Đạo (Dịch) – Chương 2530

Trương Doãn sắc mặt âm trầm, mắt lộ tia kiêng kỵ. Trương Doãn chờ Lâm Trường Thanh đến vì muốn mượn tay gã thăm dò Tiêu Thần, nhưng sự việc phát triển khác với dự đoán của gã. Xem biểu hiện của Lâm Trường Thanh thì Lưu Vân tất nhiên có bối cảnh rất sâu, khiến Lâm gia thương đoàn không dám khó xử với hắn.

Trương Doãn thầm hoang mang.

Lâm Trường Thanh hơi chắp tay nói nhỏ:

- Trương trưởng lão hãy nghe ta khuyên, đừng làm khó Lưu Vân, bỏ qua chuyện này đi.

Lâm Trường Thanh kể lại việc Mang Nguyên tông mà mình biết.

Trương Doãn trầm giọng hỏi:

- Lâm đạo hữu nói thật không?

Lâm Trường Thanh cười khổ nói:

- Nếu không phải vậy thì Trương trưởng lão nghĩ Lâm mỗ nhân sẽ nhìn nhi tử yêu quý bị người nhục nhã cam lòng nuốt nghẹn sao? Hơn nữa việc này đúng là bên ta đuối lý, nếu cứ làm lớn chuyện không biết sinh ra bất trắc gì nữa, tổn hại danh dự Đông Thần tông.

Trương Doãn im lặng nửa ngày thở hắt ra đồng ý. Trương Doãn vẫn thấy nghi ngờ Tiêu Thần nhưng lời Lâm Trường Thanh nói khiến gã không muốn mạo hiểm. Trương Doãn quay sang thì thầm với tu sĩ bên cạnh, người đó cung kính vâng dạ mang theo mấy tu sĩ Đông Thần tông đi nhanh.

Lâm Trường Thanh thở phào, hy vọng việc này giải quyết xong.

Tiêu Thần quay về Ngao Tinh thuyền của Đông Ngô thương đội, phất tay áo phá vỡ giam cấm trong người nhóm Ngô Mẫn.

Tiêu Thần thản nhiên nói:

- Rất nhanh nhóm Phương Sĩ Hải sẽ trở về, các ngươi không cần lo.

Ngô Mẫn dẫn đầu, tu sĩ thương đội cùng hành lễ, khuôn mặt đầy cảm kích cung kính nói:

- Đa tạ Lưu Vân đại nhân!

Tiêu Thần không muốn nói nhiều, hắn khoanh tay đứng, cau mày thầm nghĩ hay là rời khỏi Đông Ngô thương đội một mình đi Tội Ác Chi Tinh cho rồi. Dù sao hắn đã có thân phận Lưu Vân trong Tinh Hệ Tội Ác, không cần cẩn thận giấu tung tích như trước nữa.

Nhưng có muốn đi cũng phải giải quyết xong việc thương đội, nếu không chân trước Tiêu Thần vừa đi chân sau tu sĩ Đông Ngô thương đội sẽ bị người bắt lại. Nghĩ đến đây Tiêu Thần cúi đầu chờ Đông Thần tông đưa nhóm người Phương Sĩ Hải trở về.

Tu sĩ các thương đội trên Ngao Tinh thuyền xung quanh nhìn hướng Đông Ngô thương đội, mắt tràn đầy kính sợ. Chỉ dựa vào một người đã đuổi Đông Thần tông, Lâm gia lùi lại chứng minh tu vi của Lưu Vân đại nhân siêu mạnh. Không biết Đông Ngô thương đội ăn may thế nào mà làm quen được với cường giả như vậy, không thì hôm nay sợ là chạy trời không khỏi nắng. Nhưng đám người này ngẫm lại nếu việc này rơi trên người mình, tập thể biểu tình cực kỳ khó xem, ánh mắt phức tạp nhìn tu sĩ Đông Thần tông. Bọn họ chọn đặt chân ở Thiên Minh tinh vì vừa ý nơi này yên ổn, nhưng chuyện này vạch rõ ra khiến bọn họ có ý nghĩ khác.

Trương Doãn cảm giác rõ ràng ánh mắt tu sĩ các thương đội thay đổi, cơ mặt cứng ngắc, trong lòng cực kỳ âm trầm. Mặc kệ Trương Doãn có thừa nhận hay không thì chuyện Trương Hách làm gần như đại biểu bộ mặt Đông Thần tông, sau khi bị vạch trần khiến Đông Thần tông mất hết mặt mũi. Trương Doãn cố nén tức giận không muốn xung đột với Tiêu Thần càng trùng kích mạnh đến uy nghiêm của Đông Thần tông. Trương Doãn biết rõ điều này nên bụng ôm cục nghẹn, lòng thầm lo âu. Việc này vừa lớn vừa nhỏ, nếu giải quyết không tốt có lẽ sẽ để lại vết nhơ không thể xóa nhòa cho hình tượng Thiên Minh tinh an toàn ổn định mà Đông Thần tông vất vả tạo ra.

Mấy trưởng lão trong tông mơ ước địa vị trưởng lão đại lý Thiên Minh tinh của Trương Doãn lâu rồi, nhưng vì gã luôn chú ý cẩn thận không cho bọn họ cơ hội thừa dịp, việc này sẽ thành lý do cho bọn họ tấn công gã. Trương Doãn đã dự đoán được không lâu sau tông chủ sẽ triệu hồi gã về tông môn bắt giải thích, khi đó sẽ kéo theo hàng đống rắc rối. Nghĩ đến đây sắc mặt Trương Doãn càng thêm khó coi.

Lâm Trường Thanh biết tâm tình Trương Doãn rất tệ nhưng chỉ có thể đứng yên một bên. Rất nhanh một chiếc Ngao Tinh thuyền cỡ nhỏ bay nhanh từ Thiên Minh tinh đến, không hiểu sao khi nhìn Ngao Tinh thuyền đến gần thì lòng gã chùng xuống, linh cảm không may.

Rất nhanh sự thật chứng minh Lâm Trường Thanh linh cảm đúng.

Phương Sĩ Hải và mấy đệ tử Hùng Nhị được tắm rửa thay áo mới rồi mới được đưa đến, nhưng ai nấy mặt tái nhợt uể oải hiển nhiên lúc ở tông lao Đông Thần tông chịu nhiều hành hạ.

Ngô Mẫn vội dẫn mấy sư đệ, sư muội đón bọn họ về.

Phương Sĩ Hải nhìn Tiêu Thần đứng trên sàn tàu liền biết nhờ Lưu Vân đại nhân nhúng tay, không thì bọn họ đừng mơ sống rời khỏi tông lao.

Phương Sĩ Hải cố gượng quỳ xuống:

- Ơn cứu mạng của Lưu Vân đại nhân suốt đời khó quên!

Đám người Hùng Nhị quỳ xuống, vết thương của họ chỉ được băng bó qua loa nên khi quỳ làm vết thương vỡ ra ứa máu nhuộm đỏ áo, nhỏ xuống sàn tàu.

Ngô Mẫn nhìn lão sư và mấy sư đệ trường bào dính máu loãng thì mắt ửng đỏ lộ căm hận. Tu sĩ thương đội xung quanh cũng lòng đầy căm hờn, mới vào tông lao một thời gian ngắn đã thảm thế này, nếu trễ hơn chút nữa e rằng đám người Phương Sĩ Hải đã chết ở trong đó! Nhưng bọn họ chỉ giận mà không dám nói, cúi đầu im thin thít.

Tiêu Thần sầm mặt xuống, lặng im nửa ngày từ từ ngước lên:

- Đông Thần tông thật uy phong.

Một câu hờ hững nhưng ai đều nghe ra sự bất mãn, lạnh lùng.

Trương Doãn liếc qua Trương Hách, biết nhi tử chỉ có phụ thân, tám chín phần mười là tiểu tử này làm, muốn lấy mạng nhóm Phương Sĩ Hải để tham ô hàng hóa trên Ngao Tinh thuyền. Nhưng nhìn mặt Trương Hách sưng phù làm Trương Doãn khó đành lòng trách cứ, lòng bốc lên ngọn lửa. Đánh tu sĩ Đông Thần tông, tổn thương nhi tử của gã, Trương Doãn đã cam lòng chuyện lớn hóa nhỏ thả nhóm Phương Sĩ Hải rồi mà người này còn không chịu nổi, tưởng Trương Doãn làm bằng đất không biết giận sao?

Nơi này dù sao là địa giới của Đông Thần tông, hơn nữa Trương Doãn chỉ nghe Lâm Trường Thanh nói, không hoàn toàn tin tưởng lực lượng của Tiêu Thần, tự nhận tu vi không thua gì hắn.

Trương Doãn lạnh lùng nhìn Tiêu Thần:

- Tông lao của Đông Thần tông ta luôn chấp pháp nghiêm khắc, không thì làm sao chấn nhiếp đạo chích, hỗn loạn trật tự Thiên Minh tinh, điều này không nhọc Lưu Vân đạo hữu lo lắng.

Ngữ điệu hơi gay gắt.

Tim Lâm Trường Thanh đập nhanh, nhưng việc này không liên quan gì đến Lâm gia thương đoàn, Trương Doãn muốn làm khó dễ với Tiêu Thần thì tùy, gã không muốn xen vào vũng nước đục này.

Tiêu Thần nhìn thẳng Trương Doãn, lạnh lùng hỏi:

- Bàn về hỗn loạn Thiên Minh tinh có lẽ nhi tử của đạo hữu là người tạo ra, sao không thấy đạo hữu đưa hắn vào tông lao nếm thử loại đau này?

Trương Doãn hừ lạnh một tiếng:

- Xử lý thế nào là chuyện nội bộ của Đông Thần tông ta, Lưu Vân đạo hữu lo hơi nhiều!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...