Đạo (Dịch) – Chương 2531

Tiêu Thần lạnh lùng nói:

- Không dính dáng đến bổn tọa thì các ngươi thích làm sao tùy, nhưng đã liên quan bổn tọa thì đừng hòng bỏ qua chuyện này dễ vậy!

Tiêu Thần cứng rắn đã chọc giận Trương Doãn.

- Lưu Vân! Đông Thần tông ta không truy cứu chuyện trước đó đã quá đủ, ngươi đừng được một tấc lại muốn tiến một thước không biết tiến lui!

- Bổn tọa rất ghét người khác uy hiếp, Trương Doãn, ngươi còn chưa thể đại biểu Đông Thần tông, thật sự muốn hoàn toàn xé rách da mặt với bổn tọa?

Mặt Trương Doãn dữ tợn:

- Buồn cười, trên Thiên Minh tinh này Trương Doãn ta đại biểu cho toàn Đông Thần tông, ta chống mắt xem hôm nay xé rách da mặt thì ngươi làm sao?

Sự việc đến mức này Trương Doãn tuyệt đối không lùi nửa bước, không thì danh tiếng quét rác, địa vị trưởng lão quản lý Thiên Minh tinh cũng phải nhường cho người khác, vậy chẳng bằng làm lớn chuyện. Miễn bắt lấy Tiêu Thần là có thể bảo vệ mặt mũi Đông Thần tông, xong việc rồi khi ứng đối cũng nhẹ nhàng hơn.

Tiêu Thần cười nhạt, hắn nhấc chân bước ra, đột ngột lao hướng Trương Doãn, khí huyết chuyển động như sông cuộn trào. Đây là thể tu cường đại điều động hết lực lượng biểu hiện ra, hơi thở hùng hãn bay ra như cọp sổ lồng, khí thế khiếp người.

Cơ mặt Lâm Trường Thanh cứng ngắc, gã không ngờ Tiêu Thần dám bướng như vậy giành tấn công Trương Doãn trước. Lâm Trường Thanh ngây người sau đó mang theo Lâm Tử Mộc thụt lùi, không muốn bị dính vào chuyện này.

Trương Doãn gầm lên, lão quái bị hành động của Tiêu Thần chọc giận. Trương Doãn vung tay áo đẩy nhóm Trương Hách đi rồi chỉ vào Tiêu Thần. Một chỉ giáng xuống, hư không hiện ra mũi tên màu vàng phát ra hơi thở sắc bén xé trời rách đất bắn xuyên không trung. Cảm giác rõ hơi thở từ mũi tên này, thần thông Trương Doãn đã dốc hết sức thi triển.

Mặt Tiêu Thần không biểu tình nhìn mũi tên bay tới, hừ lạnh tung cú đấm.

Bùm!

Vang tiếng nổ điếc tai, Tiêu Thần hơi khựng lại, thần thông của Trương Doãn hình thành mũi tên vàng bị hắn đấm nát.

Tiêu Thần không chút tạm dừng nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với Trương Doãn.

Lâm Trường Thanh biến sắc mặt, tuy gã biết việc Mang Nguyên tông nhưng chưa chính mắt thấy Tiêu Thần ra tay, hôm nay mới biết tu vi thể tu của Lưu Vân đến trình độ kinh người như vậy. Một đấm đánh ra có thể đập nát thần thông của Trương Doãn mà mình không bị thương chút nào, độ cứng thân thể kinh người biết bao.

Thể tu có sức chiến đấu, ở trình độ lớn nhất biểu hiện đánh cận chiến, nếu bị cường giả thể tu áp sát thì vô cùng khủng bố cho bất cứ tu sĩ nào. Bọn họ giơ tay nhấc chân phát ra lực lượng khủng khiếp như động đất sóng thần đủ làm tu sĩ bình thường không chịu nổi, một đấm một chưởng giáng xuống người đủ để tổn hại nặng bọn họ ngay.

Thấy Tiêu Thần và Trương Doãn nhanh chóng áp sát, Lâm Trường Thanh có linh cảm trưởng lão Đông Thần tông sắp chịu thiệt lớn.

Lâm Trường Thanh nghĩ được thì Trương Doãn cũng thấy rõ, con ngươi gã co rút thành lỗ kim, cực kỳ giật mình độ cứng cơ thể Tiêu Thần. Nhưng việc đã đến mức này rồi Trương Doãn không thể lùi.

Đã ra tay hoặc thắng hoặc toi đời, không có lựa chọn nào khác!

Trương Doãn không muốn thua, vì gã phát hiện mình không thua nổi. Thế lực mấy năm nay vất vả cố gắng xây dựng sẽ bị người mượn cơ hội này bẻ gãy nghiền nát hoàn toàn hủy đi.

Tay Trương Doãn lóe linh quang ném ra, một báu vật hình chén tròn màu vàng xuất hiện chụp xuống đầu, linh quang màu vàng tuôn ra như lồng giam bao trùm hắn.

Trương Doãn cắn răng thúc giục báu vật, pháp lực cuồn cuộn tuôn ra. Linh quang màu vàng hợp thành lồng giam ngưng tụ có mũi nhọn vàng phô thiên cái địa cắt hướng Tiêu Thần. Mỗi phong quang vàng ẩn chứa lực lượng đủ giết tu sĩ Sáng Thế cảnh bình thường, có chút uy hiếp đến Sáng Thế Phong Vương cảnh, số lượng nhiều chồng chất dù là người sắt cũng sẽ bị mài chết.

Trương Doãn nắm quyền lớn Thiên Minh tinh, địa vị dần lên cao trong tông, có thế ngang ngửa với tông chủ. Trương Doãn dám làm như vậy là nhờ báu vật lấy từ động phủ viễn cổ này. Giờ có báu vật trong tay, Đông Thần tông chủ cũng phải e ngại gã, không thì sao để mặc gã một mình hưởng Thiên Minh tinh?

Trương Doãn hung tợn rống to:

- Lưu Vân, lão phu hôm nay cho ngươi mất mạng tại đây!

Phong quang màu vàng ngưng tụ bắn ra càng dày đặc hơn.

Tiêu Thần cau mày, trong mắt hắn một mảnh bình tĩnh đấm tới trước, lực lượng vô hình tuôn ra khiến tất cả phong mang màu vàng bắn tới đều bị dập tắt. Rất nhanh Tiêu Thần phát hiện vô ích, phong mang vàng không ngừng sinh ra, hắn có hủy diệt nhiều hơn nữa cũng vô nghĩa. Tiêu Thần ngước nhìn cái bát tròn trên đầu, mắt lóe tia sáng sắc bén đấm lên trên. Khí huyết cuộn trào phát ra lực lượng chấn động vô hình bao bọc người Tiêu Thần, phong mang màu vàng xung quanh xâm nhập vào lực lượng chấn động phần lớn bị dập tắt, số còn dư chém trúng người Tiêu Thần chỉ để lại những vết rạch trắng, không thể xé rách cơ thể tổn thương cho hắn.

Tiêu Thần tung cú đấm khiến cái bát tròn màu vàng chợt rung lên, linh quang màu vàng nhốt hắn bỗng chấn động ngưng kết ra phong mang vàng có một giây khựng lại. Tiêu Thần đoán đúng, muốn thoát ra thì phải đập nát bát tròn, nếu không sẽ bị nhốt trong đó, chờ khi hao hết lực lượng khó tránh khỏi kết cục bị tiêu diệt thành phấn.

Nhưng tu sĩ rơi vào bát tròn màu vàng muốn bảo vệ mình đã rất khó khăn, dù phát hiện then chốt thoát ra là từ cái bát tròn nhưng chỉ có thể vất vả đỡ đòn, không có sức đánh trả. Tiêu Thần có cơ thể mạnh mẽ khiến hắn phớt lờ phong mang vàng uy hiếp, khi phát hiện cái bát tròn là then chốt thì đạp ra một bước vọt lên cao bắn vào trong bát tròn màu vàng, nắm đấm điên cuồng đánh ra.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Bát tròn vàng bị Tiêu Thần đấm điên cuồng phát ra tiếng trầm đục, mỗi cú đấm làm bên ngoài cái bát nhô lên một cục, linh quang vàng nhốt người nhanh chóng tối tăm.

Mắt Trương Doãn tràn đầy giật mình xen lẫn kinh hoàng, Tiêu Thần phát ra lực lượng khủng khiếp hơn xa gã tưởng tượng.

Chợt Trương Doãn trắng mặt phun ngụm máu.

Bùm!

Bát tròn màu vàng tan vỡ trong tiếng nổ nhức óc, thành mảnh nhỏ bắn đi bốn phương tám hướng. Linh quang vàng vụt tắt lộ ra thân hình cao lớn trong đó, khuôn mặt bình thường nhưng mắt sáng như sao.

Quần áo Tiêu Thần rách nhiều nơi nhưng không bị trầy da, hắn bay nhanh đến gần Trương Doãn.

Thấy Tiêu Thần lao tới gần, lòng Trương Doãn khủng hoảng điên cuồng thụt lùi, hét chói tai:

- Tu sĩ Đông Thần tông hành động, giết người này tại chỗ cho ta!

Nhưng lúc này một giọng nói trầm thấp vang lên:

- Trương Doãn trưởng lão Đông Thần tông vì ích kỷ mà bỏ qua ích lợi của tông môn, hôm nay bản tông chủ trục xuất hắn ra khỏi tông môn. Tu sĩ Đông Thần tông ở yên tại chỗ chờ lệnh, không được nhúc nhích!&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...