Yến Minh Nguyệt gật đầu, hai người nhìn nhau cùng cười.
Hai người chưa nói gì nhiều thì giọng Trác Lương từ ngoài cổng vọng vào:
- Quốc công, Đế Cung phái người đến tuyên chỉ, xin quốc công nghênh tiếp.
Tiêu Thần mỉm cười nói:
- Đi thôi, theo ta đi tiếp thánh chỉ.
Ý chỉ của Yến Hoàng dĩ nhiên phải bày tỏ sự tôn trọng, tránh để người ta nói nhảm. Tiêu Thần đang ở đầu sóng ngọn gió, cẩn thận là trên hết.
Hai người bước ra, quả nhiên thấy có một đội nghi thức tuyên chỉ đã chờ ngoài viện, cung thị dẫn đầu mắt sáng rực.
Tiêu Thần chưa nói gì cung thị đã tiến lên kính cẩn thi lễ, cười nói:
- Chúc mừng quốc công, chúc mừng quốc công! Nô tài phụng lệnh bệ hạ đến tuyên chỉ, nhưng bệ hạ cố ý dặn quốc công có thể đứng tiếp thánh chỉ, không cần lễ bái.
Người tuyên chỉ là tổng quản cận thị trong cung, với ánh mắt của gã vốn không thèm để bụng một quốc công của nước phụ thuộc. Nhưng khi đối mặt với Tiêu Thần thì gã bày tỏ sự cung kính tuyệt đối, không dám vênh váo. Mấy ngày qua danh tiếng Thanh Vân Công Tiêu Thần vang vọng Kế Đô, tổng quản cận thị cũng biết. Nghênh tiếp thánh chỉ của bệ hạ mà không cần quỳ, thù vinh này càng biểu minh bệ hạ xem trọng Tiêu Thần nên tổng quản cận thị phải cẩn trọng hơn.
Tiêu Thần giật mình sau đó hiểu trước tiên là lễ với người, là thủ đoạn chiêu lãm của Yến Hoàng. Đổi lại tu sĩ bình thường nhận được thù vinh này sẽ rất kích động, cảm kích, lòng Tiêu Thần thì bình tĩnh.
Ngoài mặt Tiêu Thần cố ý kích động chắp tay nói:
- Thần Tiêu Thần tiếp chỉ!
Tổng quản cận thị nào dám nhận lễ của Tiêu Thần, vội nâng thánh chỉ tuyên đọc:
- Thanh Vân Công Tiêu Thần, xếp hạng đầu săn bắn man thú, thưởng danh ngạch Thăng Long trì, thưởng Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy, ba ngày sau tiến cung vào Thăng Long trì, khâm thử. Xin quốc công tiếp chỉ.
Tiêu Thần hô đa tạ bệ hạ, hai tay nhận thánh chỉ.
Tổng quản cận thị hơi nâng tay, trong đội tuyên chỉ đứng đằng sau có một cận thị cung đình bước nhanh lên bưng cái khay ngọc đặt một bình ngọc màu xanh lá, bên trong đựng Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy.
- Quốc công, ba giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy đều ở đây, xin quốc công kiểm tra và nhận.
Tiêu Thần thầm kích động, có ba giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy thì vết thương nhanh chóng chuyển biến xấu của Thụ bá sẽ được kiểm soát, chữa lành, xem như hoàn thành lời hứa với Thụ bá. Ngoài mặt Tiêu Thần vẫn bình tĩnh nhận lấy Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy cất vào trữ vật giới chỉ.
Tổng quản cận thị cười hành lễ:
- Việc đã xong xuôi chúng nô tài còn phải về cung phục mệnh với bệ hạ, không tiện ở lâu, cáo từ.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Nhờ công công chạy một chuyến, nội đan man thú này xem như cảm ơn công công, xin hãy nhận lấy.
Dứt lời tay Tiêu Thần lóe linh quang, một hộp ngọc hiện ra trong tay hắn, có thể cảm ứng trong hộp toát ra hơi thở mạnh mẽ.
Tổng quản cận thị giật bắn người rối rít xua tay:
- Quà của quốc công quá nặng, nô tài tuyệt đối không dám nhận. Truyền chỉ là bổn phận phải làm, xin quốc công hãy cất về.
- Công công hãy nhận lấy, Tiêu mỗ đang có việc làm phiền công công. Huyền quý nhân của Nhung quốc ta mới vào cung, nếu có chỗ nào không ổn xin công công quan tâm nhiều cho.
- Cái này, vậy xin đa tạ quốc công thưởng cho.
Huyền quý nhân tuy chưa được sủng hạnh nhưng được đặc biệt sủng ái trong cung, nô tài làm gì giúp đỡ được, chỉ có thể tùy cơ hội nhắc nhở Huyền quý nhân chút việc nhỏ.
Tổng quản cận thị nhận lấy phần thưởng lớn của Tiêu Thần, cười toe toét hành lễ rồi quay người đi.
Tiêu Thần thản nhiên chắp tay, tình hình hiện giờ của hắn chỉ có thể làm bấy nhiêu.
Yến Minh Nguyệt lắc đầu, định khuyên nhủ nhưng nghĩ Tiêu Thần hiện giờ dù sao là sứ thần Nhung quốc, nhờ cận thị hỗ trợ quan tâm huyền quý nhân cũng hợp tình hợp lý, vì vậy không nói nhiều nữa.
- Được rồi, huynh nên biết ta không có ý khác, nên làm sao tự ta biết chừng mực.
Tiêu Thần cười nói:
- Còn huynh, chắc vừa thấy bảng vàng liền chạy ngay đến đây phải không? Giờ đã có người đến chỗ ta tuyên chỉ chắc cũng có người đi phủ đệ của huynh, còn không mau trở về tiếp chỉ?
Yến Minh Nguyệt vỗ đùi, gã kích động chạy ngay đến Hành Hương cung, giờ nghe Tiêu Thần nhắc liền chắp tay chào rồi cuống cuồng chạy mất.
Đợi Yến Minh Nguyệt đi mất, Tiêu Thần xoay người quay về Tuyết Tàng viện, phất tay mở cấm chế. Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy đã vào tay, cũng đến lúc cứu chữa Thụ bá rồi, kéo dài càng lâu vết thương của Thụ bá càng ác hóa nghiêm trọng.
Tiêu Thần quay về mật thất tu luyện, lại lấy Tả Mi Đạo Tràng ra đi vào trong.
Tầng thứ nhất Tả Mi Đạo Tràng, Tiêu Thần xuất hiện dưới bản thể Thụ bá. Tử khí bao bọc trên cây hòa càng đậm hơn, thân cây, nhánh cây dần khô héo, hơi thở mục nát. Trong thời gian này tốc độ ác hóa vết thương của Thụ bá càng lúc càng nhanh.
Tiêu Thần liếc mắt qua vạch không gian trước mặt, xé ra một cái khe lộ thân hình Linh Chi.
Linh Chi bước ra, khuôn mặt vui mừng hỏi:
- Tiêu Thần đại ca lấy được Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy rồi?
Tiêu Thần gật đầu, linh quang lóe sáng hiện ra bình ngọc đựng Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy.
Tiêu Thần nói:
- Linh Chi, Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy đã vào tay, giờ nên sử dụng thế nào để cứu chữa cho Thụ bá?
Linh Chi kích động mặt đỏ ửng:
- Tốt quá!
Linh Chi lật tay lấy một bình ngọc ra nói:
- Vết thương của Thụ bá ác hóa nghiêm trọng, nếu trực tiếp nhỏ giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy bộc phát ra sức sống thanh mộc thì Thụ bá khó hấp thu, sẽ trở thành độc dược khiến sinh mệnh đi đến cuối ngay. Linh Chi đã điều phối linh dịch pha loãng rồi, Tiêu Thần đại ca hãy nhỏ một giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy vào trong bình ngọc, sau khi pha loãng để Thụ bá hấp thu từng chút một có thể thúc đẩy lực lượng Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy đến tột độ.
Tiêu Thần thầm than may mắn, nếu không phải hắn cẩn thận tìm đến Linh Chi, lỗ mãng sử dụng Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy ngược lại hại Thụ bá. Đầu óc xoay chuyển, Tiêu Thần phất tay mở phong trấn trên bình ngọc ra, linh lực thanh mộc tinh thuần phát tán, mới hít vào một hơi đã khiến người tinh thần sảng khoái, như ở trong rừng cổ vắng dấu chân người, toát ra sức sống dào dạt, Một giọt Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy trong suốt màu thanh mộc dính đặc nhỏ vào bình ngọc.
Linh Chi hơi lắc tay, thỉnh thoảng phối hợp pháp quyết khiến lực lượng ẩn chứa trong Thanh Mộc Thần Tuyền chi thủy nhanh chóng khuếch tán. Tiêu Thần lại đóng kín bình ngọc tránh cho dược lực phát tán.
Qua giây lát Linh Chi mới từ từ gật đầu ngừng làm:
- Được rồi.
Bình luận