Mắt Luyến Xương Cung dần lộ tia tuyệt vọng, bên cạnh gã chỉ còn lại một Huyết Vệ. Không lẽ hôm nay gã chết ở đây thật sự? Luyến Xương Cung ngước nhìn phía trước, mấy chiếc Ngao Tinh thuyền lần lượt chạy trốn chỉ còn một chiếc đậu tại chỗ, gã nhìn Ngao Tinh thuyền như bắt lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Luyến Xương Cung hét to:
- Ta là nhi tử thứ ba của Luyến gia Huyết Sát tông, nếu hôm nay các ngươi cứu ta thì sau này sẽ đền đáp hậu hĩnh!
Dựa vào lực lượng bảo vệ cấm chế của Ngao Tinh thuyền có lẽ sẽ ngăn cản Mạc tiên sinh giây lát, kéo dài một lúc có lẽ sẽ được một đường sống.
Luyến Xương Cung không chắc Ngao Tinh thuyền này có che chở gã không, vì làm vậy bọn họ sẽ bị liên lụy vào cuộc chém giết, nhưng gã không còn sự lựa chọn.
Huyết Vệ cuối cùng xoay người ngăn cản Mạc tiên sinh, tranh thủ thời gian cuối cùng cho Luyến Xương Cung. Gã mang theo vài tu sĩ còn sót lại lao thẳng hướng Ngao Tinh thuyền.
Phương Sĩ Hải hóa đá, gã muốn khóc chết, càng không muốn dây vào thì sự việc càng phát triển theo hướng tồi tệ.
Phương Sĩ Hải nhìn đám người Luyến Xương Cung lao đến, gã sụ mặt nhìn hướng Tiêu Thần:
- Lưu Vân đại nhân, bây giờ nên làm sao?
Lúc trước muốn đi, có thể đi nhưng không đi, giờ muốn đi thì đã muộn.
- Thả bọn họ vào.
- Đại nhân?
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Ta nói thả bọn họ vào.
- Rõ!
Tim Phương Sĩ Hải giật thót vội truyền lệnh mở con đường trên cấm chế phòng ngự.
Tiêu Thần nhìn mấy người lao nhanh đến, sắc mặt bình tĩnh, trong lòng không ngừng suy nghĩ. Tiêu Thần đang nghĩ cách làm sao vào Tội Ác Chi Tinh rồi tham gia Tội Ác Chi Thành trong thời gian ngắn nhất, chuyện trước mắt là cơ hội.
Khi Luyến Xương Cung nói chuyện không ôm hy vọng quá lớn, giờ thấy Ngao Tinh thuyền mở cấm chế cho bọn họ đi vào thì mừng như điên.
- Mau, theo ta xông vào!
Mấy người liều mạng thúc đẩy pháp lực trong người dọc theo đường cấm chế lao vào trong.
Mạc tiên sinh đã tránh thoát Huyết Vệ cuối cùng cản đường, vửa lúc thấy nhóm Luyến Xương Cung chạy vào Ngao Tinh thuyền. Nụ cười đông trên mặt, ánh mắt Mạc tiên sinh tối sầm, gã không ngờ những thương đội không lọt vào mắt gã dám nhúng tay vào việc này.
Mạc tiên sinh bước tới một bước đã xuất hiện ở nơi gần Ngao Tinh thuyền, lạnh lùng nói:
- Giao người ra, nếu không các ngươi phải chết!
Luyến Xương Cung và mấy tu sĩ lao vào Ngao Tinh thuyền nghe vậy biến sắc mặt, rống to:
- Mở hết cấm chế Ngao Tinh thuyền ra, lập tức rời khỏi đây, miễn ta còn sống đi ra Toái Ngân Hà thì các ngươi đều được thưởng nặng!
Luyến Xương Cung nói xong phát hiện tu sĩ trên Ngao Tinh thuyền phớt lờ mình, bọn họ nhìn một tu sĩ bộ dạng bình thường, đang chờ quyết định của hắn.
Một tu sĩ đi theo sau Luyến Xương Cung hơi yên lòng chút, thấy thế hét to:
- Các ngươi không nghe thấy lời Tam thiếu gia nói sao? Còn không mau đi, muốn tìm cái chết sao?
Gã chộp một tu sĩ thương đội đứng gần, định giết một người răn trăm người giành quyền khống chế Tinh Hệ Tội Ác.
Tiêu Thần thu tay lại, tu sĩ đó bị hắn một chưởng đập chết.
Tiêu Thần lạnh lùng liếc quan hóm Luyến Xương Cung:
- Bổn tọa cứu các ngươi cũng có thể giết các ngươi.
Luyến Xương Cung biến sắc mặt, cùng tu sĩ đi theo thụt lùi một bước, ánh mắt kinh hoàng nhìn Tiêu Thần. Bọn họ không thấy rõ sao Tiêu Thần làm được, mới chớp mắt hắn đã đến gần, tùy tay vỗ một chưởng xóa sổ tu sĩ ra tay.
Thủ đoạn mạnh mẽ như vậy nháy mắt chấp nhiếp bọn họ.
Có ai ngờ một thương đội Ngao Tinh thuyền nho nhỏ ẩn giấu cường giả như vậy?
Luyến Xương Cung kinh hoàng qua đi rất nhanh bắt lấy đường sống trong đó, gã vẻ mặt cung kính khom người hướng Tiêu Thần, nói:
- Vãn bối Luyến Xương Cung Luyến gia Huyết Sát tông tham kiến đại nhân, hôm nay cùng đường, nếu đại nhân ra tay giúp đỡ, Xương Cung không chết sau này sẽ tạ đại nhân hậu hĩnh.
Ngao Tinh thuyền này lấy Tiêu Thần dẫn đầu, lựa chọn của nhóm bọn họ là do hắn, thế thì chứng tỏ hắn muốn xen vào việc này. Nghĩ đến đây tinh thần Luyến Xương Cung kích động.
Đến đường cùng sắp chết đột phá gặp tia hy vọng, cảnh ngộ lên xuống, người tâm tư thâm sâu như Luyến Xương Cung cũng lộ ra khát vọng và thấp thỏm.
Tiêu Thần nhìn Luyến Xương Cung, biểu tình hờ hững không nói.
Mặt Luyến Xương Cung dần tái nhợt, sống chết của gã chỉ trong một ý nghĩ của Tiêu Thần. Hắn ra tay có lẽ gã sẽ giữ được mạng sống, nếu hắn khoanh tay đứng nhìn có lẽ ngay sau đó Luyến Xương Cung chết. Thời gian trôi qua từng giây quá dài lâu với Luyến Xương Cung.
Trong khi tinh thần Luyến Xương Cung chịu giày vò vô biên thì Tiêu Thần lên tiếng đồng ý:
- Được.
Luyến Xương Cung hít một hơi thật sâu, chắp tay vái:
- Xương Cung không dám quên ơn đại nhân giúp đỡ, sau này nếu có gì sai bảo sẽ dốc hết sức ra!
Tiêu Thần ra tay tất nhiên có điều cầu, Luyến Xương Cung biết rõ, không thì người ta chẳng thân chẳng quen gì gã cần chi dính vào rắc rối thế này? Luyến Xương Cung là người thông minh, khi gã nói chuyện đã biểu lộ thái độ.
Tiêu Thần thầm khen, rất vừa lòng biểu hiện của Luyến Xương Cung, ngoài mặt thì không biểu tình.
Tiêu Thần xoay người nhìn Mạc tiên sinh ở bên ngoài Ngao Tinh thuyền, lạnh nhạt nói:
- Hôm nay bổn tọa bảo vệ Luyến Xương Cung, ngươi đi được rồi.
Giọng Tiêu Thần bình tĩnh.
Mấy người Luyến Xương Cung giật mình nhìn Tiêu Thần, chỉ một câu đơn giản ẩn chứa ý chí cực mạnh, như thể Mạc tiên sinh chỉ là chó mèo bị hắn tùy tay đuổi đi.
Đó là Mạc tiên sinh Huyết Sát tông, cường giả được nể trọng nhất bên cạnh Đại thiếu gia, là tồn tại Sáng Thế Phong Vương cảnh!
Tuy lúc trước Tiêu Thần bày ra lực lượng kinh người nhưng mấy người chẳng ôm nhiều hy vọng hắn có thể hạ gục Mạc tiên sinh.
Khác với nhóm Luyến Xương Cung, tu sĩ Đông Ngô thương đội trải qua hai sự kiện Mang Nguyên tông, Đông Thần tông đã kính sợ Lưu Vân đại nhân sâu tận xương. Bọn họ cảm thấy Lưu Vân đại nhân là đỉnh nhất cõi đời này, không có bất cứ khó khăn nào trói buộc hắn được. Đại nhân đã nói thì tự tin trăm phần trăm, tu sĩ bộ dạng thư sinh trung niên ở bên ngoài tốt nhất biết điều biến ngay, không thì chờ đợi gã là lửa giận sấm sét của đại nhân khi đó sẽ gặp kết quả rất thảm.
Bình luận