Đạo (Dịch) – Chương 2388

Tiêu Thần nghe vậy chắp tay mở miệng nói:

- Diệu Minh đại nhân nói quá lời, Tiêu mỗ cũng không phải tu sĩ Kế đô, mà là sứ thần từ Nhung quốc mà đến, dâng lệnh quốc chủ đi sứ Đại Yến.

- Nguyên lai đạo hữu là tu sĩ Nhung quốc.

- Nói như vậy cũng không sai, chỉ là tại hạ từ Tiểu Thiên giới phi thăng đến, ly khai Giới Uyên liền ở lại Nhung quốc.

Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt xéo qua, cẩn thận quan sát đến thần thái phản ứng của người trước mặt.

Diệu Minh khẽ gật đầu, thần sắc lại không có một chút biến hóa, mặc dù dùng nhãn lực của Tiêu Thần, cũng không phát giác được một chút không ổn, nội tâm không khỏi nhíu mày, chẳng lẽ hôm nay sự tình là hắn cảm ứng sai, hoặc là vị Diệu Minh đại nhân này có tu vi tâm tình cùng năng lực khống chế vô cùng cường hãn, có thể ở trước mặt hắn hoàn mỹ ngụy trang dấu diếm một chút dị thường.

Trong lúc nhất thời, hắn lại có chút do dự, chỉ là phần cảm giác thân thiết nhàn nhạt trong nội tâm kia, lại nên giải thích như thế nào?

Diệu Minh đột nhiên cười cười nói:

- Hôm nay đi ra hồi lâu, cũng nên trở về, nhưng cùng hai vị đạo hữu gặp nhau, cũng xem như một duyên phận, nên tiễn đưa hai vị đạo hữu một ít đồ chơi, kết xuống một đoạn thiện duyên. Không biết các ngươi còn có vật gì cần, có thể nói cho ta biết, có lẽ ta có thể thỏa mãn yêu cầu của các ngươi.

Ánh mắt của Yến Minh Nguyệt khẽ biến, trong lòng nghiêm nghị.

Vị Diệu Minh đại nhân này tu vi thâm bất khả trắc, thân phận thần bí, mới gặp gỡ mời bọn hắn uống rượu đã kỳ quái, hôm nay càng muốn mở miệng đưa tặng bảo vật.

Mặc kệ việc này thiệt giả, hắn cũng sẽ không tiếp nhận.

Bất quá giờ phút này, hắn lại chưa từng phát hiện, trong mắt Tiêu Thần chợt lóe lên dị sắc, trong đôi mắt đen kịt vầng sáng lưu chuyển, chậm rãi mở miệng:

- Diệu Minh đại nhân đã mở miệng, Tiêu Thần liền không khách khí, hôm nay ta xác thực cần một kiện bảo vật, không biết trong tay đại nhân có không?

- Ha ha, Tiêu Thần đạo hữu cứ nói đừng ngại.

Diệu Minh cười mở miệng, chưa từng có nhiều cam đoan, nhưng cười cười tầm đó, lại lộ ra tự tin vô tận.

- Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy.

Đồng tử của Yến Minh Nguyệt có chút co rút lại, bỗng nhiên nhìn về phía Tiêu Thần, trong ánh mắt có khiếp sợ không cách nào che lấp!

Tiêu Thần lại thực mở miệng, còn trực tiếp muốn loại bảo vật vô cùng trân quý này, điểm ấy vượt quá Yến Minh Nguyệt đoán trước.

Tề quốc có một Bảo Sơn, tên Thanh Mộc Sơn. Thế núi kéo dài tám trăm vạn dặm, rừng rậm bao trùm, cổ mộc xanh um, các loại dược thảo linh vật quý hiếm vô số. . . khí tức tự nhiên như vậy, liền có thể hấp thu Mộc Linh chi lực vô tận hội tụ.

Mà ở trong Thanh Mộc Sơn, liền có một ao nhỏ, thế núi địa mạch bởi vì lực lượng thiên địa tự thành trận pháp, hấp thu Mộc Linh chi lực vô tận ngưng tụ, mỗi cách một năm, mới có thể ngưng tụ một giọt nước màu xanh, từ trong thạch bích trên ao nhỏ chậm rãi chảy ra, rơi vào trong ao.

Mà ao nhỏ này, được gọi là Thanh Mộc thần tuyền, nước ở trong ao, dĩ nhiên là Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy.

Đại Tề lập quốc đến nay, trong Thanh Mộc thần tuyền dành dụm nước suối sản xuất cùng tiêu hao sử dụng thủy chung duy trì ở cân đối, Thần tuyền chi thủy chưa bao giờ sâu vượt qua hai ngón tay, không ra 200 giọt, trong đó mỗi một giọt đều vô cùng trân quý!

Dùng quốc lực của Tề quốc, Đại Năng Giả cũng không phải là không có, đã từng thử qua gia tăng phạm vi trăm tám vạn dặm của Thanh Mộc Sơn, để tăng sản lượng thần thủy, nhưng mấy bận nếm thử đều dùng thất bại chấm dứt.

Đơn giản là cả Thanh Mộc Sơn cùng địa mạch liền thành một khối, trải qua Thiên Địa tạo hóa cải biến, mới có thể hình thành nơi thần kỳ như vậy, một chút cải biến cũng có thể phá hư Thiên Địa trận thế, không chỉ không cách nào tăng cường, thậm chí còn sẽ phá huỷ Thanh Mộc thần tuyền.

Cho nên đến hôm nay, Thanh Mộc thần tuyền đều bị Đại Tề hoàng thất nắm trong tay, cả Thanh Mộc Sơn quanh năm đóng đại quân thủ hộ, càng có đại trận đầy trời, đoạn cách thiên không, trấn áp đại địa, chặt đứt bất luận khả năng gì phá hư Thanh Mộc Sơn tiến tới phá huỷ Thanh Mộc thần tuyền. Mà mỗi một giọt Thanh Mộc thần tuyền, đều là chí bảo Mộc hệ, ẩn chứa số lượng Mộc hệ linh lực kinh người, phàm là tu sĩ bị trọng thương, chỉ cần nguyên thần chưa tán loạn, thương thế ở dưới lực lượng của Thanh Mộc thần tuyền chữa trị, một giọt Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy đủ để hắn cải tử hồi sinh, thậm chí có thể trực tiếp cải tạo thân thể! Còn đối với tu sĩ tu luyện Mộc hệ thần thông mà nói, càng là chí bảo thế gian ít có, có thể để cho tu sĩ không phải bản nguyên luyện hóa trực tiếp đạt được Mộc chi bản nguyên thừa nhận, có thể để cho tu sĩ Mộc chi bản nguyên trực tiếp tiến vào bản nguyên đại thành, tiến tới tu vi tăng vọt!

Ngoài ra còn rất nhiều công hiệu không đồng nhất, nhưng trình độ trân quý, đã có thể chứng minh.

Miệng của Vân Liên có chút mở ra, đại danh của Thanh Mộc thần tuyền nàng tự nhiên là biết được, như thế nào cũng không nghĩ tới, Tiêu Thần trầm ổn bình tĩnh, giờ phút này lại đột nhiên mở miệng lớn.

Diệu Minh khẽ nhíu mày, cúi đầu suy tư một lát, mới bất đắc dĩ lắc đầu:

- Ta đã từng đạt được qua một ít Thanh Mộc Thần Tuyền Thủy, nhưng đã bị ta sử dụng, hôm nay trong tay không có.

Nói đến chỗ này, hắn thoáng dừng lại nói:

- Dùng trạng thái của ngươi bây giờ, nên không cần mượn nhờ Thanh Mộc thần tuyền tu luyện, chẳng lẽ ngươi cần vật ấy cứu người sao?

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Trước kia, có một trưởng bối vì giúp ta mà bản thân bị trọng thương lâm vào ngủ say, hôm nay trạng thái càng ngày càng tệ, ta xác thực nhu cầu cấp bách vật ấy.

Năm đó ở trong tử vong chi địa, vì trợ Tiêu Thần hàng phục Đại Chu tứ Vương, Thụ bá cưỡng ép ly khai đạo tràng, dùng tu vi Thái Cổ trấn áp hết thảy. Nhưng trả giá chính là hắn thừa nhận đạo tràng cắn trả, thương thế rất nặng lâm vào trạng thái ngủ say.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...