Tấm băng dưới đất phát ra hơi thở băng lạnh tuyệt đối, nhiệt độ không gian giảm thấp, tựa như đảo ngược không gian tiến vào thiên địa băng giá. Khí lạnh thấu xương làm tu sĩ ven đường biến sắc mặt, liên tục thụt lùi, biểu tình hãi hùng. Khí lạnh truyền đến khiến bọn họ cảm nhận uy hiếp chết chóc, nếu bọn họ rơi vào trong đó e rằng bị đông chết ngay.
Tịch Đông Thủy hơi do dự, nhìn từ mặt ngoài thì trong tay Tiêu Thần còn gì ỷ lại, sao dễ bị giải quyết vậy? Tịch Đông Thủy chỉ thắc mắc một giây rồi gác sang bên. Trưởng lão Lệ Hàn tu vi thâm sâu, lực lượng băng phách càng kinh người, Tiêu Thần sơ sẩy bị bắt giữ là bình thường. Tiêu Thần đã rơi vào tay Thủy Dương tông thì như cá nằm trên thớt thịt, mặc kệ bọn họ xâm lược!
Mấy cặp mắt giấu trong bóng tối lộ vẻ hối hận, nếu sớm biết Tiêu Thần không có bối cảnh thì bọn họ bắt lại lâu rồi. Thủy Dương tông đã giành trước một bước, bọn họ không cam lòng cũng đành bỏ cuộc.
Mặt Lệ Hàn không biểu tình, thầm cười nhạt. Rơi vào lực lượng băng phách của gã, thời gian qua đi băng sẽ càng cứng hơn, lạnh sẽ càng lạnh, tu sĩ bị phong trấn đừng mơ thoát ra. Dù vất vả chống đỡ thì cuối cùng khó tránh khỏi cái chết.
Chợt Lệ Hàn biến sắc mặt.
Răng rắc!
Có tiếng nứt vỡ khẽ vang lên, trong không gian tĩnh lặng thanh âm càng rõ ràng chui vào tai từng tu sĩ, hấp dẫn vô số ánh mắt nhìn thân hình bị băng cứng phủ lên.
Bùm!
Vang tiếng nổ điếc tai, băng cứng bị chấn vỡ thành vô số mảnh nhỏ. Lực lượng khủng bố thêm vào, mảnh nhỏ bắn đi bốn phương tám hướng. Các tu sĩ kinh kêu vội ngăn cản, né tránh. Có tu sĩ xui xẻo bị khối băng đập trúng, người như bị trâu điên đụng phải bay ra sau, xương kêu răng rắc khiến người sợ hãi.
Biểu tình Tiêu Thần bình tĩnh không khác gì lúc trước. Lực lượng băng phách của Lệ Hàn tuy mạnh nhưng kém xa với lực lượng băng giá trong Thăng Long trì, thậm chí không làm rách được góc áo của hắn.
Trong ánh mắt kinh khủng của tu sĩ xung quanh, Tiêu Thần nhấc chân lên đạp xuống băng giá.
Bùm!
Một tiếng trầm đục, mặt đất rung rinh, lực lượng như sóng nước từ chỗ chân Tiêu Thần đạp xuống khuếch tán bốn phía. Nơi sóng quét qua có tiếng tan vỡ, băng vụn bắn đầy trời.
Lực lượng dao động dọc theo tấm băng bắn hướng Lệ Hàn.
Lệ Hàn biến sắc mặt, Tiêu Thần bộc phát ra lực lượng vượt sức tưởng tượng của gã. Cảm nhận lực lượng khủng bố ẩn chứa trong dao động, da đầu Lệ Hàn tê dại, lưng dựng đứng lông tơ. Lệ Hàn khẽ quát, đột nhiên khuỵu gối nửa ngồi, tay trái co thành nắm tay đấm xuống mặt đất. Lực lượng băng phách tuôn ra từ người Lệ Hàn, một tầng lực lượng băng phách bỗng nhiên ngưng tụ dưới đất, cuồn cuộn như sóng biển xanh thẳm đánh tới trước.
Hai lực lượng ập đến với tốc độ siêu nhanh, chỉ chớp mắt đã va chạm. Giằng co một lúc rồi lực lượng bang phách xanh thẳm đều bị đánh tan, như sóng nước dâng lên đổ ngược ra sau, hóa thành đốm sáng xanh biếc đầy trời, ngưng kết ra từng mảnh băng lăng đổ xuống. Trong mỗi mảnh băng lăng ẩn chứa lực lượng băng hàn cực kỳ khủng bố, tu sĩ xung quanh biểu tình kinh hoàng thụt lùi. Một tu sĩ Thiết Vũ Vệ chậm nửa bước, bị một miếng băng lăng đánh trúng, chớp mắt bị băng cứng phong trấn, còn giữ sắc mặt kinh khủng nhưng đã tắt thở.
Tu sĩ Tạo Vật cảnh bị băng lăng đông chết!
Mặt Lệ Hàn tái nhợt, gã đã cảm nhận sự cường đại của Tiêu Thần nhưng lúc này lực lượng thật sự va chạm, kết quả vượt ngoài dự đoán của gã. Ngực Lệ Hàn như bị búa đập, người ngửa ra sau bay một quãng mới miễn cưỡng ngừng lại. Ngực Lệ Hàn phập phồng kịch liệt, mặt tái nhợt bỗng đỏ rực, cố gắng kiềm máu trào ngược lên cổ họng, nhưng làm vậy khiến vết thương càng nặng hơn. Lần thứ hai Lệ Hàn nhìn Tiêu Thần, mắt tràn đầy kiêng dè, ẩn giấu cực kỳ kính sợ.
Biến cố đột ngột nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Tiêu Thần nháy mắt thoát thân, chỉ đạp một cái đã xé rách thần thông của Lệ Hàn, đánh lui gã, loại thủ đoạn này kinh người biết bao.
Mắt Vũ Kiều lấp lánh sáng, tuy nàng biết tu vi của đại nhân mạnh mẽ nhưng không ngờ đường đường là trưởng lão Thủy Dương tông mà không đỡ nổi một đòn. Giờ ba người đã cột chung với Tiêu Thần, nếu hắn bị gì thì Vũ Kiều, Miêu Thành, Bao Vũ đừng mơ được bình an. Chỉ đành hy vọng Tiêu Thần đại nhân có đầy đủ lực lượng khiến Thủy Dương tông nhường bước, bọn họ mới có cơ may an toàn.
Thác Mộc biến sắc mặt, vươn tay kéo Tịch Đông Thủy lại nói nhỏ:
- Thiếu tông chủ hãy đi ngay, mời tông chủ xuất quan!
Thác Mộc cắn răng tiến lên một bước che trước mặt Lệ Hàn:
- Thanh Mộc cảnh!
Dứt lời Thác Mộc chỉ hướng Tiêu Thần.
Mặt Tịch Đông Thủy cứng ngắc, Tiêu Thần bộc phát ra lực lượng mạnh làm gã thầm hối hận, nếu sớm biết đã không chọc vào hắn. Nhưng việc đã đến nước này, không thể hạ gục Tiêu Thần thì Thủy Dương tông chẳng còn mặt mũi nào. Sự việc đến tình trạng này đã không liên quan đúng sai, dù thế nào Thủy Dương tông cũng không thể dừng tay.
Tịch Đông Thủy ngước nhìn trưởng lão Thác Mộc, có lão ra tay có lẽ sẽ tạm thời bám giữ Tiêu Thần, gã phải nhanh chóng mời tông chủ ra. Trong đầu băn khoăn nghĩ suy, người Tịch Đông Thủy chợt lóe linh quang hóa thành kinh hồng bay lên trời.
Giờ phút này Tiêu Thần không chú ý đến Tịch Đông Thủy rời đi, khoảnh khắc trưởng lão Thác Mộc ra tay thì hoàn cảnh xung quanh hắn thay đổi, hắn biến mất khỏi con phố xuất hiện trong không gian u ám. Một đốm sáng màu xanh hiện ra, tỏa hơi thở mộc linh đậm đặc. Đoàn sáng thứ hai, ba, càng lúc càng nhiều, tràn ngập tầm mắt. Toàn bộ thiên địa tràn đầy đốm sáng màu lục.
Tiêu Thần đã hiểu mình bị kéo vào thần thông, hắn cau mày vỗ chưởng tới trước.
Thanh Mộc cảnh là thần thông Thác Mộc cực khổ nghiên cứu phương mới tu luyện ra, nếu thi triển có thể nhốt tu sĩ vào trong. Thác Mộc đang thúc đẩy đệ nhất trọng Thanh Mộc cảnh, Thanh Mộc Khốn, nhốt tu sĩ tại chỗ không cho đi. Tiêu Thần một kích đánh Lệ Hàn bị thương nặng khiến Thác Mộc từ bỏ ý định đấu ngay mặt, lão chỉ muốn nhốt hắn chờ đợi tông chủ đến.
Nhưng giờ phút này Tiêu Thần vỗ một chưởng, Thác Mộc biến sắc mặt, vì phát hiện chưởng đó khiến Thanh Mộc cảnh có dấu hiệu tan vỡ, làm lão bị chấn động tinh thần. Thần thông của Thác Mộc thuộc loại thanh mộc, chủ yếu nhốt phong, phòng ngự rất dẻo dai, dù tông chủ rơi vào trong đó cũng không thể tạo thành loại phá hoại này. Lòng Thác Mộc cay đắng thầm nhủ thiếu tông chủ lần này chọc rắc rối lớn rồi.
Bình luận