Đạo (Dịch) – Chương 2391

Ba danh ngạch Thăng Long trì, đủ để dẫn động vô số tu sĩ triệt để điên cuồng!

Đây cũng là cơ duyên có thể rõ ràng chứng kiến ở ngay trước mắt, chỉ cần ngươi có thể ở trong Liệp Thú tinh hệ xếp trước ba, là có thể nắm cơ duyên nghịch thiên này vào trong tay!

Đối với thực lực mình có lòng tin sao?

Có, vậy thì tới tham gia Liệp Thú tinh hệ do Yến Hoàng bệ hạ tổ chức a!

Cho dù không cách nào đạt được danh ngạch Thăng Long trì, đây cũng là một cơ hội trở nên nổi bật, nhất phi trùng thiên! Quan to lộc hậu, công pháp bảo vật, hết thảy vật cần thiết, cái gì cần có đều có, toàn bộ dựa vào mình đến tranh đoạt.

. . .

Đại Yến cảnh nội như trước có đạo tặc vũ trụ tồn tại, bọn hắn ẩn vào trong tinh vực mênh mông, xuất quỷ nhập thần, thường thường vây quét một phen, không ra bao nhiêu năm, vô số tổ chức đạo tặc vũ trụ lại mọc lên như nấm.

Cho nên nếu không có thực lực bản thân cường hãn, đại đa số tu sĩ xỏ xuyên qua tinh vực, đều chọn cưỡi Ngao Tinh thuyền chuyên môn làm sinh ý kéo dài qua tinh vực. Tuy giá cả không thấp, nhưng có đại lượng hộ vệ cùng tu sĩ cường giả tọa trấn, tính an toàn so với tu sĩ một mình qua tinh vực cao hơn quá nhiều, nhưng là chọn lựa đầu tiên của tuyệt đại bộ phận tu sĩ lúc kéo dài qua tinh vực.

Hôm nay Kế đô Liệp Thú tinh hệ truyền ra, dẫn tới vô số tu sĩ trong cả Yến quốc cảnh nội tâm thần chấn động, tiếp theo kinh hỉ không hiểu, liên tục khởi hành thẳng đến Kế đô.

Vốn là mấy Thương gia làm sinh ý di chuyển trong tinh vực, từ các phương hướng đi đến Kế đô, đã an bài rất nhiều Ngao Tinh thuyền, nhưng giờ phút này như trước xa xa không đủ sử dụng. Đối mặt số lượng tu sĩ đột nhiên tăng vọt, tất cả Thương gia vui mừng, vội vàng điều thêm số lượng Ngao Tinh thuyền, gia tăng số lượng mỗi thuyền năm thành tu sĩ, đề giá cả cao gần như gấp đôi, như cũ xếp đặt hàng dài, Ngao Tinh thuyền một vé khó cầu.

Trên mỗi một chiếc Ngao Tinh thuyền, đều chật ních tu sĩ, hoặc một thân một mình, hoặc năm ba người chung một chỗ, thấp giọng nói chuyện với nhau, dẫn luận liên tục, trong tiếng táo loạn hỗn tạp, trong con mắt của bọn họ lóe ra hỏa diễm hưng phấn, trong nội tâm cực nóng.

- Bệ hạ mở ra Liệp Thú tinh hệ, là cơ duyên của chúng ta cuộc đời này, nếu vận khí có thể tốt chút ít, có lẽ có thể một bước lên mây!

Một tu sĩ nhỏ gầy mặt mũi tràn đầy hưng phấn thấp giọng mở miệng.

- Nói không sai, lần này cơ duyên, chúng ta tất nhiên không thể bỏ qua, nhất định phải buông tay đánh cược một lần, tranh thủ ngày sau làm người trên người!

Vài tên tu sĩ chung quanh liên tục gật đầu, nhưng có một người khẽ nhíu mày, trầm giọng mở miệng:

- Lần này tuy là cơ hội, nhưng cũng có rất nhiều nguy hiểm, không thể chủ quan. Nếu không sợ là không chiếm được cơ duyên, còn có thể chôn vùi tánh mạng bản thân.

- Phú quý hiểm trung cầu, này vốn là sự tình rất bình thường, nếu như không có nguy hiểm, bệ hạ cần gì lấy ra ban thưởng mê người như thế! Ba danh ngạch Thăng Long trì, không biết cuối cùng nhất ai có thể đạt được, đây mới thực sự là thiên đại cơ duyên!

Tất cả tu sĩ nghe được lời ấy, trên mặt đều lộ ra vẻ hâm mộ.

Tuy đại bộ phận trong bọn họ biết sự tình tham gia Liệp Thú tinh hệ, nhưng mục tiêu chỉ định ở trên quan to lộc hậu công pháp bảo vật, danh ngạch Thăng Long trì, không phải bọn hắn có tư cách vọng tưởng.

Cách nơi này không xa, một nam tử tóc trắng trầm mặc mà đứng, từ đầu đến cuối trên mặt hắn cực kỳ bình tĩnh, không cùng tu sĩ chung quanh nói chuyện với nhau, cũng không có bởi vì bọn hắn nói mà lộ ra một chút thần thái biến hóa.

Bởi vì hắn bất đồng bọn họ, mục tiêu của hắn là một trong ba danh ngạch Thăng Long trì, cũng có tự tin cường đại, tin tưởng hắn có thể thành công!

. . .

Trong tinh không, một tu sĩ chân đạp hư không mà đi, một bộ trường bào cổ đãng rung động.

Dù không khống chế bảo vật đi về phía trước, nhưng hắn một bước rơi xuống, là vượt qua vô tận không gian, tốc độ nhanh như thiểm điện, so sánh với bảo vật bình thường còn muốn mau hơn rất nhiều.

Khí tức Sáng Thế cảnh nhàn nhạt tán phát ra, tuy không rõ ràng, lại đủ cho tu sĩ ở xa xa phát giác, dọa lùi vô số đạo tặc vũ trụ, khiến cho chúng xa xa tránh lui, không dám tới gần.

Người này sắc mặt bình tĩnh, chỉ là đôi mắt nhìn tiền phương, ẩn ẩn lộ ra một cổ nóng bỏng.

Chỗ đó, là phương hướng Kế đô.

. . .

Mùi máu tươi nhàn nhạt tràn ngập tinh không, vô số chân cụt tay đứt mất trật tự bay lả tả, một nam tử hắc y lãnh khốc thu kiếm, trường kiếm ba thước không dính một giọt máu. Từ đầu đến cuối, trên mặt hắn chưa hề lộ ra một chút thần sắc biến hóa, quay người nhìn loan giá màu hồng phấn, quỳ một gối xuống:

- Chủ nhân, đã giải quyết.

Đang khi nói chuyện, trên mặt hắn lộ ra một tia si mê cung kính.

- A Thành ngươi càng ngày càng lợi hại, ta cũng càng ngày càng thích ngươi, thật muốn cứ như vậy há miệng trực tiếp nuốt ngươi vào.

Giọng nữ mềm mại đáng yêu từ trong loan giá truyền đến, tuy chưa chứng kiến nữ tử trong loan giá, nhưng chỉ một giọng nói, liền để cho người miên man bất định, tâm thần phập phồng chấn động khó có thể tự kiềm chế.

Khuôn mặt của hắc y nam lại có chút đỏ lên, nhưng như cũ bảo trì kính cẩn tuyệt đối, không nhúc nhích.

- Ha ha, tiểu gia hỏa rõ ràng thẹn thùng, lão nương không ăn cỏ gần hang, tiểu xử nam ngươi yên tâm đi. Đi thôi, tuy thời gian dư dả, nhưng sớm đến Kế đô một chút, có lẽ còn có thể tìm một chút việc vui.

- Vâng, chủ nhân.

A Thành đứng dậy, đứng ở bên ngoài loan giá, chín dị thú kéo xe gào thét, linh quang phún dũng, tựa như đạp đất bằng, hóa thành một đạo linh quang gào thét mà đi.

Kế đô, Trương gia.

- Bệ hạ đã triệt tiêu lệnh cấm túc đối với ngươi, thì cho thấy còn chưa hoàn toàn thất vọng với ngươi, lần này Liệp Thú tinh hệ là cơ hội của ngươi.

Chươ ng gia chủ Trương Long chậm rãi mở miệng:

- Lấy được trước top 3, đạt được danh ngạch Thăng Long trì, bệ hạ tất nhiên sẽ lại lần nữa trọng dụng ngươi.

- Lần này tuyệt không cho mất, ngươi có minh bạch không?

Trong thư phòng, Trương Đạm có chút cúi đầu đứng ở phía dưới, giờ phút này nghe vậy kính cẩn hành lễ nói:

- Phụ thân yên tâm, Trương Đạm biết được mấu chốt của việc này, tất sẽ toàn lực ứng phó.

Về phần có thể hoàn thành hay không, hắn không cam đoan, không phải là không có tin tưởng, mà là đơn giản cho rằng không có cái tất yếu kia.

Chương 2392vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...