Ngữ điệu toát ra cung kính tuyệt đối.
Tiêu Thần nói:
- Bổn tọa mới vào Tinh Vực Tội Ác, cần một bản đồ hoàn chỉnh đánh dấu hành tinh Tinh Vực Tội Ác và thế lực tông môn.
Tiêu Thần nói chuyện không khách sáo, nêu thẳng yêu cầu, không phải hỏi xin mà là mệnh lệnh, ý chí mạnh mẽ không thể thay đổi.
Sự cứng rắn này thành lập trên cơ sở có lực lượng tuyệt đối. Nhưng không ai biết rằng Tiêu Thần bá đạo cứng rắn trong mắt họ đang suy yếu nhất. Vì Toái Nguyên cực hạn đổi lấy lực lượng dã bị hao tổn hết, Tiêu Thần chỉ dùng tu vi tâm cảnh mạnh mẽ khiến mình có vẻ ung dung bình tĩnh không gì khác lạ. Trong Kim Ấn liên tục cung cấp lực lượng vào người, Tiêu Thần đang nhanh chóng phục hồi sức mạnh. Lúc này dù là một tu sĩ Sáng Thế cảnh bình thường ra tay cũng làm Tiêu Thần không chịu nổi, tuy nhiên lúc trước hắn nhẹ nhàng giết Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm đã chấn nhiếp hết mọi người, không tu sĩ nào dám có ý đồ gì khác lạ với hắn.
Đây là mưu tính của Tiêu Thần, hắn đã thành công.
Dương Ly Tử hơi trầm ngâm, tay lóe ngọc giản lấy ra hai ngọc giản, hai tay dâng lên:
- Đại nhân, tất cả của Thủy Dương tông đều ở đây.
Tặng cho Tiêu Thần là đắc tội với Tịch Đông Thủy, nhưng Dương Ly Tử không có sự lựa chọn, không thì chờ đợi lão là lửa giận sấm sét của hắn. Hai điều có hại, Dương Ly Tử chọn cái nhẹ nhất, lão hiểu mình nên làm gì vào lúc này.
Tiêu Thần giơ tay ngoắc thu hai ngọc giản vào tay, phân ra một tia thần thức chui vào trong yên lặng điều tra. Tiêu Thần không nói, Dương Ly Tử không dám rời đi, chỉ có thể kính cẩn cúi đầu đứng ở phía xa.
Lát sau Tiêu Thần chậm rãi gật đầu cất ngọc giản:
- Tinh Hệ Tội Ác tồn tại vô số năm, từng có tu sĩ rời đi, trong Thủy Dương tông có tư liệu liên quan đến nó không? Bổn tọa cần một phần.
Có lựa chọn đầu tiên rồi Dương Ly Tử biểu hiện càng dứt khoát, trực tiếp dâng lên mấy khối ngọc giản.
Tiêu Thần lại xem xét, lâu hơn trước một chút. Tiêu Thần ngước lên, hơi cau mày. Thủy Dương tông sư tập được nhiều tin tức nhưng đa số là bắt bóng bắt gió, không có đáng tin.
Tiêu Thần phất tay, Dương Ly Tử kính cẩn thi lễ lùi xuống.
Không ai phát hiện Tiêu Thần thầm thở phào, có thời gian này giảm xóc, lực lượng trong người hắn phục hồi thêm vài phần, cộng với Tử Nguyên Thú giáp, Hắc kiếm chắc đủ để vượt qua giây phút nguy hiểm nhất.
Tiêu Thần chợt ngước đầu lên, tháp đá cắn nuốt và dung hợp đã đến cuối cùng, cùng với cắn nuốt, lực lượng tháp đá của Tiêu Thần càng lúc càng mạnh, tốc độ nuốt tăng nhanh hơn. Khi lũ năng lượng đen cuối cùng chui vào trong tháp đá, thân tháp rung nhẹ, ánh sáng đen chợt lóe, chiến ý mạnh mẽ bộc phát với tốc độ gần như cuồng bạo tăng vọt bao phủ nguyên không gian.
Chiến ý khủng bố bày ra trong thiên địa, ngạo nghễ thương khung, giẫm đạp đất đai, nhìn xuống ức vạn vạn sinh linh trên cõi đời.
Người Tiêu Thần run nhẹ, hơi thở trong người hắn chợt điên cuồng bùng nổ mất kiểm soát, Chiến Tự Quyết giữa trán tỏa linh quang chói lòa, hoa văn phức tạp tinh xảo tổ thành giờ không ngừng tăng trưởng với tốc độ kinh người.
Cắn nuốt tháp đá của Ngụy Sát khiến Chiến Tự Quyết trong người Tiêu Thần lại tiến hóa.
Một người một tháp hơi thở dung hợp nhanh hóa thành chiến ý ngập trời, sinh ra uy áp vô tận.
Lòng Dương Ly Tử rung lên, vụt ngẩng đầu nhìn hai tháp đá màu đen, ánh mắt giật mình. Dương Ly Tử đã hiểu tại sao Ngụy Sát, Tiêu Thần mới gặp mặt đã có thù không chết không ngừng, xét cho cùng là vì tháp đá này. Dương Ly Tử cảm nhận hơi thở khủng bố phát ra từ Tiêu Thần, tháp đá, trong lòng lão quái càng kính sợ hơn, trong chuyện này Tiêu Thần được đến lợi rất lớn.
Toàn tinh vực, ánh mắt các tu sĩ nhìn chăm chú tràn đầy giật mình, kính sợ.
Chiến ý khủng bố kéo dài giây lát mới từ từ tan biến, tháp đá lóe sáng chui vào trữ vật giới chỉ của Tiêu Thần. Hắn mở bừng mắt ra, tia sáng vụt qua.
Chiến Tự Quyết tỏa sáng lấp lánh giữa trán, hình dạng càng tinh xảo xa hoa, tỏa ra hơi thở tôn quý vô thượng.
Bảy.
Trong nguyên thần của Tiêu Thần đột nhiên hiện ra con số, hắn biết là số lượng tháp đá trong tay hắn cắn nuốt, tức là trăm tháp đá ẩn chứa truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn Chiến Thần cung đã có bảy cái trong tay hắn.
Tháp đá không có nhiều thay đổi so với lúc trước, càng ngưng thực dày nặng hơn. Tiêu Thần chợt nghĩ thông một việc, muốn cung cấp phòng hộ bên ngoài cho Tả Mi Đạo Tràng thật ra rất đơn giản, chỉ cần bỏ đạo tràng vào tháp đá, mỗi lần sử dụng lấy tháp đá ra là xong. Tháp đá ẩn chứa truyền thừa Đệ Tam Đạo Tôn, là bốn vị Đạo Tôn Chiến Thần cung liên hợp luyện chế, chắc có phòng ngự kinh người, không dễ bị phá hoại.
Tiêu Thần hít sâu dằn lòng xuống, hắn đứng dậy bước ra, trực tiếp rời đi. Tháp đá đã cắn nuốt xong, Tiêu Thần không muốn ở lại đây lâu. Huyết vụ trong lòng bàn tay không ngừng tỏa ra hơi thở âm lạnh nhắc nhở Tiêu Thần rằng chuyện này chưa kết thúc.
Dương Ly Tử nhìn theo Tiêu Thần đi xa, dần biến mất trong tầm mắt của lão.
Dương Ly Tử nói nhỏ:
- Đông Thủy, lập tức triệu tập môn hạ tinh nhuệ theo bản tông đi nơi tị nạn!
Tinh Vực Tội Ác xao động bất an, hễ có năng lực đều chuẩn bị đường lui cho mình, Thủy Dương tông cũng có chuẩn bị. Việc hôm nay Thủy Dương tông đã đắc tội Thần Cơ tông, Ngụy Trưng tuyệt đối sẽ không tha cho họ, còn không đi thì đã muộn.
Tịch Đông Thủy cung kính vâng dạ, xoay người khống chế độn quang đi nhanh.
Dương Ly Tử nhìn tu sĩ các hoảng hốt giải tán, mắt tràn đầy lo âu khẽ thở dài:
- Tinh Vực Tội Ác sẽ dấy lên gió tanh mưa máu.
Trên một tu chân tinh hoang phế, cuồng phong gào thét, cát vàng che trời mang theo tiếng rít chói tai. Khai thác tài nguyên tu đạo quá độ khiến nguyên lực bị hao tổn gần hết, khí hậu trên tu chân tinh này cực kỳ khốc liệt. Trừ số ít tu sĩ cấp thấp ra những người có năng lực dọn nhà đi đều đã bỏ đi hết.
Hôm nay có một kinh hồng từ thiên ngoại xé gió bay đến tốc độ siêu nhanh lao thẳng vào tu chân tinh hoang, linh quang vụt tắt lộ ra một thân hình.
Áo xanh mắt đen, người này là Tiêu Thần.
Tiêu Thần quét mắt nhìn bên dưới, hơi nâng tay lên, vài luồng kiếm quang bắn xuống ngọn núi đơn bên dưới nổ một hang động đơn giản. Tiêu Thần bước vào hang, trở tay bày ra cấm chế.
Bình luận