Yến Minh Nguyệt phát giác được thần sắc của Tiêu Thần biến hóa, người này cũng là thế hệ tâm tư thông thấu, ý niệm trong đầu hơi đổi, đã nghĩ thông suốt mấu chốt ở trong đó, trở tay lấy ra tín vật mà lão sư ban cho, thoáng cảm ứng, sắc mặt lập tức tái nhợt.
- Tiêu huynh, là ta chủ quan.
Yến Cát, Yến Quý có thể bằng cái này cảm ứng được vị trí của Yến Minh Nguyệt, hắn tự nhiên cũng có thể phát giác được chỗ của hai người, trước mắt ở cách nơi này không xa.
Chươ ng Đạm làm sao có thể xác định phương vị của hai người mà đuổi giết đến, sự tình liền trở nên rõ ràng.
Mà Trương Đạm ra tay, diệt sát mấy tên tu sĩ kia, đã lộ ra đủ nhiều tin tức. Này cho thấy hôm nay hắn ra tay, tuyệt sẽ không lưu lại người sống, để tránh bị người biết được chuyện hôm nay là bọn hắn gây ra!
Yến Minh Nguyệt mắt thấy chuyện này, nói cách khác hắn đã bị xếp vào trong danh sách phải giết. Yến Cát, Yến Quý đã lựa chọn hợp tác với Trương Đạm, há có thể không biết hắn tính toán. Yến Minh Nguyệt nghĩ đến đây, lập tức cảm thấy toàn thân phát lạnh, không nghĩ tới Yến Cát, Yến Quý lại ngoan độc như vậy, muốn đưa hắn vào chỗ chết!
Tiêu Thần mặt trầm như nước, nghe vậy chậm rãi lắc đầu nói:
- Việc này chẳng trách ngươi, ta cũng có chỗ sơ sẩy, chưa từng nhìn ra dã tâm của hai tên kia.
Nói xong, hắn không nhiều lời, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Đạm, thần thái đã khôi phục lại bình tĩnh.
Việc đã đến nước này, tự trách hoặc hối tiếc đều vô dụng, hôm nay có thể làm, là tỉnh táo ứng đối. Chỉ cần có thể toàn thân trở ra, muốn giết Yến Cát, Yến Quý, tự nhiên có là cơ hội.
Hơn nữa, hắn cũng không cho rằng hai người trước mặt có thể lưu lại hắn.
- Trương Đạm đạo hữu, hôm nay ngươi đã ra tay, chắc hẳn đã biết được chuyện Trương Lâm bị ta chém giết. Nếu như thế, Tiêu mỗ cũng không giải thích, chúng ta đánh một hồi là được. Chỉ là đạo hữu âm thầm che dấu kia, hôm nay cũng có thể hiện thân a.
Mở miệng, ánh mắt của hắn lợi hại, nhìn về một chỗ.
- Không hổ là Nhung quốc Thanh Vân công Tiêu Thần, quả nhiên có chút thủ đoạn.
Chươ ng Đạm nhàn nhạt mở miệng, nhưng trong mắt lại lạnh như băng, không có một chút độ ấm:
- A Mộc Cổ Đạt đạo hữu, hành tung đã bị khám phá, ngươi liền hiện thân a.
Thanh âm rơi xuống, thân ảnh của A Mộc Cổ Đạt xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng, hiển thị rõ sát cơ!
- Trương Đạm đạo hữu, chậm sợ sinh biến, chúng ta không nên lãng phí thời gian.
Chươ ng Đạm nghe vậy gật đầu, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Thần:
- Tuy Trương Lâm không nên thân, nhưng chung quy là đệ đệ ta, dù hắn thật đáng chết, cũng chỉ có ta có thể giết hắn. Tiêu Thần, hôm nay ta liền chém giết ngươi, thanh toán ân oán.
Hung Nô sứ thần A Mộc Cổ Đạt, tu sĩ Sáng Thế cảnh.
Chươ ng gia Trương Đạm, Hư Sáng Thế cảnh, lại tu luyện Không Gian bản nguyên, chiến lực kinh người, thần thông quỷ dị.
Hai người liên thủ, tự nhiên là một cổ lực lượng cực kỳ cường hãn, cho dù đối mặt Sáng Thế Phong Vương cảnh, cũng chưa chắc không có lực đánh một trận!
Ở trong bình tĩnh, lộ ra ý chí cường hãn của bản thân hắn, mặc dù đối mặt Trương Đạm cùng A Mộc Cổ Đạt liên thủ, hắn như trước không có sợ hãi!
Đây mới thực là tín niệm cường giả, chỉ có tự tin đối với lực lượng của mình, tâm chí kiên định như bàn thạch không thể dao động mới có thể có được!
- Tu sĩ muốn chém giết Tiêu mỗ đếm không hết, nhưng đến nay như cũ không người nào có thể thành công, hôm nay liền xem các ngươi có thủ đoạn làm được việc này, hay vẫn bị ta chém giết, vẫn lạc ở trong Liệp Thú tinh hệ!
Thanh âm bình tĩnh đạm mạc, hắn mặt không biểu tình bước ra một bước, hai tay nâng lên, tay trái quang minh tay phải hắc ám, một bên khuôn mặt thánh khiết uy nghiêm như Thiên Thần, một bên khuôn mặt hắc ám lãnh khốc như Ma Quân!
Hai tay Hắc Bạch, đại biểu cho lực lượng hoàn toàn bất đồng, tinh không sau lưng dùng thân thể của hắn làm giới tuyến, một phân thành hai.
Bên thuần trắng, bên hắc ám!
Bước chân rơi xuống, hai tay hợp phách ở trước ngực, hai loại lực lượng hoàn toàn bất đồng lập tức đối bính.
Thần thông, Đại Lãng Bào Sa!
Tiêu Thần ra tay, là thần thông công kích phạm vi lớn, bao phủ hai người Trương Đạm, A Mộc Cổ Đạt vào trong. Thần thông ra tay, hắn bỗng nhiên quay người quát khẽ:
- Đi!
Trong mắt Yến Minh Nguyệt hiện lên ý cảm kích, nhưng thân ảnh lại không dừng lại, xoay người, linh quang bùng lên, hóa thành một đạo cầu vồng gào thét viễn độn!
Giờ phút này hắn lưu lại, chỉ có thể trở thành gánh nặng cho Tiêu Thần, xa xa bỏ chạy mới là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể bảo trụ tánh mạng của mình.
Yến Cát, Yến Quý đã muốn đưa hắn vào chỗ chết, tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn hắn còn sống rời đi! Cho nên ngay khi bỏ chạy, trên tay hắn thoáng dùng sức, bóp nát tín vật mà lão sư ban thưởng, cũng không quay đầu lại phóng tới rừng sâu!
Hắc Bạch sóng cồn mênh mông cuồn cuộn mang tất cả mà tới, sắc mặt của Trương Đạm bình tĩnh, chưa từng lộ ra một chút khác thường. Khi quyết định ra tay với Tiêu Thần, hắn cũng đã tính toán lực lượng của Tiêu Thần, nên đối với uy năng của thần thông này cũng không kinh hãi.
Một bước tiến lên, đơn chưởng như đao, chém giết về phía trước!
Dưới một chém, một lưỡi đao vô hình sắc bén lập tức xuất hiện, sinh sinh mở ra sóng cồn!
A Mộc Cổ Đạt hừ nhẹ một tiếng, hắn từ trong tay Tiêu Thần có hại chịu thiệt, đối với đối phương tự nhiên không có một chút khinh thường.
Quát khẽ, dùng sức đạp rơi!
Bành!
Bước chân rơi xuống, như san bằng đại địa, trong tiếng trầm đục, khí tức cường hãn phá thể mà ra, bao phủ cả thân ảnh của hắn.
Đưa thân vào Hắc Bạch sóng cồn, khí tức bên ngoài cơ thể hắn bị thủy triều kéo dài hóa thành hình dáng con thoi, tựa như đá ngầm trong sóng dữ, mặc sóng nước cuồn cuộn, cũng không rung động một chút!
Đôi mắt hắn hơi thấp, nhưng trong đó lại tràn ngập ra sát cơ vô cùng điên cuồng!
Ngày đó ở bên ngoài Triều Thánh cung, tinh thần ý chí giao phong hắn bị Tiêu Thần đánh tan, trong khoảng thời gian này toàn lực khôi phục, mặc dù thương thế đã khỏi, nhưng lòng hắn đã lưu lại sơ hở! Sơ hở này, là Tiêu Thần! Nếu không thể xóa đi, ngày sau tu vi tấn chức sẽ trở nên cực kỳ gian nan!
Cho nên sau khi được Trương Đạm mời, hắn không chút do dự đáp ứng. Thậm chí tạm thời buông tranh đoạt cơ duyên Thăng Long trì, cũng muốn giết chết đối phương !
Bình luận