết lúc trước, Tiêu Thần đổi tới đổi lui nhưng phương hướng đại khái là đi tới nơi này.
Hắn muốn kết thúc ân oán trong Phệ Nguyên Thâm Uyên.
Bình luận