Hai gã Sáng Thế Phong Vương sinh tử chém giết, một phương vẫn lạc đã cực kỳ kinh người! Dù sao đạt tới cảnh giới như bọn hắn, nếu không thể địch, thoát thân rời đi không khó. Huống chi, hôm nay người vẫn lạc, chính là Trương gia Trương Đạm, một Chưởng Khống Giả Không Gian bản nguyên tu vi có thể so với Sáng Thế Phong Vương cảnh! Dùng tu vi của hắn, nếu như ở lúc toàn thịnh, trong Liệp Thú tinh hệ chỉ sợ không người là đối thủ của hắn, nhưng giờ phút này hắn lại bị người ở trong chính diện giao phong gạt bỏ!
Trong lúc nhất thời, chư tu sĩ ( Man Thú ) tâm thần chấn động, thật lâu khó có thể bình tĩnh.
Ánh mắt của Tiêu Thần cẩn thận quan sát đến phản ứng của tu sĩ chung quanh, hắn thi triển Toái Nguyên, khí tức đang ở thời điểm yếu nhất, hôm nay kim ấn luyện hóa lực lượng vong hồn của Đại Tần Đế Thi đang bổ sung vào trong cơ thể hắn, thời gian trì hoãn càng lâu, tự nhiên đối với Tiêu Thần càng có lợi.
Hắn cũng không tin, những người trước mặt này sẽ thả hắn bình yên rời đi. Chỉ sợ qua không lâu, chờ bọn hắn phục hồi tinh thần lại, sẽ ra tay với hắn!
Tiêu Thần nắm chặt thời gian khôi phục lực lượng trong cơ thể, tựa hồ kim ấn cũng phát giác được giờ phút này không ổn, luyện hóa vong hồn của Đại Tần Đế Thi đoạt được lực lượng, chưa từng có chỗ giữ lại, đều đưa vào cho hắn hấp thu.
Thời gian từ từ trôi qua, trong cơ thể hắn hư không đang khôi phục rất nhanh.
Khắp tinh vực như cũ là một mảnh yên tĩnh, nhưng giờ phút này khiếp sợ trong mắt mọi người đã bị lửa nóng tràn ngập, thậm chí vài con cường giả Man Thú kia, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần cũng có được tham lam không cách nào che lấp, tựa hồ muốn nuốt hắn vào bụng.
Trầm mặc bị một tiếng cười nhõng nhẽo đánh vỡ, nữ tử áo trắng đôi mắt dễ thương nhìn về phía Tiêu Thần, cười mở miệng:
- Vị này chắc hẳn là Nhung quốc Thanh Vân công Tiêu Thần, sau khi ta tiến vào Kế đô, đối với thanh danh của đạo hữu là như sấm bên tai, hâm mộ không thôi. Hôm nay vừa thấy, tu vi của Tiêu Thần đạo hữu quả nhiên thâm bất khả trắc, để cho ta cực kỳ động tâm. Không bằng đạo hữu liền theo ta rời đi, cùng một chỗ qua thời gian Bỉ Dực Song Phi, chẳng phải khoái hoạt sao.
Cô gái này mở miệng, mặt như hoa đào, trong con ngươi ba quang lăn tăn, thân thể mềm mại bao phủ ở trong sa y như ẩn như hiện, quả thực là cực kỳ mê người. Dẫn tới ánh mắt mấy tên tu sĩ chung quanh không tự giác được rơi xuống trên người nàng, ánh mắt lộ ra vài phần si mê, nhịn không được hung hăng nuốt mấy ngụm nước bọt.
Thanh âm này ở trong hoàn cảnh yên tĩnh, giờ phút này nghe tới lại cực kỳ chói tai.
Nữ tử áo trắng chưa từng để ý, ngược lại quay người nhìn vài tên tu sĩ ý động kia, ném đi một cái mị nhãn, che miệng cười khẽ. Ánh mắt tu sĩ cùng nàng đối mặt chỉ cảm thấy tâm thần hoảng hốt, tựa hồ muốn quỳ gối ở dưới váy của nàng, nếu có thể một đêm vui thích, mặc dù chết cũng không uổng.
- Hừ!
Tu sĩ hắc y trung niên hừ lạnh một tiếng, thanh âm không cao, lại như sấm sét, lập tức làm vài tên tu sĩ kia bừng tỉnh. Mấy người phục hồi tinh thần lại, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, lộ vẻ nghĩ mà sợ, vội vàng cúi đầu không dám nhìn nữ tử áo trắng kia một chút.
Nữ tử áo trắng nghe vậy khuôn mặt biến đổi, ánh mắt lập tức u oán đảo qua hắc y tu sĩ kia:
- Vũ Văn Thác, năm đó ta cùng ngươi cũng có chút nhân duyên, hôm nay lại trở mặt như vậy.
Bất quá nói xong, mị hoặc trên mặt nàng lại thu liễm một ít, không tiếp tục mở miệng nữa.
Nhưng phía sau nàng, hắc y kiếm tu kia nghe vậy, ánh mắt đảo qua Vũ Văn Thác, sát cơ lóe lên.
Sắc mặt của Vũ Văn Thác có chút âm trầm, trước kia hắn hành tẩu thiên hạ, xác thực từng cùng Hồng Tụ này có một dạ chi hoan, nhưng bởi vậy thiệt thòi lớn, bị hút đi hơn một ngàn năm tu vi, bây giờ bị gièm pha, trong lòng hắn cực kỳ tức giận, nhưng nhìn thế cục giờ phút này, hắn phất tay áo hừ lạnh một tiếng, không có quá nhiều dây dưa.
Nhưng hắc y kiếm tu kia sát cơ lóe lên rồi biến mất, lại không giấu diếm được hắn cảm ứng, cười lạnh một tiếng nói:
- Bất quá là một xuẩn vật bị khống chế, rõ ràng cũng dám làm càn với bổn tọa, nếu như ngươi còn dám bất kính, bổn tọa nhất định chém giết ngươi.
Khuôn mặt của nữ tử áo trắng hơi cương, khẽ cười một tiếng nói:
- Vũ Văn Thác, tuy ta không muốn khó xử với ngươi, nhưng hôm nay nếu như ngươi tiếp tục nhằm vào cùng ta, cũng đừng trách Hồng Tụ ta trở mặt, ngươi nên biết tính tình của ta.
Hồng Tụ vẫn cười duyên, nhưng lông mày của Vũ Văn Thác lại nhịn không được có chút nhíu, nghĩ tới thủ đoạn của phong bà nương này, vẫn đè xuống lửa giận trong lòng, hừ lạnh một tiếng không nhiều lời.
Lão đầu lưng còng một bộ vô tình, ánh mắt đảo qua Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Hai vị đạo hữu vẫn bớt lời một chút đi, dù sao việc này không thể trì hoãn lâu, nếu không sẽ đưa tới càng nhiều phiền toái.
Trong nội tâm Vũ Văn Thác cùng Hồng Tụ lập tức rùng mình, lão phu này nhìn như gần đất xa trời, nhưng tu vi lại mạnh nhất trong ba người, hai người cũng chưa từng thấy rõ chi tiết của hắn, nghe vậy đều gật đầu không nói.
Về phần tu sĩ Sáng Thế cảnh ở chung quanh, hôm nay bọn hắn đã không có tư cách mở miệng. Bất quá thế cục trước mắt bọn hắn thấy rõ ràng, tuy Tiêu Thần mạnh, nhưng sau khi đánh chết Trương Đạm đã là nỏ mạnh hết đà. Hiện tại thế cục hỗn tạp, tuy tu vi của bọn hắn hơi yếu, nhưng vận khí tốt chút ít, cũng có khả năng từ đó mưu lợi bất chính.
Bất quá những người này cũng không ngu xuẩn, đối mặt ba gã tu sĩ Sáng Thế Phong Vương cảnh cùng mấy cường giả Man Thú, bằng vào nhân lực tự nhiên không phải địch thủ, giờ phút này đã tốp năm tốp ba hội tụ, dù chưa mở miệng, cũng đã ăn ý hình thành quan hệ liên thủ. Lúc đối mặt cường giả, kẻ yếu liên thủ, tự nhiên là lựa chọn tốt nhất. Những tu sĩ Sáng Thế cảnh này liên thủ, cũng xem như một cổ lực lượng không thể khinh thường, cho nên ở trước khi sự tình chưa kết thúc, ngược lại cũng không có người nguyện ý đi khu trục bọn hắn.
Lão đầu lưng còng ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, trong đôi mắt mờ nhạt lóe lên tinh quang:
- Tiêu Thần đạo hữu, lão phu biết được ngươi tu vi cường hoành, thần thông kinh người, nếu ngươi ở thời kì toàn thịnh, mặc dù đạt được bảo vật, lão phu cũng quả quyết không dám ra tay tranh đoạt với ngươi. Nhưng hôm nay mặc dù đạo hữu chiến thắng, nhưng bản thân trạng thái như thế nào trong nội tâm nên tinh tường. Lão phu cũng không ép người quá đáng, chỉ cần ngươi giao ra không gian giới chỉ, lão phu có thể cam đoan, trong tu sĩ chúng ta, tuyệt không người ra tay với ngươi.
Chương 2421vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận