Thanh âm chưa dứt, bên ngoài cơ thể hắn linh quang chớp lên, thân ảnh đã kích xạ ra.
Săn giết Huyễn Thạch Man Thú, nhất định phải phong trấn không gian, nếu không chúng không địch lại, sẽ mượn nhờ lực lượng Không Nguyên Thạch trốn vào không gian, còn muốn đuổi theo chúng, đã rất khó.
Yến Minh Nguyệt lập tức bừng tỉnh, đè xuống kinh hỉ trong nội tâm nói:
- Tiêu huynh, ta đến giúp ngươi!
Dùng tu vi của hắn hôm nay, tuy không so được tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh, nhưng kiềm chế Huyễn Thạch Man Thú một ít còn không khó.
Ánh mắt của Yến Cát, Yến Quý cực nóng, đáy mắt lóe lên vẻ sâm lãnh.
Bảy con Huyễn Thạch Man Thú, là bảy viên Không Nguyên Thạch, nếu có thể đều thu vào trong tay, hai người chia đều, có lẽ có thể bằng vào những Không Nguyên Thạch này tu thành Không Gian bản nguyên!
Hơi chần chờ, cổ tham niệm này vẫn bị hai người áp chế xuống. Bọn hắn chưa từng để Yến Minh Nguyệt ở trong mắt, nhưng không có nắm chắc cùng nhau lưu lại Tiêu Thần, nếu như việc này để lộ tiếng gió, hai người bọn họ cũng mơ tưởng toàn thân trở ra.
Đã độc chiếm không được, vậy liền lấy tốt nhất trong đó.
Yến Cát, Yến Quý nhìn về phía bốn con Huyễn Thạch Man Thú khí tức ẩn ẩn có thể so sánh Sáng Thế cảnh, bên ngoài cơ thể bùng lên linh quang, kích xạ mà ra.
Bọn hắn cũng không thể lạc hậu hơn người, để tránh bị Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt giành hết!
Những thứ không nói khác, bốn viên Không Nguyên Thạch này, bọn hắn nguyện nhất định phải có!
Mà cùng lúc đó, hai người trước sau phóng xuất ra lực lượng của mình, hiệp trợ Tiêu Thần trấn áp không gian, nếu không một khi Huyễn Thạch Man Thú bỏ chạy, bọn họ đều là lấy giỏ trúc múc nước.
Bốn còn Huyễn Thạch Man Thú cường đại rõ ràng đã có được linh trí, trong miệng phát ra một tiếng gào thét lo lắng, sau khi cảm ứng được khí tức của bốn người Tiêu Thần, phản ứng đầu tiên không phải là tiến lên chém giết, lại là muốn chạy trốn!
Bốn cái miệng lớn đồng thời mở ra, hướng về không gian bị trấn áp điên cuồng gào thét!
Nhưng giờ phút này từ trong miệng chúng nó phun ra lại không phải tiếng gầm, mà là từng đạo lực lượng cường hoành xé rách không gian, tựa như đao phong vô hình, hung hăng chém rụng muốn xé rách không gian.
Tiếng rít chói tai, làm cho tâm thần người rung động lắc lư!
Yến Cát, Yến Quý hừ nhẹ, sắc mặt có chút trắng bệch, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía bốn con Huyễn Thạch Man Thú, trong mắt lộ vẻ khiếp sợ cùng kiêng kị. Bốn con Huyễn Thạch Man Thú này đồng thời ra tay, lại gần như xé rách Không Gian chi lực mà hai người bọn họ trấn áp, để cho ngực của bọn hắn khí huyết sôi trào, hít một hơi thật sâu mới cưỡng ép đè xuống.
Ngược lại là thân thể Tiêu Thần khẽ run, sinh sinh ngăn lại lực lượng xé rách không gian, không để cho bốn con Huyễn Thạch Man Thú này thực hiện được, nếu không giờ phút này chúng đã trốn.
Sắc mặt Yến Cát, Yến Quý trở nên cực kỳ khó coi, kể từ đó, không phải nói rõ hai người bọn họ đều kém Tiêu Thần này sao! Trong nội tâm xấu hổ kinh sợ, trong lòng gầm nhẹ, lực lượng trấn áp gần như bị xé rách lại bộc phát, dương tay, thần thông oanh kích mà ra!
Hai người này kiêu ngạo như thế, tự nhiên là có một ít thủ đoạn, dương tay ra tay, linh quang bùng lên, khí tức thần thông phóng thích ra, thật là rất mạnh!
Mà cùng lúc đó, hai Huyễn Thạch Man Thú cường đại khác, đã vọt tới đến Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt. Chúng đã thấy rõ ràng, hôm nay muốn đào tẩu đã không có khả năng, muốn sống, cũng chỉ có thể giết chết bốn gã tu sĩ này! Móng vuốt sắc bén, áo giáp màu đen chắc chắn, lại có lực lượng khống chế Không Gian bản nguyên, Huyễn Thạch Man Thú thực không phải là sinh vật lực công kích mạnh, nhưng hôm nay vì tính mệnh, như trước bộc phát ra lực lượng cực kì khủng bố.
Huyễn Thạch Man thú há miệng táp tới, lực lượng thôn phệ cường đại bỗng nhiên từ trong miệng bộc phát, tựa như một lỗ đen!
Tiêu Thần nhíu mày, thò tay đặt ở trên đầu vai của Yến Minh Nguyệt, để cho thân thể của hắn ở trong lực lượng thôn phệ có thể vững chắc, trở tay về phía trước một chưởng đập rơi!
Thần thông, Già Thủ!
Một chưởng này rơi xuống, hư không rung động lắc lư, lập tức có một bàn tay hắc sắc xuất hiện, toàn thân đen kịt, khí tức lạnh như băng, ầm ầm đi về phía trước, tựa như Ma Thần chi thủ, Huyễn Thạch Man Thú ngang nhiên đập rơi.
Oanh!
Trong nổ vang, một tiếng gào thét truyền đến, thân hình khổng lồ của Huyễn Thạch Man Thú kia bị đập bay, lân giáp màu đen bay loạn, máu tươi rơi vãi, trong miệng phát ra lực lượng thôn phệ tùy theo tiêu tán sạch sẽ.
Một Huyễn Thạch Man Thú khác đã vọt tới bên người Tiêu Thần, chân trước giơ lên, năm móng vuốt sắc bén mở ra, tựa như năm lưỡi đao, nhắm Tiêu Thần ngang nhiên chém xuống!
Ở trong mắt nó, hiện ra một tia tàn nhẫn cùng lãnh khốc, giống như có lẽ đã chứng kiến tu sĩ trước mặt này bị móng vuốt sắc bén của hắn cắt toái!
Bất quá vào thời khắc này, một đoàn sương mù bỗng nhiên xuất hiện, bao phủ đầu lâu của nó.
Trong nội tâm Huyễn Thạch Man Thú lập tức rùng mình, trong đôi mắt lộ ra khẩn trương kinh sợ, nhưng rất nhanh cảm xúc trong mắt nó liền tan rả, tuy nó kiệt lực muốn chống đỡ, lại khó có thể khống chế vẻ mỏi mệt trong tâm thần.
Đúng lúc này Tiêu Thần quay người, một ngón tay điểm ra!
Thôn Thiên nhất chỉ chính là từ lúc hắn mới tu đạo, sớm nhất đạt được thần thông cường hãn, một ngón tay điểm rơi, có thể tập trung một điểm, bộc phát ra lực lượng hủy diệt!
Ngón tay trong suốt từ đầu ngón tay bắn ra, như thủy tinh, có thể rõ ràng chứng kiến vân tay trên đó. Một ngón tay này, chỉ lớn cỡ ngón tay thường nhân, cùng thể tích của Huyễn Thạch Man Thú hoàn toàn không thể so sánh, nhưng một ngón tay này rơi xuống, lại đánh nát lân giáp của Huyễn Thạch Man Thú, xé rách huyết nhục, sinh sinh chui vào trong thân thể nó, tạo thành một cái đại động khủng bố, huyết thủy từ đó phún dũng ra.
Mà giờ khắc này, trong miệng Huyễn Thạch Man thú mới phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, ánh mắt lộ ra thống khổ cùng sợ hãi, không dám gần Tiêu Thần một chút, thân ảnh kích xạ ra sau, mang theo một đường huyết hoa tách ra trên không trung.
Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt có chút trắng bệch, mặc dù giờ phút này hắn toàn lực ra tay, muốn quấy nhiễu Huyễn Thạch Man Thú có thể so với Sáng Thế cảnh cũng cực kỳ không dễ, chỉ là lập tức, liền để cho hắn hao tổn rất nặng.
Bình luận