Luyến Xương Cung phát ra cung kính từ tận đáy lòng.
Tiêu Thần xua tay:
- Ta ra tay cứu ngươi vì có điều cầu, chỉ cần ngươi cho ta đủ đền đáp là được. Đây là giao dịch, ngươi không cần ôm lòng cảm kích.
Luyến Xương Cung vâng dạ:
- Mọi chuyện tuân theo lời đại nhân.
Giờ phút này chém giết sâu trong Toái Ngân Hà đã kết thúc, người chặn giết dường như nhận được tin tức đều leo lên Ngao Tinh thuyền rời đi. Lão nhân một mắt mặt hơi trắng mang theo tu sĩ sống sót lao nhanh đến.
Luyến Xương Cung nói:
- Lưu Vân đại nhân, những người này là thuộc hạ của ta, xin đại nhân cho bọn họ vào.
Tiêu Thần gật đầu, Phương Sĩ Hải lật đật sai người mở cấm chế thả bọn họ vào Ngao Tinh thuyền.
Lão nhân một mắt nhìn Luyến Xương Cung, thật lòng lo lắng hỏi:
- Tam thiếu gia có bị sao không?
Bọn họ lựa chọn đi theo Luyến Xương Cung là đã đánh dấu phe gã, nếu gã chết thì bọn họ chỉ còn cách giải tán phiêu bạt góc trời, không thể trở về Tội Ác Chi Tinh nữa.
Luyến Xương Cung nói:
- Nhờ có Lưu Vân đại nhân nên ta mới giữ mạng được, nhưng việc này mặc kệ các ngươi biết bao nhiêu đều để nó mục trong bụng. Nếu ta biết ngày sau ai dám nói linh tinh thì tuyệt đối không bỏ qua cho!
Luyến Xương Cung tràn đầy sát khí.
Đám tu sĩ bao gồm lão nhân một mắt tim rớt cái bịch, cung kính vâng dạ.
Tiêu Thần thầm gật đầu, rất vừa lòng cách làm của Luyến Xương Cung:
- Ta về phòng trước, ngươi giải quyết xong việc rồi đến gặp ta.
Nói xong Tiêu Thần cất bước rời đi.
Luyến Xương Cung hành lễ tiễn Tiêu Thần đi, chờ hắn đi xa mới chậm rãi đứng dậy, sắc mặt âm trầm.
Phương Sĩ Hải là người rất có ánh mắt, thấy nơi này không thích hợp cho mình ở lâu nên lấy cớ mang theo tu sĩ thương đội rút lui.
Lão nhân một mắt hỏi nhỏ:
- Tam thiếu gia, giờ chúng ta nên làm sao?
Chỉ có lão nhân một mắt là dám nói chuyện với Luyến Xương Cung.
Luyến Xương Cung im lặng, lúc trước phát hiện Mạc tiên sinh là Huyết Sát Khôi Lỗi, gã sử dụng Tuyệt Âm Châm làm gã muốn trốn khỏi Tội Ác Chi Thành, từ nay tha hương giấu tên tuổi. Nhưng rất nhanh Luyến Xương Cung phủ định, nếu đổi lại vị trí thì gã tuyệt đối không cho phép Luyến Xương Quân núp trong bóng tối tùy thời ngoi lên, nhổ cỏ tận gốc một phát xong hết mới là lựa chọn tốt nhất. Luyến Xương Cung đã nghĩ vậy thì Luyến Xương Quân cũng sẽ nghĩ như thế, dù gã thật sự chạy trốn có lẽ bình yên một lúc nhưng rồi có ngày bị tìm được sau đó chết.
Luyến Xương Cung không chấp nhận tình huống này được, bảo gã sống hèn không bằng quay về Tội Ác Chi Thành có lẽ còn cơ hội trở mình. Về việc Luyến Xương Quân đã được phụ thân mặc nhận kế thừa thế tập trưởng lão chỉ có mình Luyến Xương Cung biết, miễn gã không nói ra thì bên cạnh còn tụ tập một đám trợ lực chưa chắc không thể liều một phen.
Luyến Xương Cung hít sâu đè xuống nỗi lòng dao động, lạnh lùng nói:
- Phái người đi tìm những thương đội này lấy hàng hóa của ta về. Tạm đừng đụng vào họ, sau này còn cơ hội. ngoài ra làm phiền Quy thúc tự mình đi tu chân tinh gần nhất mua một chiếc Ngao Tinh thuyền, chúng ta hơi nghỉ lại rồi quay về Tội Ác Chi Tinh liền.
Lão nhân một mắt lập tức đi truyền lệnh:
- Tuân lệnh!
Luyến Xương Cung dàn xếp xong công việc rồi hít sâu dằn xuống mọi nỗi lòng, sải bước đến gần Ngô Mẫn:
- Ta muốn gặp Lưu Vân đại nhân.
Luyến Xương Cung đứng bên dưới cung kính nói:
- Lưu Vân đại nhân, vãn bối không vòng vo trước mặt đại nhân nữa. Việc vãn bối rời khỏi Tội Ác Chi Thành đã bị người biết, hiện giờ hành tung không an toàn, hy vọng đại nhân có thể mang Xương Cung về Tội Ác Chi Thành, vãn bối sẽ tạ ơn hậu hĩnh.
Luyến Xương Cung biết không thể giấu diếm Tiêu Thần nên nói thẳng ra, gã nói như vậy không phải lỗ mãng mà có mưu tính riêng của mình. Tiêu Thần đã cứu gã tức là có điều cầu, sẽ không nhìn gã bị người giết, không thì những gì hắn làm hết ý nghĩa. Nên Luyến Xương Cung mới yêu cầu Tiêu Thần đưa gã trở về Tội Ác Chi Thành, nhìn như lỗ mãng thật ra hợp lý, vì với thân phận như Tiêu Thần chẳng qua xem trọng bối cảnh sau lưng gã, có điều cầu cũng liên quan vấn đề đó, càng sẽ không từ chối yêu cầu.
Tiêu Thần nhìn Luyến Xương Cung, lạnh nhạt nói:
- Ngươi rất thông minh.
Luyến Xương Cung cười khổ nói:
- Đa tạ đại nhân khen ngợi, vãn bối cũng bị ép bất đắc dĩ. Nếu không có đại nhân che chở, có lẽ vãn bối không thể sống trở về Tội Ác Chi Thành.
Luyến Xương Cung không hiểu ý Tiêu Thần nên nói chuyện hết sức cẩn thận.
Tiêu Thần trầm ngâm nói:
- Bổn tọa đồng ý yêu cầu của ngươi, bổn tọa nói thẳng ta vốn định đi Tội Ác Chi Tinh, vì báo đáp ơn cứu mạng ngươi, bổn tọa hy vọng có thể nhanh chóng tham gia vào Tội Ác Chi Thành.
Sự việc cần mượn tay Luyến Xương Cung làm, có một số việc nên nói trước cho gã biết, càng cố ý giấu diếm càng dễ gây hiểu lầm.
Luyến Xương Cung sửng sốt, không ngờ điều Tiêu Thần muốn cầu là việc này.
Luyến Xương Cung không vội đáp, trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
- Với tu vi của đại nhân dù ở nơi nào đều sẽ được hoan nghênh, cần gì phải tham gia Tội Ác Chi Thành?
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Ta đắc tội một kẻ thù, trước mắt chưa đấu lại, vào Tội Ác Chi Thành vì muốn tìm kiếm che chở.
Tiêu Thần lộ vẻ mất kiên nhẫn hỏi:
- Có được hay không ngươi nói đi?
Luyến Xương Cung cung kính nói:
- Lưu Vân đại nhân yên tâm, gia phụ của vãn bối là một trong thế tập trưởng lão Huyết Sát tông, đợi chúng ta quay về Tội Ác Chi Thành thì vãn bối sẽ tiến cử đại nhân với phụ thân, chắc rất nhanh sẽ hoàn thành việc này.
Tiêu Thần ngay thẳng xóa tan nghi ngờ trong lòng Luyến Xương Cung, mọi việc đều có giải thích hợp lý.
Tiêu Thần gật đầu, mặt lộ ý cười:
- Vậy ngươi đi giải quyết công việc đi, chờ tất cả ổn thỏa thì chúng ta xuất phát đi Tội Ác Chi Thành ngay.
Tiêu Thần tạm dừng một lúc:
- Việc này không trách Đông Ngô thương đội, ta không hy vọng ngày sau còn có chuyện gì liên lụy đến bọn họ.
Luyến Xương Cung hiểu ý Tiêu Thần:
- Đại nhân yên tâm, việc này là nội bộ Luyến gia, tạm thời đã chấm dứt, sẽ không ai đi gây rối Đông Ngô thương đội. Đại nhân đã lên tiếng thì vãn bối có một việc cần làm phiền đại nhân, xin đại nhân đừng nói với tu sĩ nào chuyện xảy ra trong Toái Ngân Hà, cứ nói vãn bối bị người truy sát rồi đại nhân giúp là được. Xin đại nhân hãy đồng ý.
Tiêu Thần gật đầu, hắn không muốn xen vào việc nội bộ của Luyến gia nên không có ý kiến.
Bình luận