Đạo (Dịch) – Chương 2421

Đôi mắt của Tiêu Thần chớp lên, thoáng dừng lại, mới chậm rãi mở miệng:

- Đạo hữu nói, có thể đại biểu ý tứ của tất cả mọi người?

Lão đầu lưng còng ngạo nghễ gật đầu nói:

- Điểm ấy Tiêu Thần đạo hữu cứ yên tâm, lão phu đã mở miệng, dĩ nhiên là có thể làm được điểm ấy.

Nói đến chỗ này, ánh mắt của hắn nhìn về phía Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ:

- Không biết hai vị đạo hữu nghĩ như thế nào?

Hai người nghe vậy hơi trầm ngâm, lập tức gật đầu, chắp tay nói:

- Hết thảy theo như đạo hữu nói, hai người chúng ta không có dị nghị.

Tu sĩ Sáng Thế cảnh khác, giờ phút này không đợi lão đầu hỏi thăm, đã đồng thời kính cẩn mở miệng nói:

- Chúng ta đều không có dị nghị, nguyện ý nghe đại nhân phân phó!

Tu sĩ chém giết tranh đoạt, sở cầu bất quá là bảo vật. Chỉ có số ít tu sĩ tu luyện thần thông âm độc, mới có thể trăm phương ngàn kế đi thu thập thân thể nguyên thần của cường giả luyện chế thần thông hoặc Khôi Lỗi.

Đã nguyện ý giao ra không gian giới chỉ, dĩ nhiên là lấy ra tất cả bảo vật, chỉ cần đạt được, thả Tiêu Thần một con ngựa lại có gì.

Huống hồ hôm nay, nơi này cũng không phải chỉ có bọn hắn, bọn hắn đoạt bảo vật rời đi lại tranh đoạt, còn lại những cường giả Man Thú kia, tự nhiên sẽ thay bọn hắn giải quyết Tiêu Thần, sẽ không lưu lại tai hoạ ngầm. Nếu không như thế, bọn hắn há có thể đơn giản nhận lời.

- Tiêu Thần đạo hữu nghĩ như thế nào? Nếu như ngươi đáp ứng, bọn người lão phu liền lập Thiên Đạo huyết thệ, lập tức quay người rời đi, tuyệt không ngừng lại.

Lão đầu nhìn về phía Tiêu Thần, ở chỗ sâu trong đáy mắt chợt lóe lên lửa nóng.

Tiêu Thần ra vẻ trầm ngâm, kiệt lực kéo dài thời gian, thẳng đến lão đầu kia lộ vẻ không kiên nhẫn, mới chậm rãi gật đầu nói:

- Hôm nay Tiêu mỗ không có lực lượng, vì cầu một đường sinh cơ, cũng chỉ có thể như thế. Chỉ hi vọng chư vị đạo hữu nói có chữ tín, chớ nuốt lời mới tốt!

Trên mặt hắn lộ ra không bỏ, khẽ cắn môi, mới trở tay lấy ra một không gian giới chỉ, dương tay ném ra ngoài.

- Tiêu mỗ đoạt được bảo vật đều ở bên trong, nếu chư vị đạo hữu muốn, thì tất cả bằng thủ đoạn tranh đoạt a!

Lão đầu hai mắt tỏa sáng, một chưởng thò ra, chộp tới chiếc nhẫn kia.

Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ hừ nhẹ một tiếng, tuy bọn hắn kiêng kị lão bất tử kia, lại sẽ không thực sợ hãi, bảo vật phía trước, há có đạo lý không ra tay tranh đoạt.

Về phần tu sĩ Sáng Thế cảnh ở chung quanh, mặc dù có tâm cướp đoạt, lại chỉ có thể tự kiềm chế xúc động trong nội tâm. Dùng tu vi của bọn hắn, sống chết mặc bây còn có cơ hội xem thời cơ mưu lợi bất chính, nếu không biết sống chết ra tay tranh đoạt không gian giới chỉ, sợ là sẽ lập tức đưa tới ba gã tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh liên thủ gạt bỏ! Trước mắt bọn hắn chỉ có thể nhịn, ba người tranh chấp, bọn hắn mới có cơ hội cướp lấy bảo vật.

Không gian giới chỉ trôi nỗi ở trong hư không, ba gã tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh tranh đoạt, giờ phút này đã chuyển hóa thành Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ liên thủ, mới có thể chống lại lão đầu. Song phương kiên trì mấy tức, ai cũng không thể gạt bỏ đối thủ.

- Hừ! Tiếp tục giằng co nữa cũng không có kết quả, chúng ta đồng thời thăm dò vào một tia thần thức, xác định không sai lại phân chia, như thế nào?

Tu vi của hắn ở trong ba người mạnh nhất, nhưng Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ liên thủ lại không sợ hắn, quyết định như thế cũng là kế sách thỏa hiệp. Hơn nữa tuy Tiêu Thần cực kỳ phối hợp, nhưng trong lòng của hắn lại ẩn ẩn có chút bất an, cảm thấy sự tình tựa hồ không đúng, lúc này mới sẽ quyết định như thế.

Vũ Văn Thác, Hồng Tụ nghe vậy hơi trầm ngâm, đồng thời gật đầu:

- Tốt, theo đạo hữu nói.

Ba người chậm rãi thu hồi lực lượng tranh đoạt không gian giới chỉ, lẫn nhau đề phòng thò ra một tia thần thức, tiến vào trong không gian giới chỉ.

Tiêu Thần thấy một màn này, trong nội tâm nhịn không được có chút thở dài, những gia hỏa tu vi có thể đến Sáng Thế cảnh này, không có một cái là đèn cạn dầu a, tự nhiên không dễ gạt gẫm. Bất quá có thể tranh thủ đến những thời giờ này, lực lượng trong cơ thể hắn đã miễn cưỡng khôi phục ba bốn thành, đã trì hoãn qua thời điểm hung hiểm nhất. Hôm nay cùng người chính diện chém giết không địch lại, nhưng nếu một lòng đào tẩu, cũng chưa chắc không có cơ hội. Ý niệm khẽ nhúc nhích, ánh mắt của hắn đảo qua chung quanh, đang tìm kiếm phương hướng đột phá tốt nhất.

- Đáng giận!

- Đáng chết!

- Hừ!

Lão giả lưng còng, Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ đồng thời ngẩng đầu, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, trong miệng liên tục quát khẽ!

Tiêu Thần cho ra không gian giới chỉ, tuy trong đó có không ít đồ vật, nhưng phần lớn là một ít phế phẩm, đối với tu sĩ Tạo Vật Cảnh mà nói có lẽ coi như trân quý, nhưng ở trong mắt tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh, lại không có một chút tác dụng. Dùng tu vi của Tiêu Thần, không gian giới chỉ há có thể là loại cấp bậc này, hiển nhiên ba người bọn họ đều bị đùa nghịch! Nghĩ đến trước kia vì tranh đoạt một không gian giới chỉ như vậy còn chiến đấu một phen, thần sắc của ba người không khỏi càng thêm âm trầm .

- Tiêu Thần, ngươi lại dám lừa gạt lão phu!

Lão đầu lưng còng lạnh giọng mở miệng, trong đôi mắt mờ nhạt giờ phút này nào còn có một chút đục ngầu không rõ, sát ý bức người, hiển nhiên lão gia hỏa này cũng không phải hạng người lương thiện.

Vũ Văn Thác mặt trầm như nước, chậm rãi nói:

- Hắn đã không muốn phối hợp, chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian.

- Tiêu Thần đạo hữu, ngươi sao phải khổ vậy chứ?

Nữ tử áo trắng vẻ mặt ai oán:

- Thành thành thật thật giao không gian giới chỉ ra, còn có thể giảm bớt chúng ta một chút phiền toái. Ta biết ngươi muốn kéo dài một ít thời gian chữa thương, nhưng chút thời gian này lại có làm được cái gì.

- Được rồi!

Lão giả lưng còng phất phất tay, ánh mắt lạnh lùng đảo qua Tiêu Thần:

- Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, liền trách không được chúng ta.

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía một bên tinh vực khác, chỗ vài thân ảnh cực lớn kia, trầm giọng mở miệng:

- Mấy vị, không gian giới chỉ trên người Tiêu Thần này quy tu sĩ chúng ta phân phối, mà thân thể hắn thì quy các ngươi, nếu như mấy vị đồng ý việc này, chúng ta lập tức ra tay, kết thúc sự tình, để tránh tự nhiên đâm ngang.

Thanh âm ở dưới pháp lực gia trì cuồn cuộn truyền ra, rõ ràng vang vọng khắp tinh vực.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...