Đạo (Dịch) – Chương 2507

Nhưng rất nhanh Ngụy Sát sầm mặt xuống, có gì đó không ổn. Theo kinh nghiệm của Ngụy Sát nếu Tiêu Thần chết, tháp đen trong tay hắn nên hiện ra để gã nuốt vào. Không lẽ Tiêu Thần không mang theo tháp đá đen bên cạnh mình? Nghĩ đến đây Ngụy Sát chợt sầm mặt xuống. Ngụy Sát có đoán được Tiêu Thần sẽ sống tiếp, nhưng suy nghĩ này chỉ vụt qua trong lòng hắn một chốc. Diệt Hồn Lôi Châu bạo phát, tu sĩ dưới cảnh giới siêu cường giả Sáng Thế đều chết chắc, lúc Ngụy Trưng giao Diệt Hồn Lôi Châu cho Ngụy Sát đã nói rất rõ ràng.

Nhưng vào lúc này có tiếng bước chân truyền ra từ lôi trì màu đen chưa tan biến trước mặt Ngụy Sát, một bóng người dần xuất hiện.

Người Ngụy Sát căng cứng vụt ngoái đầu, con ngươi co rút thành lỗ kim lộ tia khó tin.

Không chết!

Không thể nào!

Tiêu Thần đạp sấm sét đen đi ra, mỗi bước chân đặt xuống sấm sét sẽ rung rung phát ra tiếng khe khẽ. Tử Nguyên Thú giáp bao kín toàn thân Tiêu Thần, bị lôi trì đen tẩy lễ nhưng không bị chút tổn thương.

Tiêu Thần cất bước đi tới, mặc giáp da, tay cầm Hắc kiếm.

Lòng Ngụy Sát lạnh lẽo nhanh chóng lan tràn toàn thân, khiến máu của gã gần đóng băng, nguyên thần run cầm cập. Thể nghiệm chưa từng có, đến bờ vực sống và chết, có lẽ sẽ rơi ngay sau đó, sẽ vào bóng tối mãi mãi không có ánh sáng.

Ngụy Sát sợ!

Thấy Tiêu Thần bình an ra khỏi lôi trì màu đen hình thành từ Diệt Hồn Lôi Châu thì Ngụy Sát sinh ra cảm giác không nắm chắc. Ngụy Sát bắt đầu hối hận, hối hận chính mình sao bỗng nổi hứng đi Thủy Dương tông, hối hận tại sao nôn nóng chọc vào Tiêu Thần làm gì. Ngoài người Ngụy Sát rực sáng linh quang, gã muốn bỏ chạy. Trong lòng Ngụy Sát không còn ý nghĩ làm sao giết Tiêu Thần mà làm cách nào giữ mạng. Bẩm sinh tính Ngụy Sát ngang ngược, tung hoành vênh váo vì gã có đại ca tốt, chỉ có gã giết người, chưa từng có ai uy hiếp đến gã, nên gã không biết cảm giác đến gần cái chết khiến người sợ hãi, tuyệt vọng như vậy.

Ngụy Sát không muốn chết.

Nhưng rất nhanh Ngụy Sát phát hiện chết hay không chẳng phải là gã muốn hoặc không có thể quyết định.

Ngụy Sát bày cục muốn giết người nhưng không biết người bị tính kế cũng âm thầm gài bẫy gã.

Có tiếng thì thầm:

- Hiện giờ ngươi muốn đi không cảm thấy hơi muộn sao?

Ngụy Sát cứng người lại, không gian quanh chỗ gã đông lại, phong trấn vô hình giáng lâm. Ngụy Sát cảm giác mình có thể đánh tan nó nhưng cần thời gian, tuy chỉ một giây nhưng quá dài với gã.

Tiêu Thần ngẩng đầu, giơ cao Hắc kiếm chém xuống.

Ngụy Sát trợn to mắt, miệng phun ra ngụm máu. Không biết Ngụy Sát dùng thủ đoạn nào mà tránh thoát căn nguyên hỗn độn của Tiêu Thần trấn áp, nhưng muốn rút đi thì đã muộn.

Trong nguy hiểm sống chết Ngụy Sát bản năng quyết định, tay gã lóe linh quang lấy thanh huyết kiếm ra, gã điên cuồng gầm rống đâm vào ngực Tiêu Thần. Huyết kiếm là một món hung binh, cực kỳ sắc bén, có kịch độc, khi đã đâm trúng thịt thì tu sĩ đỉnh Sáng Thế cảnh cũng phải chết.

Phập!

Phập!

Hai thanh âm một trước một sau, một cái giòn vang, một cái trầm đục.

Tiêu Thần chĩa Hắc kiếm xuống, huyết kiếm của Ngụy Sát dí vào ngực Tiêu Thần làm Tử Nguyên Thú giáp lõm vào hố nhỏ.

Tiêu Thần thì thào:

- Kiếm trong tay ngươi không sắc bén bằng ta, giáp da trên người của ngươi không chắc chắn bằng ta, ngươi không chết sao được?

Bịch bộp!

Xác chết tách thành hai nửa rớt xuống đất.

Tiêu Thần chợt biến sắc mặt, vì trong thân thể tan nát không có máu chảy ra, hắn nhìn chằm chằm thân thể khô quắc thành bù nhìn người.

Tiêu Thần biểu tình cực kỳ khó xem, hôm nay hắn hao hết thủ đoạn, thậm chí không tiếc thi triển Toái Nguyên cực hạn không chỉ vì giết một thế thân!

Tiêu Thần khép hờ mắt, mấy giây sau mở bừng mắt ra rống to:

- Để ta xem ngươi trốn đi đâu được!

Tiêu Thần bước chân ra hóa thành kinh hồng bay nhanh.

Ngụy Sát xuất hiện, gã đã sử dụng liễm tức ẩn tích phù được huynh trưởng tặng cho nhưng không hiểu tại sao Tiêu Thần nhìn thấu, gã hét lớn lao hướng Thần Cơ bảo thuyền đậu đằng trước.

- Ta là đệ đệ ruột của Ngụy Trưng, tu sĩ Thần Cơ tông mau ra tay cứu ta!

Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm đứng trên sàn tàu cùng biến sắc mặt. Bành Lão Đầu không chút do dự lật tay lấy ra mô hình Thần Cơ bảo thuyền, tay chỉ một cái.

- Dẫn!

Thần Cơ bảo thuyền bắn ra sợi dây làm bằng linh lực tinh thuần quấn lấy Ngụy Sát kéo vào trong thuyền.

Bành Lão Đầu liên tục điểm, các cấm chế trên Thần Cơ bảo thuyền mở ra hết, ngưng tụ lực lượng bảo vệ cấm chế mạnh mẽ.

Lão nhân cười tủm tỉm thúc giục:

- Bành Lão Đầu, mau khởi động bảo thuyền rời đi!

Bành Lão Đầu ngước nhìn hướng Đông Quách thành, trầm giọng nói:

- Đã muộn.

Phía cuối tầm mắt Tiêu Thần đạp hư không đến, mỗi bước đạp xuống có thể vượt qua không gian vô tận, tốc độ nhanh như tia chớp, chợt lóe đã đến nơi.

Tiêu Thần ngước nhìn Thần Cơ bảo thuyền, chậm rãi nói:

- Bổn tọa không muốn đối địch với Thần Cơ tông, giao người này ra thì bỏ qua chuyện đó.

Khuôn mặt Bành Lão Đầu trầm trọng nghe vậy chậm rãi lắc đầu:

- Lão phu khuyên Tiêu Thần đạo hữu tốt nhất đi ngay bây giờ, lão phu đã truyền tin cầu cứu với tu sĩ Thần Cơ tông, chắc rất nhanh sẽ có tu sĩ Thần Cơ tông đến, khi đó đạo hữu muốn chạy thoát cũng muộn.

Có cấm chế Thần Cơ bảo thuyền ngăn cản thì Bành Lão Đầu yên lòng hơn.

Ngụy Sát đã trốn vào chỗ an toàn, hơi vững lòng, mắt độc ác nhìn Tiêu Thần. Ngụy Sát luân phiên hao tổn báu vật, thậm chí sử dụng bù nhìn thế thân mới giữ được mạng sống, tu vi vì thúc giục bù nhìn thế thân nên bị rút mất hơn phân nửa, sau này có phục hồi cũng sẽ rớt xuống một đẳng cấp. Nghĩ đến đây Ngụy Sát hận Tiêu Thần dù có đổ hết sông cũng không rửa sạch. Gã ngang ngược mạnh mẽ đã bao giờ chịu nhục như vậy, chịu thiệt đến thế?

- Tiêu Thần, việc hôm nay Ngụy Sát ta nhớ kỹ trong lòng, sẽ có ngày ta khiến ngươi quỳ xuống ở trước mặt ta, muốn sống không được, muốn chết không xong!

Bành Lão Đầu, lão nhân cười tủm tỉm cùng biến sắc mặt, chửi thầm Ngụy Sát ngu không chịu nổi, giờ còn dám vênh váo chọc tức Tiêu Thần, không biết sẽ xảy ra biến cố gì. Hai người hoàn toàn kính sợ Tiêu Thần, nhưng trước mắt bao người Ngụy Sát bay hướng Thần Cơ bảo thuyền, họ đành cắn răng đón gã lại, không thì sau này Ngụy Trưng đại nhân sẽ giết hết tu sĩ trên Thần Cơ bảo thuyền chôn cùng Ngụy Sát.

Tiêu Thần quét qua Ngụy Sát, ánh mắt không gợn sóng nhưng lạnh hơn:

- Bổn tọa hỏi lần cuối, các ngươi giao người không?

Bành Lão Đầu siết chặt mô hình Thần Cơ bảo thuyền, chậm rãi lắc đầu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...