Mấy chục Thiết Vũ Vệ theo sau lưng Hồng Đại Vĩ tập thể hóa đá, lòng dâng lên khí lạnh lan tràn máu thịt nguyên thần, bọn họ như rơi vào hố băng. Có thể khiến thống lĩnh đại nhân Sáng Thế cảnh không cản nổi một đòn, bị Tiêu Thần phất tay áo đánh bay.
Tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh!
Nghĩ đến đây mặt bọn họ càng tái hơn, không dám nhúc nhích chút nào.
Tu sĩ xung quanh ánh mắt nhìn Tiêu Thần đã thay đổi, tràn đầy kính sợ. Cường giả dù ở đâu luôn được người tôn kính, đặc biệt là trong Tinh Vực Tội Ác.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói:
- Là ta giết Hồng Đại Xuyên, nếu ngươi muốn báo thù có thể đến tìm ta, nhưng lần sau ta sẽ giết ngươi!
Với sức mạnh hiện tại của Tiêu Thần không thèm để Hồng Đại Vĩ lọt vào mắt.
Tiêu Thần đang định đi thì có giọng nói vang lên:
- Ha ha ha! Trong khu vực của Thủy Dương tông ta, đánh tu sĩ Thủy Dương tông ta còn dám kiêu ngạo như vậy, đạo hữu là người đầu tiên ta thấy.
Tiêu Thần nhướng mày, xoay người nhìn hướng Thần Cơ quán. Với Tịch Đông Thủy dẫn đầu, đoàn người Thủy Dương tông đến gần, tất cả đều ánh mắt lạnh lùng, sắc mặt hung dữ.
- Tại hạ tên Tịch Đông Thủy, thiếu tông chủ của Thủy Dương tông, đạo hữu xưng hô thế nào?
Tịch Đông Thủy dừng bước lại, lạnh giọng nói:
- Nếu đạo hữu có lực lượng khiến Thủy Dương tông ta kiêng kỵ thì chuyện hôm nay bỏ qua, không thì phải cho Thủy Dương tông một lời giải thích mới được đi.
Hồng Đại Vĩ thấy Tịch Đông Thủy xuất hiện thì vùng vẫy gượng dậy, quỳ gối nói:
- Thiếu tông chủ, người này là tu sĩ mới vào Tinh Vực Tội Ác, không có bối cảnh gì, xin thiếu tông chủ làm chủ cho thuộc hạ!
Hồng Đại Vĩ biết rõ thiếu tông chủ kiêng dè bối cảnh sau lưng Tiêu Thần, gạt bỏ được điều này thì rất có thể sẽ làm thiếu tông chủ ra tay.
Mắt Tịch Đông Thủy sáng rực:
- Tu sĩ mới vào?
Tịch Đông Thủy quay đầu nhìn Tiêu Thần:
- Xem ra Tiêu Thần đạo hữu không có lực lượng đối kháng với Thủy Dương tông ta.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Đúng thì sao?
Tịch Đông Thủy thì thào:
- Một ngàn vạn Nguyên Tinh cộng thêm một hồ lô, Thủy Dương tông có thể thả cho đạo hữu, không thì hôm nay đạo hữu không ra khỏi Đông Quách thành được.
Khi Tịch Đông Thủy nói chuyện đã bóp nát một khối ngọc giản.
Sâu trong Đông Quách thành bộc phát hai hơi thở mạnh mẽ bắn thẳng lên trời.
Hai bóng người đạp hư không đến, nhìn sơ thì thấy xa xăm nhưng vài giây đã tới gần, sắc mặt âm trầm.
Một lão nhân liếc mắt qua, tu sĩ nào bị nhìn đều cứng người, vội cúi đầu nín thở, không khí tĩnh lặng.
Lão nhân hỏi nhỏ:
- Thiếu tông chủ, không biết xảy ra chuyện gì?
Một tu sĩ lạnh lùng tuấn tú khác không nói nhiều, gã đứng đó như băng giá vạn cổ, toát ra khí lạnh khiến người da đầu tê dại.
Hai tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh!
Tịch Đông Thủy kính cẩn thi lễ, gã là thiếu tông chủ của Thủy Dương tông nhưng hai người này có địa vị cao cả trong tông, dù là Dương Ly Tử cũng hơi kính trọng bọn họ, nên gã không dám ngông. Tịch Đông Thủy tiến tới gần kể sơ cho hai người nghe.
Tịch Đông Thủy liếc qua Tiêu Thần, lạnh lùng nói:
Có hai vị trưởng lão trong tông ra tay, Tịch Đông Thủy chờ xem Tiêu Thần làm sao ứng đối.
Thác Mộc gật gù, đã hiểu ý của thiếu tông chủ. Thác Mộc nóng bỏng nhìn Tiêu Thần, tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh mới vào Tinh Vực Tội Ác chắc chắn có tài sản căng phồng, giờ chui vào tay Thủy Dương tông tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội này.
Thác Mộc nói chuyện đầy ẩn ý:
- Nếu thiếu tông chủ đã lên tiếng thì hai người lão phu không muốn khó xử với ngươi, giao một ngàn vạn Nguyên Tinh và hồ lô kia, Thủy Dương tông ta thả cho ngươi đi.
Hôm nay thả ngươi đi không có nghĩa là sẽ không lấy mạng của ngươi. Một kẻ thù Sáng Thế Phong Vương cảnh luôn khiến người khó yên lòng, nên sớm trừ khử là hơn.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình nhìn tu sĩ Thủy Dương tông, lòng thầm cười nhạt. Việc hôm nay không thể giải quyết êm thắm rồi, nếu vậy thì ra tay trước là hơn, vừa lúc lấy Thủy Dương tông ra lập uy, giết gà dọa khỉ chấn nhiếp lão quái âm thầm chú ý nơi này.
Tiêu Thần hừ nhẹ bước lên trước:
- Kẻ ngăn cản ta thì tự gánh lấy hậu quả!
Mặt Tịch Đông Thủy lạnh băng, gã không ngờ vào lúc này mà Tiêu Thần vẫn cứng rắn như vậy. Tịch Đông Thủy nheo mắt, nhếch mép.
Thác Mộc, Lệ Hàn sầm mặt xuống. Thấy Tiêu Thần tiến lên trước, trưởng lão Lệ Hàn toàn thân lạnh lẽo cũng bước lên, chân đạp xuống mặt đất.
Khí lạnh tuôn ra từ người Lệ Hàn, mặt đất răng rắc nhanh chóng ngưng kết tấm băng màu xanh thẳm lóng lánh trong suốt, tia nắng phản chiếu lên tấm băng ánh sáng mộng ảo, trong xinh đẹp ẩn chứa sát khí khủng bố lan nhanh hướng Tiêu Thần.
Tiêu Thần mắt lóe tia sáng sắc bén. Tu sĩ Tinh Vực Tội Ác ra tay quả nhiên tàn nhẫn, tấm băng còn chưa đến gần Tiêu Thần đã cảm nhận khí lạnh khủng bố ẩn chứa bên trong, lạnh lẽo đủ gây uy hiếp cho tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh. Nếu tu vi không đủ rơi vào trong đó thì chỉ có thể càng lún càng sâu, cuối cùng bị băng hàn hoàn toàn bao bọc đến khi thân thể bị hủy, nguyên thần tán loạn. Nhìn như ra tay đơn giản nhưng đằng đằng sát khí.
Nếu trước khi vào Tinh Vực Tội Ác, đối mặt Lệ Hàn tấn công thì Tiêu Thần phải thi triển Toái Nguyên, kích phát hết sức mạnh mới chống lại được. Nhưng giờ cơ thể Tiêu Thần trải qua đại trận tinh thần, Thăng Long trì cùng rèn luyện, mức độ mạnh mẽ đến mức độ kinh người, pháp lực trong người hùng hậu đủ sánh bằng tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh. Trong trạng thái này Tiêu Thần không e sợ thần thông trình độ cỡ đó.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình như không thấy tấm băng nhanh chóng lan đến, dáng vẻ tự nhiên vẫn đi tới trước.
Mắt Lệ Hàn càng lạnh, gã không ngờ Tiêu Thần dám sơ sẩy như thế, dùng cơ thể chịu đựng lực lượng băng phách của gã. Ngươi đã muốn chết thì ta cho ngươi vừa ý! Lệ Hàn động ý niệm, tấm băng dưới đất càng rắn chắc lấp lánh, khí lạnh càng mãnh liệt hơn.
Lòng Lệ Hàn thầm rít gào: Chết đi!
Tấm băng dưới đất đã lan đến dưới chân Tiêu Thần, khí lạnh khủng bố điên cuồng ùa vào người làm hắn tạm khựng lại. Lớp băng cứng sinh ra ngoài người Tiêu Thần, nhanh chóng phủ trùm toàn thân. Trông như cơ thể Tiêu Thần bị băng giá phủ lên, như người băng ở vùng đất cực hàn. Lực lượng băng hàn khủng bố liên miên không dứt rót vào người, khiến băng giá ngoài cơ thể hắn càng cứng rắn hơn.
Bình luận