Đạo (Dịch) – Chương 2534

Lão nhân một mắt phản ứng rất nhanh, Luyến Xương Cung vừa la lên lão liền lao vào phòng điều khiển cấm chế, dù vậy vẫn chậm một bước. Lão nhân một mắt vừa đến gần cửa phòng điều khiển chợt hét lên, bay ngược ra sau.

Một tiếng trầm đục phát ra từ phòng điều khiển, hỏa xà đỏ rực tàn phá nuốt cánh cửa điên cuồng tràn ra ngoài, nơi đi qua đốt hết thành tro. Tất cả cấm chế trên Ngao Tinh thuyền trong khoảnh khắc ngừng vận chuyển, vụt tắt.

Lão nhân một mắt trở về cạnh Luyến Xương Cung, tuy lão lùi rất nhanh nhưng quần áo dính chút hỏa xà, đốt mấy cái lỗ lớn.

Lão nhân một mắt sắc mặt khó xem nói:

- Thị Huyết Sát Hỏa! Xem ra Đại thiếu gia không hy vọng người trở về Tội Ác Chi Thành. Tam thiếu gia, lão nô xin hộ tống thiếu gia rời đi!

Mặt Luyến Xương Cung tái mét, thua một bước thì thua thêm nhiều bước nữa, gã đã rơi vào tính kế thì đành bị động. Giờ điều Luyến Xương Cung cần làm là chạy khỏi nơi này, bảo vệ mạng sống của mình. Miễn Luyến Xương Cung không chết thì còn cơ hội tìm về.

Luyến Xương Cung quát:

- Đi!

Tu sĩ quay quanh Luyến Xương Cung lập tức lao ra ngoài, hộ vệ trên Ngao Tinh thuyền độn quang phá vòng vây.

Một Ngao Tinh thuyền loại nhỏ, tu sĩ trung niên bộ dạng thư sinh gật đầu nói:

- Mưu tính của Đại thiếu gia đã hoàn thành, hiện tại tới lượt chúng ta, dù thế nào hôm nay không để Luyến Xương Cung sống rời khỏi Toái Ngân Hà!

Bà lão áo vàng hừ nhẹ không nói.

Bốn Ngao Tinh thuyền nhỏ có nhiều tu sĩ bay ra.

Lão nhân một mắt cười khùng khục giơ tay chộp, huyết quang xuất hiện bao trùm mấy tu sĩ lao lên. Mấy người kia rơi vào huyết quang đều gào thảm, cơ thể tan rã cực nhanh hóa thành huyết khí bốc lên. Trong thời gian ngắn tất cả tan biến, máu thịt của mấy tu sĩ hóa thành huyết khí bị lão nhân há to mồm trực tiếp nuốt vào trong bụng. Nuốt những huyết khí này khiến mặt lão nhân hồng hào.

Lão nhân một mắt chưa há mồm hút tiếp thì bỗng gầm lên, xoay người vỗ một hướng. Chưởng giáng xuống hiện ra chưởng ấn màu đỏ.

Một bà lão áo vàng xuất hiện đằng trước chưởng ấn màu đỏ, nhìn chưởng ấn đỏ chụp xuống, đôi mắt đục của bà tràn ngập độc ác, tiếng hét chói tai như sắt đá ma sát, há to mồm táp mạnh.

Chưởng ấn đỏ rung bần bật.

Lão nhân một mắt sắc mặt khó xem nói:

- Quỷ Khẩu Bà!

Lão nhân một mắt vội khống chế thần thông tránh cho bị Quỷ Khẩu Bà cắn nuốt, hét lên:

- Tam thiếu gia đi mau, lão nô sẽ ngăn lại bà điên này!

Quỷ Khẩu Bà há to mồm nhưng bụng phát ra thanh âm, trầm thấp quái dị nghe càng dữ tợn hơn:

- Độc Nhãn Quỷ, hôm nay là lúc ngươi mất mạng!

- Để xem bà có thủ đoạn đó không!

Hai lão quái đánh nhau túi bụi.

Còn sót lại tu sĩ bao quanh Luyến Xương Cung trốn tiếp, không biết nghĩ gì mà mặt gã càng tái.

Thư sinh trung niên cười khẽ hiện hình:

- Ha ha ha! Tam thiếu gia đúng là thông minh, chắc đã đoán được thuộc hạ ở đây, vậy thuộc hạ không giấu tung tích nữa.

Thư sinh trung niên đang cười nhưng ánh mắt không độ ấm nhìn Luyến Xương Cung.

Luyến Xương Cung dừng lại, hít sâu dằn xuống nỗi lòng kinh hoàng trầm giọng nói:

- Tam thiếu gia nói sai rồi, trưởng lão có ba nhi tử, người có năng lực tranh giành quyền kế thừa chỉ có Tam thiếu gia và Đại thiếu gia. Hôm nay giết thiếu gia thì vị trí trưởng lão thuộc về Đại thiếu gia, ta cần gì làm kẻ tiểu nhân bị người khinh bỉ sau này?

Mạc tiên sinh cười lắc đầu nói:

- Tam thiếu gia đừng nói nhiều nữa, hãy để thuộc hạ tiễn thiếu gia lên đường.

Luyến Xương Cung quát to:

- Huyết Vệ ngăn hắn lại!

Một tu sĩ đứng cạnh Luyến Xương Cung chợt gầm lên, cơ thể trướng to ra, từng sợi mạch máu xanh đen nổi lên dưới lớp da nhanh chóng đổi thành màu đỏ rực, trông đặc biệt dữ tợn. Huyết quang bao bọc tu sĩ lao vào Mạc tiên sinh.

Ầm!

Trong tiếng nổ tu sĩ nổ tung phát ra sương đỏ sậm, hơi thở âm lạnh toát ra hủy diệt bạo ngược.

Luyến Xương Cung không chút tạm dừng, mang theo tu sĩ bên mình hóa thành kinh hồng lao sâu vào tinh vực.

Trong sương mù đỏ sậm phát ra tiếng hừ nhẹ, bị xé rách từ giữa, Mạc tiên sinh bước ra. Mạc tiên sinh nhìn hướng Luyến Xương Cung chạy trốn, gã cười tươi nhưng mắt càng lạnh lùng đầy sát ý. Mạc tiên sinh bước chân ra nhanh như tia chớp truy sát.

Lần này không cần Luyến Xương Cung nói, một Huyết Vệ xoay người ngăn phía sau, cũng giống tu sĩ đầu tiên người gã nổ tung thành huyết vụ chặn đường Mạc tiên sinh.

Huyết Vệ là tử sĩ Huyết Sát tông chuyên môn bồi dưỡng, phụ trách bảo vệ tu sĩ quan trọng trong tông, trước khi chết thi triển tự bạo phát ra lực lượng kinh người, tranh thủ khả năng bảo vệ chủ chạy thoát.

Luyến Xương Cung là nhi tử thứ ba của thế tập trưởng lão Luyến Liên Thành, bình thường rất được xem trọng mới được phân phối một tiểu đội Huyết Vệ nhưng không nhiều hơn bảy người. Huyết Vệ có thể ngăn Mạc tiên sinh một lúc nhưng không thể giúp bọn họ thoát khỏi truy sát của gã, dù tạm thời không bị gì nhưng khi Huyết Vệ mất hết thì chờ đợi Luyến Xương Cung vẫn là cái chết. Mặt Luyến Xương Cung tái nhợt, gã mím chặt môi cắm đầu chạy nhanh.

Mấy chiếc Ngao Tinh thuyền đậu trong Toái Ngân Hà quan sát bỗng xôn xao, quay đầu tàu né tránh vì nhóm Luyến Xương Cung đang lao tới gần.

Mạc tiên sinh ung dung đi theo, Huyết Vệ công kích kiểu tự sát không thể tổn thương cho gã.

Phương Sĩ Hải tái mặt nói:

- Lưu Vân đại nhân, chúng ta cũng đi thôi.

Phương Sĩ Hải biết thân phận của chủ hàng nên mới hoảng sợ cuộc vây giết, gã biết mình rơi vào âm mưu, nếu tiếp tục ở lại đây khó tránh khỏi bị liên lụy.

Tiêu Thần nheo mắt hỏi nhỏ:

- Phương Sĩ Hải chắc biết thân phận của chủ hàng, người đang chém giết là ai?

Phương Sĩ Hải do dự một chút rồi cung kính nói:

- Lưu Vân đại nhân, ta chỉ biết chủ hàng là nhi tử thứ ba của thế tập trưởng lão Luyến Liên Thành Huyết Sát tông, còn về tu sĩ vây giết đến từ đâu thì ta không rành.

- Huyết Sát tông.

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng hỏi:

- Một trong bốn đại tông chấp chưởng Tội Ác Chi Thành?

Phương Sĩ Hải gật đầu, tái mặt. Trận vây giết này rất có thể dính líu đến bí ẩn nội bộ của bốn đại tông, nếu bọn họ biết e rằng sau đó sẽ bị diệt khẩu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...