Đạo (Dịch) – Chương 2510

Lão quái này liếc xung quanh, trong tầm mắt là các cặp mắt tham lam nóng bỏng. Dương Ly Tử giữ im lặng không có nghĩa là lão từ bỏ tranh giành cơ duyên Tiêu Thần. Có đám người này dò đường, nếu chỉ là lão nghĩ nhiều thì Dương Ly Tử sẽ ra tay cướp giật ngay. Với tu vi của Dương Ly Tử mặc kệ ai cướp được đầu tiên thì lão nắm chắc có thể chia một chén canh, cùng lắm dứt ra ngoài bảo vệ bản thân.

Cáo già là đây.

Thời gian dần trôi, im lặng giây lát rồi các tu sĩ xao động càng mãnh liệt, nhưng không ai giành ra tay trước. Tu sĩ bình thường không dám làm chim đầu đàn, nếu không dù chiếm được cũng bị chết không chỗ chôn. Nhưng người có tư cách ra tay thì đều chờ kẻ dò đường đầu tiên.

Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm chửi thầm những lão bất tử quá gian xảo, đã tỏ rõ khao khát Tiêu Thần nhưng đều ráng kiềm lòng, không muốn thành hòn đá dò đường trước khi hành động. Hai người nhìn thấu điều này nhưng không có sự lựa chọn, nếu hôm nay Tiêu Thần không chết thì bọn họ nhất định khó tránh một kiếp!

Hai người liếc nhau, thấy quyết định trong lòng nhau. Hai người phải làm kẻ dò đường, miễn Tiêu Thần lộ ra vẻ gì mệt mỏi hay không chịu nổi nữa là đám lão bất tử nhẫn nhịn trong bóng tối sẽ tham gia vào vây công.

Ngay sau đó Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm bước ra rời khỏi Thần Cơ bảo thuyền, đứng giữa hư không, sắc mặt âm trầm nhìn Tiêu Thần bằng ánh mắt sát ý lạnh băng. Bọn họ không nói nhiều nhưng sát khí như ẩn như hiện ngoài người đã bày tỏ lựa chọn của hai người.

Có liều mới được cơ duyên, bọn họ muốn có thì phải gánh vác mọi phiêu lưu. Trạng thái hiện giờ của Tiêu Thần là cơ duyên tuyệt vời nhất đối với bọn họ, nếu thành công có lẽ sẽ giữ được mạng sống, dù đoán sai cùng lắm chết.

Trong khoảnh khắc vô số ánh mắt tụ tập chờ kết quả

Tiêu Thần từ từ mở mắt ra nhìn hướng Bành Lão Đầu, biểu tình không thay đổi. Sự bình tĩnh của Tiêu Thần khiến hai lão quái vốn đằng đằng sát khí bỗng co rút con ngươi, đáy mắt kiêng dè. Nhưng hai người chọn ra tay là kết quả đã đắn đo kỹ càng, sẵn sàng không thành công thì mất mạng, sao có thể bị một ánh mắt hù lùi. Tạm dừng giây lát rồi Bành Lão Đầu và lão nhân cười tủm tỉm hừ nhẹ, trong mắt càng lạnh hơn.

Bành Lão Đầu trầm giọng nói:

- Tiêu Thần đạo hữu lúc trước nói tha cho chúng ta đúng là ơn lớn, nhưng nếu không giết đạo hữu dù hôm nay hai người lão phu an toàn thì sau này vẫn khó thoát chết. Vì giữ mạng mình đành ra tay liều một phen, xin Tiêu Thần đạo hữu đừng trách.

Tiêu Thần nói:

- Bổn tọa đã nói nếu còn ra tay thì bổn tọa sẽ không nương tình.

Lão nhân cười tủm tỉm quát:

- Không cần đạo hữu nương tay, hai người lão phu ra tay ôm lòng phải chết!

Hai lão quái cùng tấn công, hơi thở đỉnh Sáng Thế Phong Vương cảnh bùng nổ chồng lên nhau, khí thế làm cho người ta sợ hãi!

- Thực cốt, phồn tinh mang!

- Nguyệt nha huy!

Bành Lão Đầu và lão nhân cười tủm tỉm cùng thi triển thần thông, bộc phát ra lực lượng mạnh nhất.

Trong tinh vực từng đốm sao bị lực lượng thần thông kéo ra, lấp lóe chớp tắt, ánh sáng sao màu đỏ nhạt từ chân trời rắc xuống. Trong đốm sao có vầng trăng cong chậm rãi hiện ra, màu đen ngòm, nhìn rất quỷ dị, dường như nguyên thần đều bị hút vào.

Hai thần thông thực cốt, nguyệt nha huy là thuật cùng nguồn cùng gốc, hai người đánh hết sức chồng lên uy năng có thể bộc phát ra lực lượng càng mạnh.

Đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sắc bén lạnh nhạt nói:

- Không biết sống chết.

Một tay thò ra khỏi ống tay áo vỗ lên trên. Hư không xuất hiện một chưởng ấn tối đen to cỡ ngàn dặm, năm ngón tay như núi như ma thần ra tay ngược lên muốn chiến với trời, đánh nát khung trời.

Phồn tinh, hắc nguyệt vô dụng trước chưởng này, không có thần thông hoa mỹ va chạm, trước lực lượng tuyệt đối thì thần thông hoa mỹ nào đều không chịu nổi một kích.

Thần thông hủy đi, phồn tinh, hắc nguyệt trực tiếp tan vỡ. Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm mắt lộ tia cay đắng rồi lại yên lòng, hai người tử chiến chết chắc tông chủ sẽ nghĩ tình che chở người thân của họ, nếu vậy thì chết đi.

Ngay sau đó Tiêu Thần lật tay, chưởng ấn ngàn dặm xoay chuyển vỗ xuống hai lão quái. Khuôn mặt Tiêu Thần không biểu tình, mắt lạnh băng không độ ấm, không có bất cứ thương hại. Bọn họ đã chọn tấn công thì phải chuẩn bị gánh vác mọi hậu quả.

Bùm!

Chưởng ấn đập xuống, hư không chấn động. Bành Lão Đầu và lão nhân cười tủm tỉm cơ thể vỡ tan, nguyên thần bị xóa sổ.

Một chưởng nhẹ nhàng oanh giết hai tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh.

Mặt Tiêu Thần càng tái, mắt càng mệt mỏi hơn, nhưng ánh mắt hắn chậm rãi quét xung quanh. Nơi ánh mắt quét qua tu sĩ nào đối diện đều bị chấn động tinh thần, vội vàng cúi đầu, liên tục thụt lùi. Suy nghĩ nóng bỏng trong lòng bị nước lạnh dập tắt.

Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm chết khiến đám tu sĩ chợt nghĩ dù Tiêu Thần bị thương lực lượng giảm đi thì hắn có được lực lượng vẫn là tồn tại bọn họ không thể đối kháng.

Tu sĩ lòng cháy bỏng nhưng cố kiềm nén không ra tay, lúc này áo ướt mồ hôi lạnh, lòng tràn đầy vui mừng.

Mặt Tịch Đông Thủy trắng bệch khâm phục liếc qua Dương Ly Tử, may mắn tông chủ thấy xa, nếu lão bị gì thì nguyên Thủy Dương tông sẽ tan vỡ bị chia rẻ nuốt hết. Thiếu chủ Thủy Dương tông như gã sẽ rơi vào kết cục rất thảm, nghĩ đến đây Tịch Đông Thủy rùng mình. Không cam lòng, oán hận với Tiêu Thần vào khoảnh khắc này hoàn toàn biến mất, Tịch Đông Thủy sợ thật rồi. Làm người nên biết tự hiểu mình, Tiêu Thần bày ra lực lượng đã hoàn toàn vượt qua cực hạn khả năng đối kháng của Tịch Đông Thủy, nếu gã vẫn không buông bỏ thù hận với hắn thì chờ đợi gã là kết quả thê thảm.

Dương Ly Tử hơi cúi đầu giấu đi cảm xúc trong mắt, lão hiểu rằng qua việc này không còn dám ra tay với Tiêu Thần nữa, dù lão hiểu hắn đang trong trạng thái yếu ớt.

Tiêu Thần lạnh nhạt nói:

- Bổn tọa biết suy nghĩ trong lòng các ngươi, bổn tọa ở đây, ai muốn giết người cướp của thì cứ ra tay. Nhưng bước ra một bước đừng trách bổn tọa vô tình, ra tay là sẽ sát sinh.

Giọng không lớn nhưng từng chữ như cây búa tạ đập vào ngực đám tu sĩ, khiến mặt bọn họ tái nhợt.

Toàn bộ không gian, vô số tu sĩ Vi Nguyên Tinh cúi đầu trước mặt Tiêu Thần.

- Dương Ly Tử tông chủ Thủy Dương tông ở đâu?

Dương Ly Tử chợt nghe kêu tên mình, người căng cứng, suy nghĩ đầu tiên là bỏ chạy ngay.

Dương Ly Tử do dự một chút, cuối cùng tiến lên trước kính cẩn thi lễ nói:

- Dương Ly Tử có đây, tham kiến Tiêu Thần đại nhân.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...