Hôm nay, đã ra tay liền quyết không thể thả Tiêu Thần còn sống rời đi!
Yến Cát, Yến Quý cảm ứng đến Hắc Bạch sóng cồn tản mát ra khí thế ngập trời, sắc mặt trắng bệch, thân thể có chút cứng ngắc! Lực lượng thần thông này, nếu ra tay với hai người, đủ để lập tức gạt bỏ bọn chúng!
- Tuyệt không thể để cho Yến Minh Nguyệt đào tẩu, nếu không ngày sau chúng ta tất có phiền toái, đi!
Yến Quý hít một hơi thật sâu, miễn cưỡng áp chế sợ hãi trong nội tâm, cùng Yến Cát bùng lên độn quang, tránh đi chỗ ba người Tiêu Thần giao chiến, đuổi theo Yến Minh Nguyệt.
Tiêu Thần chau mày, ánh mắt lập lòe, ý niệm trong đầu nhanh quay ngược trở lại.
Đến Liệp Thú tinh hệ, mục đích chính yếu nhất của hắn là vì đạt được Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy, cứu chữa Thụ bá. Thành công hay không, liên quan đến Thụ bá sinh tử an nguy, tuyệt không cho có một chút sơ xuất. Cho nên săn bắn bài danh vị trí đầu não, hắn tình thế bắt buộc! Giờ phút này nếu như hắn thi triển Toái Nguyên, lập tức bộc phát ra lực lượng Sáng Thế Phong Vương cảnh, đủ để đánh chết Trương Đạm cùng A Mộc Cổ Đạt, nhưng trong cơ thể hắn chỉ còn lại có nửa số vong hồn của Đại Tần Đế Thi, một khi hao tổn, hắn liền mất đi tư cách cùng cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh giao phong! Như thế, sao có thể cùng cường giả khắp nơi trong Liệp Thú tinh hệ tranh đoạt?
Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đã có quyết đoán, ở trước khi uy năng của thần thông chưa hao hết, quay người bước ra một bước, thân ảnh hóa thành lưu quang gào thét mà đi.
Cũng không phải sợ hãi không chiến, mà là không muốn ở trên thân hai người này tiêu hao hết át chủ bài trong tay hắn.
Đối với Tiêu Thần mà nói, Trương Đạm, A Mộc Cổ Đạt mang đến uy hiếp căn bản không có tư cách so với an nguy của Thụ bá, bởi vì trong lòng hắn, căn bản chưa từng coi hai người này là sinh tử đại địch! Hôm nay hết thảy sự vụ dùng cứu chữa Thụ bá làm chính, về phần hai người này, đợi ngày sau hắn lại đến gạt bỏ cũng không muộn!
Chươ ng Đạm mắt thấy Tiêu Thần bỏ chạy, đáy mắt lóe lên lệ mang, trong miệng quát khẽ, hai tay hung hăng xé về phía trước.
Lực lượng không gian bộc phát, xé nát sóng triều, thân ảnh trực tiếp dung nhập hư không biến mất không thấy gì nữa.
A Mộc Cổ Đạt thấy Tiêu Thần rời đi, trong nội tâm đại sướng, sơ hở trong tâm thần lập tức rung rung, hét lớn một tiếng:
- Tiêu Thần, chạy đi đâu!
Trong tiếng quát khẽ, thân thể người này đột nhiên chấn động, lực lượng bên ngoài cơ thể bỗng nhiên co rút lại, sau đó điên cuồng phún dũng, đánh tan các lực lượng ngăn cản, lộ ra một thông đạo thẳng tắp, thần thông xỏ xuyên qua thẳng tới ngoại giới.
Bên ngoài cơ thể người này bùng lên linh quang, lao ra thần thông cách trở, cấp tốc đuổi theo!
Trong tinh vực, ba đạo khí tức cường hãn lao về phía trước!
Chươ ng Đạm mặt không biểu tình, mỗi một bước đạp rơi, thân ảnh đều đột nhiên biến mất, lại lần nữa xuất hiện đã ở ngoài ngàn dặm, tốc độ cực nhanh viễn siêu tu sĩ bình thường. Ánh mắt của hắn lạnh như băng rơi trên người tu sĩ phía trước, như nhìn người chết.
Bởi vì Tiêu Thần ở bên ngoài Triều Thánh cung cùng thần ý chí của A Mộc Cổ Đạt Tinh giao phong, triển lộ ra lực lượng có thể so với Sáng Thế Phong Vương cảnh, trong lòng của hắn không có nắm chắc, mới có thể liên thủ với A Mộc Cổ Đạt, thậm chí làm tốt tùy thời chuẩn bị rời đi.
Nhưng giờ phút này Tiêu Thần tránh lui, lại làm cho trong lòng hắn lập tức buông lỏng! Trương Đạm thừa nhận Tiêu Thần rất mạnh, nhưng đối mặt hai người liên thủ không đánh mà chạy, thì cho thấy hắn căn bản không có lực lượng Sáng Thế Phong Vương cảnh!
Nếu như thế, hôm nay ngươi há có thể không chết!
Ở chỗ sâu trong đôi mắt, lệ mang cuồn cuộn.
Vươn tay ra, nhắm về bóng lưng của Tiêu Thần, năm ngón tay của Trương Đạm mở ra, hung hăng nắm xuống.
XÍU...UU!!
Không gian bỗng nhiên bộc phát ra tiếng rít chói tai, từ ngón tay hắn bắn ra năm đạo đao phong sắc bén, nhìn như đơn giản, nhưng lại là thần thông không gian cực kỳ cường hãn, vô cùng sắc bén, chỗ xẹt qua có thể đơn giản thiết cắt hết thảy!
Tốc độ cực nhanh, từ năm phương hướng, xoắn giết về phía trước.
Tiêu Thần không quay đầu lại, cũng đã rõ ràng cảm ứng được khí tức lợi hại ở phía sau, sắc mặt ngưng trọng, trở tay đánh ra.
Thần thông Liệt Thiên!
Bàn tay màu đen bỗng nhiên xuất hiện, như Ma Quân ra tay, hung hăng trảo tới năm đạo bạch tuyến!
Oanh!
Thần thông đối bính, không gian rung động lắc lư, bàn tay màu đen kịch liệt rung rung tán loạn, mà năm bạch tuyến kia, nhan sắc cũng nhanh chóng ảm đạm, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Ngăn cản thần thông ở phía sau, sắc mặt của Tiêu Thần có chút trắng bệch, lực lượng của Không Gian bản nguyên quả nhiên cường đại, tuy Trương Đạm này là Hư Sáng Thế cảnh, nhưng bộc phát ra chiến lực, lại tương xứng hắn!
Không Gian bản nguyên, được xưng là một trong các bản nguyên mạnh nhất, tự nhiên là có đạo lý của nó.
Thần sắc của Trương Đạm bình tĩnh như trước, nhưng giờ phút này lông mày lại nhịn không được có chút nhăn lại, trong mắt sinh ra vài phần suy nghĩ.
. . .
Trong tinh vực, ba đạo khí tức của Sáng Thế cảnh truy đuổi chém giết, năng lượng chấn động rõ ràng như thế, tựa như hải đăng trong đêm tối, tự nhiên hấp dẫn vô số tồn tại cường đại ở trong Liệp Thú tinh hệ.
Trong rừng rậm, một nam tử sắc mặt có chút trắng bệch bước chậm mà đi, ánh mắt lợi hại như ưng, phát ra lãnh mang giống như lưỡi đao!
Chung quanh hắn tràn ngập sát khí cùng mùi máu tươi nồng đậm, chính là vì giết chóc mà sinh. Trên thân người này huyết tinh sát khí nặng, không biết giết bao nhiêu tu sĩ mới có thể nhiễm đến trình độ như vậy.
Đúng lúc này, sắc mặt nam tử biến hóa, bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn tinh không.
Tuy mắt thường không thể kiến thức, nhưng ở trong nguyên thần của hắn lại có thể cảm ứng tinh tường, ba đạo khí tức của Sáng Thế cảnh truy đuổi qua, lẫn nhau sát khí đằng đằng.
Tu sĩ Sáng Thế cảnh chém giết!
Ánh mắt của hắn chớp lên, trong mắt lập tức sinh ra vài phần lửa nóng, thoáng suy nghĩ, bước chân phóng ra, thân ảnh bao khỏa ở trong một tầng huyết sắc nhạt, như sao chổi phóng lên trời, truy đuổi mà đi.
. . .
- Ồ? Hôm nay chưa đến thời điểm cuối cùng, rõ ràng đã có người kìm nén không được ra tay chém giết, chẳng lẽ không sợ lẫn nhau có tổn thương, mất đi tư cách tranh đoạt danh ngạch của Thăng Long trì?
Trước người tu sĩ áo bào trắng ngã xuống một còn Man Thú, huyết thủy như dòng suối chảy xuôi, nhuộm đỏ mặt đất.
Giờ phút này hắn khẽ nhíu mày, mặt lộ vẻ suy nghĩ:
- Loại tình huống này, nếu không phải ba người tầm đó có thù hận không chết không ngớt, gặp mặt liền đánh đập tàn nhẫn, là xuất hiện bảo vật cực kỳ quý giá, để cho ba người động thủ tranh đoạt. Cũng hao phí không bao nhiêu thời gian, liền đi xem a, có khi có cơ hội tìm được mục tiêu không tệ.
Bình luận