Vẻ mặt Linh Chi mong chờ, hồi hộp. Trong điển tịch ghi chép Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy có thần hiệu vô cùng, nhưng Linh Chi không quá chắc chắn có thể cứu chữa Thụ bá không.
Tiêu Thần nhìn Linh Chi đến dưới cây hòe bản thể Thụ bá, đổ một ít Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy đã pha loãng nhỏ xuống bộ rễ thô nhô ra ngoài. Linh dịch màu lục nhạt tiếp xúc vỏ cây hơi khô, không giọt nào trượt xuống đã bị hút vào trong. Từng luồng màu lục chớp mắt khuếch tán từ khúc rễ này lan tràn nguyên cây hòe, màu lục là sức sống thảo mộc ẩn chứa trong Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy, có thể chữa lành bất cứ vết thương nào, có ích lợi vô tận cho linh vật thảo mộc. Có thể chữa lành cho Thụ bá hay không phải xem sự sống thảo mộc có hiệu quả không.
Tiêu Thần, Linh Chi nhìn chằm chằm cây hòe, nhìn các sắc lục từ rễ khuếch tán nguyên cây hòe, các sức sống yếu ớt từ từ phát ra xua tan chút tử khí bao trùm. Thân cây, nhánh cây khô toát ra hơi thở mục nát dần lộ ra chút sức sống.
Linh Chi đột nhiên xoay người ôm Tiêu Thần, mặt đầy hân hoan, đôi mắt đỏ ửng rơi lệ:
- Tiêu Thần đại ca, Thụ bá được cứu rồi!
Trên đời này ở trong lòng Linh Chi chỉ có hai người thân, một là Thụ bá, người thứ hai là Tiêu Thần. Linh Chi xem Thụ bá như gia gia của mình, lúc Thụ bá bị thương ngủ say làm nàng rất lo sợ, nàng sợ mất đi người thân quan trọng nhất bên cạnh mình, làm nàng chịu đựng giày vò héo mòn.
Tiêu Thần như trút được gánh nặng, trên mặt lộ ra nụ cười thoải mái.
Tiêu Thần cảm giác Linh Chi kích động vui vẻ, hắn ôm nàng vào lòng, thầm nghĩ:
- Thụ bá, Tiêu Thần không thất hứa với người, không lâu sau người sẽ tỉnh lại.
Nghĩ đến đây Tiêu Thần cười càng dịu dàng.
Qua giây lát Tiêu Thần cảm giác Linh Chi cựa mình trong vòng tay, hắn thuận thế thả hai tay ra.
Linh Chi lùi hai bước, hơi cúi đầu, mặt đỏ ửng toát ra vẻ xấu hổ riêng của thiếu nữ. Linh Chi liếc trộm Tiêu Thần, thấy hắn không bất mãn với điều mình làm mới yên lòng. Tiêu Thần cười khẽ nhìn nàng, khiến Linh Chi càng đỏ mặt hơn.
Tiêu Thần cười cười nhìn Linh Chi xấu hổ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, bỗng tinh thần của hắn nhẹ nhàng hẳn ra.
Tiêu Thần không đành lòng nhìn Linh Chi luống cuống tay chân, nói:
- Được rồi, ở bên ngoài ta còn nhiều việc phải làm, không thể ở trong đạo tràng lâu. Sau này Thụ bá còn cần Linh Chi chăm sóc, trong bình ngọc có hai giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy, nàng hãy giữ lại để chữa cho Thụ bá, nhất định phải để Thụ bá sớm tỉnh lại.
Linh Chi khẽ ừ, đầu nhỏ hơi cúi xuống cẩn thận nhận lấy bình ngọc.
Tiêu Thần cười lắc đầu, không ở lại lâu xoay người bước ra, biến mất.
Linh Chi từ từ ngước đầu lên ngây người nhìn hướng Tiêu Thần đã biến mất, nhớ lại nàng nhào vào ngực Tiêu Thần đại ca, khuôn mặt trở về bình thường lại ửng hồng. Cảm giác ấm áp có thể dựa vào đó thật tuyệt.
Linh Chi đứng yên nửa ngày tâm tình mới dần bình tĩnh lại, chậm rãi đè xuống tình cảm cuồn cuộn trong lòng, Khuôn mặt nàng có chút buồn nhưng rất nhanh không còn, Linh Chi không muốn vì tình cảm của mình làm Tiêu Thần đại ca khó xử, được ở bên cạnh, nhìn từ xa là đã quá đủ với nàng.
Linh Chi giấu đi suy nghĩ vẩn vơ, tỉ mỉ kiểm tra trạng thái hiện giờ của Thụ bá, xoay người bước nhanh đi. Hiện giờ có Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy nhưng muốn khiến Thụ bá phục hồi nhanh còn cần phối hợp một ít vật khác.
***
Ý chỉ Yến Hoàng ban bố lại gây sóng gió trong Kế Đô. Cái tên Thanh Vân Công Tiêu Thần lần nữa gây ồn ào, trở thành cái tên thường treo bên miệng tu sĩ Kế Đô, người nhắc đến luôn tỏ vẻ kính sợ. Lần này Tiêu Thần biểu hiện kinh người trong Thú Liệp tinh hệ cướp hết nổi bật của mọi người, Hôi Nha Lão Tổ hạng hai, Yến Minh Nguyệt hạng ba không được chú ý nhiều.
Người có tên trên bảng đều vui vẻ, người thi rớt cũng có thưởng, tùy theo thứ hạng Thú Liệp tinh hệ, tu vi tu sĩ cao thấp, trong phút chốc có người vui có người buồn.
Mục đích chiêu lãm tu sĩ cường giả của Yến Hoàng đã thành công.
Ba ngày chớp mắt qua đi, hiện là ngày vào cung đi Thăng Long trì trong ý chỉ của Yến Hoàng.
Cửa Tuyết Tàng viện mở ra, Tiêu Thần bước ra. Yến Minh Nguyệt đã chờ ở bên ngoài, biểu tình rất kích động.
Tiêu Thần lắc đầu nói:
- Còn một lúc mới tới giờ cửa cung mở, Yến huynh sốt ruột làm gì. Danh ngạch Thăng Long trì đã đưa cho Yến huynh thì là của huynh, không ai tranh giành với huynh.
Yến Minh Nguyệt cười cười, không để bụng nói:
- Bởi vì cơ duyên này quá lớn, quá bất ngờ, khiến ta lo được lo mất. Giây nào chưa thu nó vào tay thì luôn cảm thấy không chân thật, xin Tiêu huynh thứ lỗi cho.
Tiêu Thần cười lắc đầu nói:
- Huynh đã đến rồi vậy chúng ta đi thôi.
Dứt lời mắt Tiêu Thần lóe tia mong chờ. Thăng Long trì có thể kích phát huyết mạch trong người tu sĩ, tăng cao tiềm lực tu đạo, không biết hắn đi vào Thăng Long trì sẽ được thu hoạch thế nào? Lúc trước Tiêu Thần không muốn tham gia việc này vì không mong lún vào sâu, bị Yến Hoàng khống chế không thoát ra được, nhưng sự việc đã đến mức này, không thể tránh né thì cứ bình thản đối mặt đi.
Yến Minh Nguyệt thầm khâm phục sự bình tĩnh của Tiêu Thần, cơ duyên ngay trước mắt mà thản nhiên như không, gã tự nhận không thể làm được, đây là chênh lệch.
Yến Minh Nguyệt thầm thở dài cất bước chạy theo Tiêu Thần.
Vì muốn vào Đại Yến Đế Cung nên phải mặc thịnh trang, không tiện đi bộ. Hiện giờ tu sĩ Hành Hương cung vì nịnh Tiêu Thần nên đã chuẩn bị sẵn xe ngựa, hai người không khách sáo leo lên thùng xe lăn bánh đi Đại Yến Đế Cung.
***
Hôi Nha Lão Tổ đứng ngoài Đế Cung, lòng tràn đầy kích động, dựa vào tâm cảnh rèn luyện nhiều năm vẫn không cách nào kiềm nén cảm xúc rạo rực này. Mặt Hôi Nha Lão Tổ đỏ hồng.
Hôi Nha Lão Tổ nghe Kế Đô truyền đến Yến Hoàng mở ra Thú Liệp tinh hệ, ba người xếp hạng cao nhất được danh ngạch Thăng Long trì thì lão hơi ngây người, sau đó tràn đầy vui mừng.
Mới không lâu trước Hôi Nha Lão Tổ từ một động phủ bị bỏ hoang lâu thật lâu tìm thấy một bình nhỏ dược cao màu xám nửa trong suốt, khi mở ra dược cao bốc hơi tỏa mùi thơm thoang thoảng. Hôi Nha Lão Tổ ngẫu nhiên phát hiện dược cao này có tác dụng mê hoặc man thú rất mạnh, qua thí nghiệm ra kết luận là mặc kệ thực lực mạnh hay yếu hễ man thú ngửi được mùi dược cao thì sẽ rơi vào mê man, nhưng thời gian dài ngắn khác nhau.
Bình luận