Yến Cát, Yến Quý khẽ nhíu mày, tu vi của hai người bọn họ tương đương Tiêu Thần, giờ phút này lại không có bất kỳ phát hiện nào, chẳng lẽ là hắn có thể phát giác được cái gì?
Ý niệm trong đầu chuyển động, trên mặt hai người lập tức lộ ra vẻ hoài nghi.
Yến Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, nhưng hai người dù sao cũng là sư huynh của hắn, tu vi lại trên hắn, nên không tiện mở miệng nhiều lời.
Cũng may Tiêu Thần không để ý tới hai người thần sắc biến hóa, chậm rãi mở miệng nói:
- Phía trước che dấu Man Thú, trong đó bốn con thực lực có chút không kém. Bất quá bốn người chúng ta liên thủ, có thể lưu chúng lại.
Yến Minh Nguyệt nghe vậy vui vẻ, Tiêu Thần mở miệng như thế, trong nội tâm chắc hẳn đã có nắm chắc. Lần này bọn hắn tiến vào Liệp Thú tinh hệ, vốn là muốn thông qua săn giết Man Thú thu hoạch bài danh cao, đạt được ban thưởng. Gặp phải Man Thú, còn có lực lượng ăn được, tự nhiên đáng giá vui mừng.
Mặc dù Yến Cát, Yến Quý như trước hoài nghi, nhưng thấy Tiêu Thần bình tĩnh lạnh nhạt, không giống giả bộ, liền đè ý niệm này xuống, chưa từng nhiều lời.
Tiêu Thần cũng không nóng lòng ra tay, hơi trầm ngâm nói:
- Hôm nay bốn người chúng ta tạm thời liên thủ, vậy liền cần lập quy củ trước, để tránh ngày sau xuất hiện phiền toái. Tất cả con mồi, bốn người chúng ta liên thủ xoắn giết, dùng công tích lớn nhỏ phán định đoạt được cuối cùng nhất, không biết các ngươi định như thế nào?
- Tiêu Thần đạo hữu nói rất hay, tại hạ cho rằng cực kỳ hợp lý.
Yến Cát mở miệng, trên mặt ẩn ẩn có ý mừng.
Dựa theo công tích lớn nhỏ phán định sở hữu, dùng tu vi của hắn, tự nhiên là tốt nhất, cũng miễn cho bị người chiếm tiện nghi.
Trên mặt Yến Quý lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt, khẽ gật đầu đồng ý. Chỉ là mặc dù người này lộ ra vui vẻ, cũng như trước cho người một cảm giác âm trầm.
Trong tâm Yến Minh Nguyệt cười khổ, biết được Tiêu Thần đối với hai vị sư huynh của mình không có hảo cảm, lời ấy là phân rõ giới hạn, giải quyết việc chung. Nhìn xem bộ dáng của hai vị sư huynh, hắn khẽ lắc đầu nói:
- Cứ dựa theo Tiêu huynh nói, chúng ta đều không có dị nghị.
Tiêu Thần gật đầu nói:
- Nếu như thế, chúng ta lập tức ra tay, thu hoạch những Man Thú này, để tránh sinh ra khó khăn trắc trở.
Hắn có chút dừng lại, suy nghĩ một chút, mới tiếp tục mở miệng:
- Đợi ta bức Man Thú ra, chúng ta lập tức ra tay, tốc chiến tốc thắng.
Nói xong, hắn bỗng nhiên quay người nhìn tiền phương, ống tay áo duỗi ra, đập về phía trước!
Oanh!
Hư không đột nhiên rung động lắc lư, nương theo một chưởng của Tiêu Thần rơi xuống, một đạo gợn sóng vô hình bỗng nhiên xuất hiện, như sóng nước lan tràn.
Thần sắc của Yến Cát, Yến Quý khẽ biến, chỉ tùy ý ra tay, Tiêu Thần triển lộ ra tu vi, cũng đã có chút ngoài dự liệu của bọn họ. Hai người liếc nhau, tất cả đều nhìn ra nghiêm nghị trong lòng, không có lửa làm sao có khỏi, xem ra vị Nhung quốc Thanh Vân công này quả thật là có chút thủ đoạn, nhưng vẻn vẹn chỉ dừng ở đây, tuy Tiêu Thần không kém, nhưng hai người chưa hẳn sẽ yếu hơn.
Mới nhìn tựa như từng khối thiên thạch, nhưng ở trong chấn động, những thiên thạch này lại lấy tốc độ cực nhanh giãn ra, lộ ra tứ chi cùng cái đuôi lớn thật dài, đôi mắt lạnh như băng bỗng nhiên mở ra, khóa chặt lại bọn người Tiêu Thần.
Mà cự thạch màu đen kia, chỉ là từng Man Thú cường đại này cuộn mình thân thể, dùng lân giáp màu đen bên ngoài cơ thể ngụy trang.
- Huyễn Thạch Man Thú!
Mắt thấy những Hắc Thạch này biến hóa thành Man Thú hung ác, Yến Minh Nguyệt kinh hô mở miệng, thoáng dừng lại, trong mắt lập tức lộ ra vẻ cuồng hỉ!
Trong mắt hai người Yến Cát, Yến Quý, cũng lập tức bộc phát ra lửa nóng vô tận.
Liệp Thú tinh hệ là khu vực hoàng gia săn bắn, lại không có nghĩa hết thảy trong đó đều là cơ mật, trong tinh hệ sinh tồn Man Thú cường đại, tư liệu đều có thể thám thính đạt được. Huống hồ thân phận bốn người đều không bình thường, hiểu biết đối với Liệp Thú tinh hệ so với tu sĩ bình thường còn muốn càng thêm tường tận một ít.
Mà Huyễn Thạch Man Thú, là một loại Man Thú mà tu sĩ bình thường rất ít biết được! Chúng cả đời đều phiêu đãng ở trong tinh vực, cuộn mình thân thể, tựa như một khối thiên thạch màu đen, thân thể quanh năm che dấu ở trong không gian, hơn nữa số lượng thưa thớt, rất ít bị tu sĩ phát giác. Loại Man Thú này lực lượng cũng không cường đại, nhưng nếu tính toán, lại có thể xem như vài Man Thú trân quý nhất trong Liệp Thú tinh hệ, giá trị cực cao. Đơn giản là nương theo tuế nguyệt trôi qua, ở trong cơ thể Huyễn Thạch Man Thú có thể ngưng tụ ra một loại bảo vật tên là Không Nguyên Thạch. Vật ấy Huyễn Thạch Man Thú sinh ra đã mang theo, nương theo sinh trưởng lực lượng tăng cường, lực lượng của Không Nguyên Thạch liền sẽ không ngừng tăng cường, Huyễn Thạch Man Thú có thể giấu ở trong không gian, tránh né nguyên thần của tu sĩ thám tra, là vì vật ấy tồn tại.
Ở trong Không Nguyên Thạch, thai nghén một tia Không Gian bản nguyên!
Tuy không nhiều lắm, nhưng nếu có thể luyện hóa một tia Không Gian bản nguyên này dung nhập bản thân, liền có thể để cho tu sĩ cùng không gian xuất hiện một tia liên hệ, tốc độ độn quang phi hành viễn siêu tu sĩ cùng giai, cơ duyên nhiều, càng có thể nương theo một tia bản nguyên này khống chế thần thông thuấn di, thủ đoạn bảo vệ tánh mạng tăng lên. Nếu như có thể thu hoạch nhiều Không Nguyên Thạch, hấp thu Không Gian bản nguyên trong đó dung nhập bản thân, thậm chí có thể để cho tu sĩ đào tạo ra Không Gian bản nguyên nguyên vẹn!
Đủ loại tính chất, đủ để cho Không Nguyên Thạch trở thành chí bảo mà vô số tu sĩ điên cuồng theo đuổi.
Mà Huyễn Thạch Man Thú lựa chọn che dấu bản thân vào trong tinh vực, chỉ sợ cũng là vì bảo toàn bản thân, nếu không một khi bị tu sĩ phát giác, sẽ bị giết lấy linh thạch.
Trong bốn người, chỉ có Tiêu Thần biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, có lẽ đối với tu sĩ bình thường mà nói, Không Gian bản nguyên trân quý, nhưng Không Gian phân thân của hắn liền chủ tu lực lượng Không Gian bản nguyên, hắn đối với cái này thật không có chấn động quá lớn.
Khi Huyễn Thạch Man Thú bị buộc hiện thân, trong miệng hắn khẽ quát một tiếng, một tầng lực lượng vô hình bỗng nhiên tản ra, bao phủ trọn phiến không gian vào trong, cách trở hết thảy không gian chấn động.
- Động thủ!
Bình luận