Đạo (Dịch) – Chương 2506

Tiêu Thần giơ tay trước mặt bóp lại, miệng thốt ra một chữ lạnh băng:

- Bạo!

Ngụy Sát biến sắc mặt, gã không có thời gian phản ứng. Các con quỷ trong sóng triều hoàng tuyền chợt cứng người lộ vẻ mặt đau đớn. Từng lực lượng trắng đen giao nhau biểu hiện trên người chúng nó, chuyển động một vòng va chạm kịch liệt phát ra lực lượng hủy diệt tất cả.

Trắng đen hút nhau, trắng đen tương khắc, biến đổi chỉ trong một ý nghĩ. Đã đưa lên các loại lực lượng cho các ngươi ăn, đã đến lúc lấy lại vốn lẫn lời.

Phập!

Một bóng quỷ không chịu nổi lực lượng trắng đen chém giết nhau phát ra lực lượng, nó bị trướng nứt tan biến. Đây mới chỉ là bắt đầu, chớp mắt có một đống tiếng nổ trầm đục, trong sóng triều hoàng tuyền các bóng quỷ đều tan biến.

Thần thông của Cửu U Hoàng Tuyền cường đại nhiều ít liên quan đến số lượng bóng quỷ trong hoàng tuyền. Bóng quỷ tan biến làm giảm mạnh lực lượng của Cửu U Hoàng Tuyền, đoàn mây đen cuồn cuộn chớp mắt mỏng manh nhiều.

Ngụy Sát vừa kinh vừa giận, gã không ngờ Tiêu Thần cố ý tỏ ra yếu thế rồi dùng thủ đoạn này phá thần thông Cửu U Hoàng Tuyền của gã. Giờ không có thời gian cho Ngụy Sát cứu vãn, đáy mắt Tiêu Thần lóe tia sắc bén. Sóng to trắng đen đổi dáng vẻ suy tàn, gầm rống như con thương long đánh tan sóng triều hoàng tuyền đã giảm sức mạnh, táp hướng Ngụy Sát.

Thừa lúc ngươi bệnh lấy mạng ngươi!

Cơ hội chỉ vụt qua trong một giây, Tiêu Thần phải nắm chắc.

Cửu U Hoàng Tuyền bỗng tan tác không chút báo trước, sóng to trắng đen đột ngột ập đến làm Ngụy Sát biểu tình cực kỳ khó xem. Tay Ngụy Sát lóe linh quang, một lá bùa khô vàng nằm trong tay gã, không đốt lửa tự cháy, chớp mắt thành đống tro tàn.

Sóng to trắng đen đã gần ngay trước mắt.

Ngụy Sát sắc mặt âm trầm, mặt ngoài bình tĩnh. Sóng biển dâng trào đến gần Ngụy Sát liền bị lực lượng vô hình cắt ra chảy sang hai bên qua mất. Mặc cho vùng vẫy chấn động cỡ nào sóng biển không thể tổn thương Ngụy Sát chút nào.

Ngụy Sát nhìn Tiêu Thần chằm chằm, vẫn lạnh băng đầy sát khí, nhưng thêm sự kiêng dè. Mặc kệ Ngụy Sát có chịu thừa nhận hay không thì lúc này Tiêu Thần đã có tư cách đấu ngay mặt với gã, thậm chí uy hiếp gã.

Càng như vậy lòng Ngụy Sát càng nặng sát khí, hiện giờ Tiêu Thần bùng nổ lực lượng, nếu hắn muốn chạy trốn thì gã không tự tin sẽ giữ hắn lại được. Từ nhỏ Ngụy Sát được huynh trưởng dạy dỗ bất cứ kẻ thù nào uy hiếp mình đều không cho phép bọn họ tồn tại trên cõi đời này, khi nào ngươi chết ta mới an toàn. Càng là uy hiếp lớn càng phải nhanh chóng nhổ bỏ, không tiếc mọi giá.

Nghĩ đến đây mắt Ngụy Sát càng lạnh hơn.

Ngụy Sát quát khẽ, bước ra một bước hóa thành luồng sáng xuyên qua sóng triều trắng đen lao vào Tiêu Thần.

Tiêu Thần cau mày, hắn nhìn Ngụy Sát nhanh chóng đến gần, tiến lên trước, tay vươn ra từ ống tay áo chỉ một cái. Một ngón tay trong suốt lấp lánh hiện ra trên đầu ngón tay Tiêu Thần, xé gió bắn qua.

Ngụy Sát bỗng ngước lên, mắt tràn đầy bạo nngược. Một lớp giáp da hiện ra phủ lên người Ngụy Sát, gã không ngăn cản, dựa vào giáp da trên người chặn lại lực lượng một chỉ của Tiêu Thần. Thừa dịp này Ngụy Sát đã thoát khỏi sóng triều trắng đen, đến gần bên cạnh Tiêu Thần.

Mặt Ngụy Sát điên cuồng, hung tợn rống:

- Tiêu Thần, hôm nay bổn tọa muốn ngươi chết thì ngươi đừng hòng sống. Chết đi!

Tiếng rống chưa dứt thì tay Ngụy Sát lóe linh quang, một hạt châu màu đen nhánh xuất hiện, Ngụy Sát gồng sức bóp nát hạt châu đen, dao động lực lượng kinh khủng chớp mắt giáng lâm.

- Chết đi! Chết đi!

Khuôn mặt Ngụy Sát vặn vẹo, mắt tràn đầy hưng phấn nhìn Tiêu Thần, dường như đã nhìn thấy cảnh hắn nổ thành đống bụi, hình thần đều diệt. Chợt có tia chớp đen nuốt mất Ngụy Sát và Tiêu Thần.

Trong phạm vi trăm trượng thành lôi trì màu đen, lực lượng hủy diệt khiến người hoảng loạn bắn lên cao, dao động càn quét bát hoang.

Mặt Bành Lão Đầu cứng lại:

- Giáp da Phá Kiếp, Diệt Hồn Lôi Châu.

Bành Lão Đầu không ngờ trong tay Ngụy Sát có hai món báu vật này, còn dùng cách gần như hủy diệt mình đi giết Tiêu Thần. Nhưng có giáp da Phá Kiếp bảo vệ tuy Ngụy Sát khó tránh khỏi bị thương một chút nhưng mạng sống không bị uy hiếp.

Lão nhân cười tủm tỉm nói nhỏ:

- Không uổng là đệ đệ của Ngụy Trưng đại nhân, phong cách làm việc hơi giống đại nhân. Không tiếc mọi giá phải giết tồn tại có uy hiếp với mình! Thủ đoạn này hơi cực đoan chút nhưng sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Trong lực lượng Diệt Hồn Lôi Châu thì Tiêu Thần chết chắc.

Bành Lão Đầu gật đầu, Diệt Hồn Lôi Châu nổ khoảng cách gần đủ dễ dàng giết bất cứ tu sĩ nào dưới siêu cường giả Sáng Thế, Tiêu Thần rơi vào trong đó tuyệt đối không may mắn thoát khỏi.

Bên ngoài Vi Nguyên Tinh, Dương Ly Tử nói nhỏ:

- Kết thúc.

Tịch Đông Thủy do dự hỏi:

- Tông chủ, sấm sét màu đen kia có thể giết chết Tiêu Thần?

Dương Ly Tử lạnh nhạt nói:

- Đấy là Diệt Hồn Lôi Châu.

Tu sĩ xung quanh hễ ai nghe Dương Ly Tử thốt ra chữ đó đều rùng mình, mặt cứng ngắc rồi lộ ra kinh khủng hãi hùng. Diệt Hồn Lôi Châu rất ít xuất hiện trong Tinh Vực Tội Ác, nhưng đa số tu sĩ trong đây đều có tư cách biết uy năng của nó. Bấu vật có thể làm siêu cường giả Sáng Thế bị thương nặng, đủ để xóa sổ tu sĩ nào dám đến rình nghe, đây là điều chắc chắn.

Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ lẩn trong tu sĩ Đông Quách thành nhìn mặt đất khiến họ lộ vẻ ưu sầu. Bọn họ không phải người tốt nhưng cũng biết tri ân báo đáp. Tiêu Thần vốn có thể trực tiếp giết bọn họ, nhưng Tiêu Thần cuối cùng tha cho bọn họ, còn tránh đi nỗi lo về sau cho họ, càng không nói đến sau này có thể kê cao gối ngủ. Nhưng việc hôm nay bọn họ không có tư cách xen vào, chỉ đành hy vọng Tiêu Thần đại nhân người tốt có tướng tốt, có thể thuận lợi vượt qua kiếp nạn này.

Trước bao cặp mắt của vô số tu sĩ, lôi trì màu đen tàn phá nửa ngày rốt cuộc tiêu hao hết lực lượng hóa thành tia sáng tán đi, màu đen thuần túy dần mờ nhạt.

Mặt Ngụy Sát tái nhợt, khóe môi có vệt máu, hiển nhiên gã bị thương hơi nặng. Giáp da trên người gã bị hư hao một chút, đa số là bị sét đánh cháy đen chi xử. Trong lòng Ngụy Sát thì tràn đầy vui mừng, hao tổn nhiều báu vật giết Tiêu Thần, đối với gã thì rất đáng giá. Loại bỏ uy hiếp, Ngụy Sát nghĩ đến sắp có thể lần thứ hai kiếm một tháp đá thì mắt sinh ra lửa cháy hừng hực.

Chương 2507vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...