Hắn đã nhận định mục tiêu, tất nhiên là có thể làm được.
- Ân.
Chươ ng Long gật đầu:
- Ngươi xuống dưới chuẩn bị một phen, cách Liệp Thú tinh hệ mở ra, chắc hẳn đã không lâu.
- Vâng.
Chươ ng Đạm xác nhận, quay người bước nhanh rời đi. Ra thư phòng, sắc mặt hắn bình tĩnh như trước, chỉ là ở chỗ sâu trong đôi mắt, có chút hàn mang lưu chuyển.
- Tiêu Thần, Thăng Long trì hấp dẫn, ngươi chắc hẳn là chạy không khỏi, như vậy có lẽ ngươi cũng sẽ tiến vào Liệp Thú tinh hệ.
Chân mày của hắn hơi nhíu lại, ánh mắt lập loè, nhưng lại không có bất kỳ dị động, trực tiếp quay về tiểu viện của mình.
Chỉ là thời điểm không người phát giác, một hạ nhân Trương phủ từ cửa sau rời đi.
Chươ ng Long rất nhanh liền đạt được quản gia hồi bẩm, hắn trầm mặc nửa ngày, cuối cùng nhất vẫn khẽ thở dài, cũng không ra tay ngăn lại.
Dưới gối hắn không ít con cái, nhưng người chính thức có thể chịu được tài bồi, chỉ có hai huynh đệ Trương Đạm, Trương Lâm. Chẳng qua năm xưa mẫu thân của bọn hắn xuất thân quá thấp, ở trong Trương phủ nhận hết ủy khuất, nữ tử số khổ kia chết sớm, khiến hai huynh đệ Trương Đạm đối với hắn một mực lòng có ngăn cách. Tuy biểu hiện ra kính cẩn, nhưng trong lòng không thể buông chấp niệm.
Tuy Trương Đạm đối với Trương Lâm từ trước đến nay lãnh đạm, nhưng thân làm phụ thân, Trương Long lại có thể thấy rõ ràng, đệ đệ duy nhất này, là người Trương Đạm quan tâm nhất ở trong Trương gia, địa vị thậm chí còn trên hắn.
Nhưng hôm nay Trương Lâm bị người giết, Trương Đạm tuyệt đối không thể dừng tay.
Mặc dù hắn là Trương gia chủ, là cha đẻ của Trương Đạm, cũng không thể ngăn trở hắn ra tay, báo thù cho Trương Lâm.
Hơn nữa trọng yếu nhất ở chỗ, dùng tu vi của Trương Đạm, hơn nữa một phen bố trí, ở trong Liệp Thú tinh hệ chém rụng Tiêu Thần khả năng thật lớn. Hơn nữa mặc dù không địch lại, nắm giữ Không Gian bản nguyên nơi tay, chắc hẳn phải đi, cũng không người nào có thể lưu được hắn.
Nếu như thế, vậy liền do hắn đi thôi.
. . .
Triều Thánh cung.
Hạ nhân Trương gia đổi áo bào hoàn toàn mới, cầu kiến sứ thần Hung Nô quốc A Mộc Cổ Đạt.
Sau khi được tu sĩ sứ đoàn Hung Nô tiếp đãi, hắn cũng không ở lâu, lấy ra một ngọc giản lưu lại, liền trực tiếp cáo từ rời đi.
Trên ngọc giản quanh quẩn lấy khí tức nhàn nhạt, cũng không ngăn trở nguyên thần tu sĩ dò thám, lại như là phong thư, nếu có người quan sát ngọc giản, cổ khí tức này sẽ tán đi.
Tu sĩ sứ đoàn Hung Nô đi vào tiểu viện của A Mộc Cổ Đạt, kính cẩn mở miệng:
- Đại nhân, người tới lưu lại một ngọc giản, đã đi.
Tuy ngày đó thua ở trong tay Tiêu Thần, A Mộc Cổ Đạt tao ngộ nhục nhã, nhưng tu vi Sáng Thế cảnh của hắn, như trước ở trong sứ đoàn có được địa vị không người dám can đảm khiêu khích.
- Để ngọc giản lại, ngươi lui ra đi.
Môn hộ vô thanh vô tức mở ra, ngọc giản trong tay tu sĩ sứ đoàn tự bay chui vào trong đó không thấy.
Trong mật thất tu luyện, A Mộc Cổ Đạt ngồi đó, sắc mặt hắn hơi tái nhợt như trước, ở trong tinh thần ý chí giao phong, người này bị Tiêu Thần đánh tan, mặc dù có rất nhiều bảo vật an dưỡng, hôm nay như trước chưa từng khôi phục.
Mấy tức sau, thần thức của hắn từ trong ngọc giản thu hồi, trên mặt lộ ra vẻ oán độc:
- Tiêu Thần! Nếu như ngươi dám đến, Liệp Thú tinh hệ là nơi táng thân của ngươi!
Hoàng bảng từ trong Đại Yến đế cung bay lên, kiểu chữ màu vàng trôi nổi mà lên, treo móc ở trên không trung, mỗi một tấm đều chừng mấy trượng, bất luận tu sĩ nào ở trong Kế đô đều ngẩng đầu, đều có thể đơn giản cảm ứng được hoàng bảng.
Yến Hoàng bệ hạ có lệnh, ở ba tháng sau mở ra Liệp Thú tinh hệ, tất cả phụ quốc cùng tu sĩ Đại Yến đều có thể tham gia.
Top 3 có thể riêng phần mình đạt được một cơ hội tiến vào Thăng Long trì, người phía sau biểu hiện ưu dị, theo hắn biểu hiện, cũng có thể được đến ngợi khen.
Những phần thưởng này đã không phải bí mật, nhưng lần này lại có một ít biến hóa, Liệp Thú tinh hệ bài vị đệ nhất nhân, không chỉ cơ hội tiến vào Thăng Long trì, còn thêm vào ban thưởng ba giọt Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy! Lại lần nữa gia tăng chí bảo, làm cho sự tình Liệp Thú tinh hệ lần này càng thêm nóng nảy, tu sĩ tu luyện Mộc hệ bản nguyên, càng kích động đến thân thể run rẩy, sắc mặt đỏ lên. Nếu có được ba giọt Thanh Mộc thần tuyền, tất nhiên có thể để cho tu vi của bọn hắn tăng vọt, thể chất càng thêm thân cận Mộc chi bản nguyên. Công hiệu này, so sánh với tiến vào trong Thăng Long Trì đoạt được, cũng kém không nhiều!
Triều Thánh cung, Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn hoàng bảng trên vân tiêu, đồng tử có chút co rút lại, không nói một lời trực tiếp quay người quay về Tuyết Tàng viện, phất tay áo phong ấn cửa sân, đứng ở trong cánh đồng tuyết mênh mông, sắc mặt hắn cực kỳ ngưng trọng.
Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy!
Lại là Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy!
Yến Hoàng sửa đổi ban thưởng, trong đầu hắn xuất hiện ý niệm đầu tiên là, việc này cùng hắn có quan hệ!
Vân gia tửu quán, vị Diệu Minh đại nhân thần bí kia!
Ngày đó hắn đã nói qua, có lẽ sau đó không lâu, Tiêu Thần có thể tìm được Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy, mà giờ khắc này, hắn nói đã trở thành sự thật!
Vị Diệu Minh đại nhân này, đến tột cùng là người phương nào? Có thể cải biến ý chí của Yến Hoàng, sửa đổi ban thưởng đã định ra.
Nếu nói đây là một trùng hợp, Tiêu Thần tự nhiên sẽ không tin. Yến Hoàng một lời ra, là quy tắc pháp chế, há có thể đơn giản sửa đổi. Còn nữa, mặc dù là muốn sửa đổi, há có thể sẽ tăng thêm Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy.
Nếu như nói đây là một trùng hợp, sự tình không khỏi cũng quá trùng hợp đi!
Ý niệm trong đầu Tiêu Thần cấp tốc chuyển động, mặc dù hôm nay như trước không biết thân phận của vị Diệu Minh đại nhân kia, nhưng có thể minh xác một điểm, thân phận của hắn tất nhiên vô cùng tôn quý, tu vi cường hãn không thể đánh giá, nếu không há có thể có năng lượng khủng bố như vậy!
Nhưng người này đến tột cùng vì chuyện gì, lại trợ giúp hắn như vậy. Chỉ nghe nói hắn cần Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy, liền thông qua loại phương pháp này giúp hắn tìm được. Mặc dù vị Diệu Minh đại nhân kia thân phận tôn quý như thế nào, tu vi cường đại như thế nào, muốn cải biến ý chí của Đại Yến chi chủ, chắc hẳn cũng không phải một chuyện dễ dàng!
Nhưng mặc cho hắn suy nghĩ như thế nào, cùng Diệu Minh gặp mặt một lần, là không có đầu mối, ngược lại khiến cho tâm tình bản thân càng thêm hỗn loạn.
Bình luận