Lời của hắn vừa dứt trên mặt mang theo thần thái quái dị.
Oanh!
Không hề có báo hiệu, trong nháy mắt Luyến Xương Cung lập tức tự bạo, huyết nhục sinh ra lực lượng khủng bố ngăn cản Mãn giang chảy về phía trước, từ đó sinh ra vòng xoáy vô cùng khổng lồ và sinh ra hấp lực cực kỳ khủng bố.
Gương mặt Luyến Liên Thành ngây ngốc, thân thể của hắn run nhè nhẹ, rốt cục hắn đã hiểu mọi việc! Tiêu Thần cũng không bị khống chế, mà là con của hắn đã bị người ta luyện thành Huyết Sát khôi lỗi!
Bỗng nhiên sắc mặt của Ngụy Trưng biến thành khó coi, tuy không bộc phát nhưng trên người hắn tỏa ra khí tức làm người ta cảm thấy đáng sợ, vào lúc này áp lực bao phủ tâm thần. Hắn cho rằng mình sắp được giết Tiêu Thần nhưng không ngờ đối phương lại bỏ trốn! Mượn nhờ câu nói sau cùng của Luyến Xương Cung nhục nhã hắn một phen!
Nếu hắn không có tâm tình cường đại chỉ sợ vào lúc này hắn đã bị lửa giận mê hoặc đầu óc.
- Tiêu Thần! Tiêu Thần!
- Mặc kệ ngươi chạy tới nơi nào, ta sẽ tìm ra ngươi và sau đó sẽ giết ngươi thật độc ác.
Nội tâm của Ngụy Trưng bị điên cuồng bao phủ.
Thần Cơ tử khẽ nhíu mày, hắn cực kỳ hiểu tâm tình của Ngụy Trưng lúc này, nếu không thể giết chết Tiêu Thần thì hắn sẽ không dừng tay, trầm ngâm một lúc và nói:
- Ngụy Trưng, ngươi không cần tức giận, nếu đã lưu lại huyết phù trong cơ thể hắn, Tiêu Thần sẽ chạy không thoát. Tối đa kiên nhẫn chờ vài tháng thì huyết phù sẽ khôi phục lực lượng của nó, ngươi liền lại triệu hồi Quỷ Nô ra tay, cho dù hắn trốn nơi nào cũng chạy trời không khỏi nắng.
Ngụy Trưng chậm rãi lắc đầu, nói:
- Quỷ Nô đã bị xóa đi, còn muốn luyện chế ra tuyệt đối không phải chuyện một sớm một chiều. Hôm nay lại để Tiêu Thần đào thoát, còn muốn tìm được hành tung của hắn quá khó khăn.
Lời của hắn rất bình tĩnh nhưng lọt vào trong tai Tội Ác Quân Chủ làm sắc mặt hắn biến thành khó coi, dù sao chuyện hôm nay hắn có trách nhiệm không thể rủ bỏ. Lúc này nghe Ngụy Trưng nói như vậy làm hắn không thể lên tiếng phản bác, hắn còn bị Tiêu Thần lợi dụng trong việc này cho nên sát cơ của hắn cực lớn.
Nhưng vào lúc này Luyến Liên Thành đột nhiên lên tiếng, nói:
- Lão tổ, thuộc hạ có biện pháp tìm được Tiêu Thần!
Tội Ác Quân Chủ ngẩng đầu lên, nói:
- Luyến Liên Thành, ngươi nói thật?
- Thuộc hạ tuyệt đối không dám lừa gạt lão tổ.
Luyến Liên Thành kính cẩn nói:
- Xương Cung vì luyện hóa Tiêu Thần thành Huyết Sát khôi lỗi không thành cho nên bị luyện hóa ngược, một khi hoàn thành thuật này, trên người sẽ nhiễm huyết khôi sát khí, người tu luyện thần thông như vậy sẽ cảm ứng được sát khí, tuy không thể xác định cụ thể phương vị ở nơi nào nhưng cũng có thể cảm ứng phương vị mơ hồ. Tuy Xương Cung đã chết, nhưng trên người Tiêu Thần đã nhiễm huyết khôi sát khí, nó sẽ không biến mất trong thời gian ngắn, thuộc hạ bằng vào thứ này sẽ tìm được hắn.
- Tốt! Luyến Liên Thành ngươi hoàn thành việc này, bổn tọa sẽ bỏ qua tội của ngươi, hơn nữa sẽ ban thưởng cho ngươi.
Tội Ác Quân Chủ trầm giọng nói.
Hắn tự tay điểm về phía trước một cái, một đám tinh huyết này sôi trào bốc lên, sau đó lại bốc hơi sạch sẽ. Sắc mặt của hắn tái nhợt nhưng gương mặt vô cùng vui mừng, hắn vươn tay chỉ về một hướng, nói:
- Hắn ở hướng này!
Ngụy Trưng vươn tay bắt lấy vai Luyến Liên Thành sau đó phóng lên trời, thân ảnh của hắn lao ra khỏi tinh không, hắn lạnh lùng nói:
- Tông chủ chờ một lát, chờ ta giết Tiêu Thần sẽ quay trở lại.
Thần Cơ tử hơi trầm ngâm nhưng không đuổi theo, dùng tu vi Ngụy Trưng chỉ cần xác định phương hướng của Tiêu Thần, sau khi đuổi kịp là có thể chém giết đối phương, hơn nữa lần này là thù hận của hắn, do hắn tự mình ra tay mới có thể cởi bỏ khúc mắc của mình.
- Tội Ác Quân Chủ, xem ra lão phu phải tạm thời ở lại trong Tội Ác Chi Thành mấy ngày rồi.
Tội Ác Quân Chủ gật đầu, thản nhiên nói:
- Nhân cơ hội này Thần Cơ tử ngươi vừa vặn có thể nói rõ tin tức với ta.
- Đương nhiên là thế!
...
Trong tinh vực có một đạo hào quang tiến lên phía trước, vào lúc này độn quang chấn động, nó thu liễm để lộ thân ảnh một tu sĩ.
Tóc đen mắt đen, hắn chính là Tiêu Thần!
Luyến Liên Thành thi triển thần thông dò xét huyết khôi sát khí dò xét phương vị của hắn, bởi vì quan hệ ảnh hưởng lẫn nhau cho nên Tiêu Thần cũng sinh ra cảm ứng trong thời gian ngắn, sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi.
Hắn bại lộ phương vị.
Hắn cắn môi dừng lại, đột nhiên chuyển hướng sang một hướng khác. Hôm nay chỉ hi vọng bọn chúng chỉ có thể đoán ra phương hướng đại khái của mình chứ không phải là phương vị cụ thể, nếu không chuyện này sẽ phiền toái lớn.
Nhưng dù vậy trong mắt Tiêu Thần vẫn kiên định không sợ hãi chút nào.
Mặc dù thực trốn không thể trốn, hắn cũng sẽ không khoanh tay chờ chết.
Ngụy Trưng, muốn giết ta, như vậy phải xem thủ đoạn của ngươi rồi.
Ta chờ ngươi đến!
Ngụy Trưng nắm lấy Luyến Liên Thành, mặt trầm như nước, trong mắt sinh ra sát cơ như thủy triều.
Hắn cau mày tiến lên phía trước, đột nhiên dừng lại và nhìn sang Luyến Liên Thành, thản nhiên nói:
- Nhìn xem hắn có cải biến phương hướng hay không?
Mỗi lần phán đoán phương hướng đều cần hao tổn tinh huyết, cũng là một lần hao tổn kinh người nhưng Ngụy Trưng lên tiếng thì hắn phải toàn lực ứng phó, không dám không theo.
Luyến Liên Thành dùng tay đập vào ngực của mình, hắn phun tinh huyết cảm ứng, sắc mặt đột nhiên khó coi hơn trước không ít.
- Ngụy Trưng đại nhân, dường như Tiêu Thần đã phát hiện chúng ta đuổi giết cho nên cải biến phương hướng.
Nội tâm Ngụy Trưng trầm xuống, hắn lạnh lùng nói:
- Ngươi có thể dựa vào huyết khôi sát khí cảm ứng khí tức của hắn, Tiêu Thần cũng có sinh ra cảm ứng hay không?
- Huyết Sát khôi lỗi sinh ra huyết khôi sát khí là đồng tông đồng nguyên, lúc dò xét sẽ sinh ra cảm ứng lẫn nhau nhưng phần cảm ứng này cực kỳ yếu ớt, Tiêu Thần không phát hiện được mới đúng. Có khả năng là trùng hợp, cũng có khả năng hắn thực sự phát hiện, vãn bối hiện tại không thể xác định.
Luyến Liên Thành cẩn thận lên tiếng.
Ngụy Trưng hừ nhẹ một tiếng nhưng hắn không dây dưa quá nhiều.
- Hắn hiện tại đang ở hướng nào?
- Ở hướng này!
Ngụy Trưng bắt lấy Luyến Liên Thành sau đó hóa thành hào quang rời đi.
...
Bình luận