Đạo (Dịch) – Chương 2537

Luyến Xương Cung cúi đầu không để người khác thấy tia khác lạ trong mắt mình. Thì ra Mạc tiên sinh sớm bị đại ca khống chế thành con cờ trong tay, hèn gì biết thần thông U Minh Huyết Trảo, Thiên Quỷ Thủ. Chắc phụ thân đã sớm biết chuyện, không thì Luyến Xương Quân ích kỷ dạy thần thông bất truyền của Luyến gia cho Mạc tiên sinh sao giấu được Luyến Liên Thành? Luyến Xương Cung thấy sợ hãi. Luyến Xương Quân có thể âm thầm khống chế Mạc tiên sinh thần không biết quỷ không hay, gã có được lực lượng hơn xa biểu hiện bình thường của mình. Phụ thân đại nhân hờ hững với việc này làm Luyến Xương Cung lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Nếu Luyến Xương Quân thật sự có lực lượng như vậy có khi nào là phụ thân ngầm chấp nhận gã làm người thừa kế vị trí trưởng lão? Phỏng đoán sâu hơn như cuộc mưu sát hôm nay cũng là phụ thân đại nhân ngầm chấp nhận.

Luyến Xương Cung thu về suy nghĩ, không dám nghĩ tiếp nữa, nhưng mặt gã càng tái xanh.

Tiêu Thần nghe Luyến Xương Cung nhắc nhở sửa chưởng thành chộp, năm ngón sắc bén như mũi tên cắm phập vào Huyết Lưu Ly, co rút bóp chặt.

Mặt Mạc tiên sinh trắng bệch lập tức vỗ chưởng hướng Tiêu Thần, hết sức thúc đẩy Huyết Lưu Ly. Công hiệu của Huyết Lưu Ly chủ yếu là phòng ngự nhưng lực lượng ăn mòn cũng khủng bố kinh người cuốn hướng bàn tay Tiêu Thần.

Mặt Tiêu Thần lạnh băng lập tức đấm xuống đập mạnh vào Huyết Lưu Ly. Mạc tiên sinh dùng chưởng đánh ra thần thông đã bị Tiêu Thần đập nát ngay, nắm đấm không giảm thế đi đánh vào Huyết Lưu Ly. Huyết Lưu Ly rung bần bật tuôn ra từng vòng dao động, huyết quang huyết phù tứ tán hóa giải hết lực lượng bàng bạc ập đến.

Một đấm làm người Mạc tiên sinh rung mạnh, mặt càng xanh. Mạc tiên sinh lập tức vỗ chưởng, Tiêu Thần lại đập xuống, nhưng lần này nắm đấm và huyết quang va chạm khiến hắn cứng người.

Trong huyết quang giấu một cây kim đỏ mỏng đã đâm thủng thịt Tiêu Thần hóa thành lực lượng cực kỳ âm lạnh khuếch tán nhanh trong người hắn, lướt qua đâu là cơ thịt cứng lại gần như hóa băng.

Mạc tiên sinh thở phào, nhe răng cười. Tuyệt Âm Châm ra tay thì dù là tu sĩ đỉnh Sáng Thế cũng đừng mơ ngăn được. Tiêu Thần rất mạnh nhưng bị Tuyệt Âm Châm đâm trúng người, mặc cho ngươi là thể tu Sáng Thế Phong Vương cảnh cũng bị đóng băng, nguyên thần tan vỡ.

Mạc tiên sinh rống to:

- Chết!

Mạc tiên sinh thò tay ra khỏi Huyết Lưu Ly, hai ngón tay đâm vào mắt Tiêu Thần.

Luyến Xương Cung cảm nhận hơi thở âm hàn tuyệt đối phát ra từ người Tiêu Thần, biến sắc mặt:

- Tuyệt Âm Châm!

Miệng Luyến Xương Cung cay đắng, quả nhiên phụ thân đại nhân tuyển Luyến Xương Quân làm người kế nhiệm, không thì đã chẳng truyền thuật này cho gã. Nhìn Tiêu Thần bị tính kế, hy vọng trong lòng Luyến Xương Cung bị đánh nát. Trừ Mạc tiên sinh ra nơi này không ai hiểu rõ uy năng của Tuyệt Âm Châm hơn Luyến Xương Cung, gã không cam lòng, cuối cùng hóa thành tuyệt vọng.

Người Tiêu Thần cứng ngắc nhưng khi lực lượng âm hàn tàn phá máu thịt hắn thì xương, thịt, nội tạng vàng nhạt trong khoảnh khắc phát ra ánh sáng vàng nhạt. Trận pháp bày ra trong người Tiêu Thần tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, lực lượng Tuyệt Âm Châm nhanh chóng bị triệt tiêu mất. Khi hai tay Mạc tiên sinh cách mắt Tiêu Thần chưa đến một tấc thì cánh tay gã bị bàn tay như kiềm sắt bắt giữ, không thể nhúc nhích một li.

Mắt Tiêu Thần sắc bén hất mạnh cánh tay Mạc tiên sinh ra, tiếng xương thịt gãy xé rách rợn tóc gáy vang lên. Nguyên cánh tay Mạc tiên sinh từ bả vai bị xé xuống, miệng vết thương đầy thịt vụn, qua vết thương có thể thấy khớp xương gãy.

Mặt Mạc tiên sinh trắng bệch, ánh mắt kinh hoàng nhìn Tiêu Thần. Mạc tiên sinh không bao giờ ngờ Tiêu Thần ngăn được lực lượng Tuyệt Âm Châm, còn thừa dịp bị thương gã. Vết thương khủng bố trên vai Mạc tiên sinh đang mấp máy thịt nhanh chóng sinh ra lớp thịt đỏ sậm, không có giọt máu nào chảy ra.

Tiêu Thần hơi cau mày, hắn không ngờ Mạc tiên sinh phản ứng mau vậy, cũng tàn nhẫn như vậy, trực tiếp cắt đứt nguyên cánh tay không bị hắn kéo nguyên người ra khỏi Huyết Lưu Ly. Tiêu Thần tùy ý bóp nát cánh tay đứt, nắm đấm đập xuống Huyết Lưu Ly.

Nếu ngươi trốn ở bên trong thì ta đập nát Huyết Lưu Ly, để xem ngươi trốn đi đâu được?

Trong Toái Ngân Hà, Tiêu Thần thò tay vào Huyết Lưu Ly muốn bắt lấy Mạc tiên sinh, nắm đấm không ngừng đập xuống. Tiếng nổ hơi trầm như sấm rền khí thế kinh người, mỗi cú đấm giáng xuống khiến Huyết Lưu Ly rung bần bật. Tuy không thể công kích trực tiếp vào người Mạc tiên sinh nhưng qua lực lượng Huyết Lưu Ly truyền đến khiến người gã run bần bật.

Mạc tiên sinh không muốn chấp nhận cái chết đến, gã điều khiển Huyết Lưu Ly điên cuồng cuộn trào vùng vẫy, muốn vùng thoát khỏi Tiêu Thần trói buộc. Mạc tiên sinh không muốn tìm cách giết Luyến Xương Cung nữa, gã chỉ mong giữ được mạng sống.

Hai người va chạm trong Toái Ngân Hà, từng khối thiên thạch lớn nhỏ bị bọn họ đụng nát, kẹt trong lực lượng siêu khủng bố bắn đi bốn phương tám hướng.

Đám người Luyến Xương Cung, Phương Sĩ Hải mặt tái xanh nhìn hai người đánh nhau, thiên thạch vỡ nát đập xuống làm Ngao Tinh thuyền rung rinh đánh thức bọn họ tỉnh táo, điều khiển thuyền nhanh chóng tránh đi, mãi đến nơi an toàn mới ngừng lại.

Mọi người nhìn nhau, thấy sợ hãi, kính sợ trong lòng đối phương. Giao phong đẳng cấp như vậy tựa như thiên thần đánh nhau, một chút xíu lực lượng tràn ra đủ xóa sổ bọn họ.

Vang tiếng nổ điếc tai, hai tay Tiêu Thần xé Huyết Lưu Ly chợt ngừng lại, cánh tay bóp cổ Mạc tiên sinh.

Mắt Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Ta đã kêu ngươi đi nhưng ngươi không nghe, đây là tự ngươi bỏ qua cơ hội.

Dứt lời Tiêu Thần siết chặt, lực lượng hủy diệt không thể ngăn cản như sóng dữ tuôn ra từ tay hắn, người Mạc tiên sinh run rẩy, mắt dần vụt tắt tia sáng. Cơ thể Mạc tiên sinh tan vỡ thành tro bụi bay khỏi tay Tiêu Thần.

Từ đầu đến cuối Tiêu Thần không cho Mạc tiên sinh cơ hội nói chuyện, mặc kệ gã đến từ đâu, khi hắn cứu Luyến Xương Cung thì giữa họ đã có thù không thể tiêu trừ, nên hắn giết gã hay không chẳng có gì khác biệt.

Thôi thì giết đi, vì Tiêu Thần đã cho gã cơ hội sống rồi.

Tiêu Thần phất tay áo lấy trữ vật giới chỉ của Mạc tiên sinh đi. Tiêu Thần không muốn kiếm báu vật nhưng Nguyên Tinh trong trữ vật giới chỉ thì siêu quan trọng, hắn không biết còn kẹt trong Tinh Vực Tội Ác bao lâu, dự trữ Nguyên Tinh nhiều chút có lợi không hại.

Tiêu Thần cất bước đạp hư không đến Ngao Tinh thuyền.

Phương Sĩ Hải vội sai người mở cấm chế ra, tràn đầy kính sợ nhìn Lưu Vân đại nhân.

Luyến Xương Cung chắp tay thi lễ:

- Đa tạ Lưu Vân đại nhân ra tay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...