Đạo (Dịch) – Chương 2387

Hơn nữa chẳng biết tại sao, vẻn vẹn là nhìn đối phương, lại để cho máu trong cơ thể Tiêu Thần lưu động không hề báo hiệu rung động lắc lư, lưu chuyển tầm đó bỗng nhiên gia tốc, tuy rất nhanh quy về bình tĩnh, nhưng để cho trong lòng hắn sinh ra chấn động vô tận.

Nhưng giờ phút này thần thái hắn bình tĩnh như trước, vẻ kinh nghi trong mắt lóe lên rồi biến mất, liền bị tâm tình cường đại áp chế xuống.

Vân Liên biết được ý tứ của hai người, thấp giọng mở miệng:

- Vị khách nhân này là lão khách của Vân gia tửu quán ta, có lẽ thật lâu chưa từng quay về Kế đô, hôm nay đến Vân gia ta tìm rượu ngon năm đó, đáng tiếc nhiều loại đều bởi vì nguyên liệu thiếu thốn mà không cách nào tạo ra.

Dùng tu vi của vị khách nhân kia, trong tửu lâu hết thảy đều không thể giấu diếm được hắn cảm ứng, lần này Vân Liên mở miệng cũng không có quá nhiều ý tứ che lấp, lại ẩn ẩn có ý đề điểm.

Nguyên liệu thiếu thốn!

Đôi mắt của Yến Minh Nguyệt có chút trừng lớn, khuôn mặt cứng ngắc, trong mắt hiện lên vẻ kinh sợ.

Hắn đã nghe rõ thâm ý trong lời nói của Vân Liên.

Vân gia tửu quán ở sau khi Yến quốc lập quốc không lâu liền khởi đầu, trong đó rượu ngon ngừng sản xuất tuyệt đối không nhiều lắm, bởi vì nguyên liệu thiếu thốn làm cho rượu ngon không cách nào chế ra càng chỉ có lác đác vài loại, tất cả đều phát sinh ở mười vạn thậm chí vài trăm vạn năm trước.

Tuy tu vi cùng tuổi thọ của tu sĩ cũng không phải nhất định thành tỉ lệ thuận, nhưng có thể từ mấy chục vạn năm trước sống đến nay, tuyệt đối là tồn tại vô cùng khủng bố!

Tiêu Thần cũng nghe ra Vân Liên đề điểm, sắc mặt càng thêm ngưng trọng.

Mà ở lúc ba người nói chuyện với nhau, thân thể căng cứng của Diệu Minh chậm rãi quy về bình tĩnh, chỉ là khiếp sợ cùng kích động ở chỗ sâu trong đôi mắt hắn lại cực kỳ rõ ràng. Dùng tu vi tâm tình của hắn còn như thế, đủ thấy sự tình kia đối với hắn tạo thành tâm lý trùng kích khủng bố hạng gì.

Thở sâu, hắn bắt buộc mình trong thời gian ngắn nhất khôi phục lại bình tĩnh, chậm rãi quay người, ánh mắt rơi vào trên thân ba người, cười nói:

- Tương mời không bằng vô tình gặp được, hôm nay gặp được hai vị đạo hữu, chẳng biết có thể cùng ta uống một chén hay không.

Trong tâm Yến Minh Nguyệt chần chờ chưa làm ra quyết định, đã thấy Tiêu Thần ở bên người trực tiếp chắp tay mở miệng:

- Như thế, vậy liền quấy rầy.

Nói xong cất bước đi đến, trong tâm Yến Minh Nguyệt khó hiểu, nhưng biết cử động lần này của Tiêu Thần tất có thâm ý, nên không nói một lời đi theo phía sau.

Trong mắt Vân Liên hiện lên vài phần kinh ngạc, đi đến trước bàn đứng ở bên người ba người.

Nương theo khoảng cách lẫn nhau rút ngắn, phần rung động đến từ huyết mạch kia càng ngày càng mạnh, trong nội tâm Diệu Minh đã xác định, tiếp theo cuồng hỉ không hiểu. Nhưng giờ phút này trên mặt hắn như trước bảo trì bình tĩnh, cười nói:

- Kế đô quả thực nhân tài đông đúc, ở chỗ này, liền gặp được hai tu sĩ nhất định đặt chân Sáng Thế cảnh, tại hạ đạo hiệu Diệu Minh, hai vị đạo hữu gọi đạo hiệu của ta là được.

- Tại hạ Tiêu Thần.

- Tại hạ Yến Minh Nguyệt.

Hai người trước sau chắp tay, giọng điệu lộ ra một chút kính cẩn.

Chỉ là trong nội tâm Tiêu Thần khẽ nhíu mày, mặc dù tu sĩ trước mặt biểu hiện cực kỳ bình tĩnh, nhưng hắn ẩn ẩn có loại trực giác, tuyệt đại bộ phận chú ý của người này đều đặt ở trên người hắn.

Tiêu Thần chưa từng cảm ứng được địch ý, trong nội tâm ngược lại có một loại cảm giác, có lẽ có thể xưng là thân cận.

Không sai, nếu phải tuyển một từ để hình dung cảm xúc của hắn giờ phút này, như vậy hai chữ thân cận cực kỳ thỏa đáng.

Hắn lần thứ nhất nhìn thấy người có đạo hiệu Diệu Minh này, nhưng từ lần đầu tiên chứng kiến bóng lưng hắn, huyết dịch liền lưu chuyển dị thường, trong lòng của hắn có loại cảm giác không hiểu thấu, rồi lại chân thật tồn tại.

Từ khi Tiêu Thần tu đạo đến nay, kinh nghiệm rất nhiều giết chóc kiếp nạn, tự biết trên đời chưa từng có vô duyên vô cớ yêu, cũng không có vô duyên vô cớ ghét, cho nên hắn tinh tường biết được cảm giác của mình giờ phút này là hoang đường buồn cười bực nào.

Vì muốn cỡi bỏ cảm giác hoang đường này, hắn mới có thể ở lúc Diệu Minh mời không chút do dự đáp ứng, bởi vì Tiêu Thần ẩn ẩn có loại trực giác, ở trong đó có lẽ cất dấu sự tình cực kỳ trọng yếu với hắn.

- Đạo hữu họ Yến, nếu không đoán sai, nên là tôn thất Đại Yến ta, tại hạ nói phải chăng chính xác?

Diệu Minh mỉm cười.

Yến Minh Nguyệt ngược lại cũng chưa từng che lấp, đột nhiên gật đầu:

- Bất quá chỉ là chi thứ mà thôi, cũng không coi là cái gì.

Diệu Minh gật đầu, lập tức lắc đầu nói:

- Có thể thấy rõ thân phận, khiêm cung tự kiềm chế tự nhiên là vô cùng tốt, nhưng cũng không cần quá mức tự coi nhẹ mình. Huyết mạch Đại Yến Hoàng thất, ở trong Đại Thiên giới là một trong các huyết mạch trân quý nhất, ngươi có thể có được là cơ duyên tạo hóa, người khác cầu cũng không thể cầu.

Hắn thuận miệng nói, lạnh nhạt bằng phẳng, cũng không có ý thuyết giáo chỉ điểm, nhưng ở trong bình tĩnh lại để cho người nhịn không được cho rằng, sự tình là như thế.

Yến Minh Nguyệt thoáng dừng lại, lập tức đứng dậy, hướng hắn thi lễ. Một lời này nhìn như đơn giản, lại làm cho hắn hiểu rõ một chút, tu sĩ bình tâm tự nhiên là vậy.

Điểm ấy có lẽ đơn giản, lại rất khó nhìn phá, trong lúc nhất thời tâm có ngộ ra, lại để cho hắn cảm giác tâm tình của bản thân có vài phần biến hóa, cảm giác tu vi đột phá lập tức trở nên rõ ràng, tự biết khoảng cách đặt chân Sáng Thế càng tiến một bước.

Trong lúc nhất thời nội tâm đối với vị Diệu Minh đạo hữu kia càng nhiều mấy phần kính sợ cùng cảm kích.

Diệu Minh cũng không ngăn hắn bái hạ, dù sao lấy thân phận cùng tu vi của hắn, lại có chỉ điểm trước, nhận thi lễ này là dư xài.

Vừa rồi hắn tùy ý mở miệng, cũng ẩn chứa cảm ngộ cảnh giới của bản thân ở trong, mới có thể lập tức dẫn động tầm tình của Yến Minh Nguyệt biến hóa, tự nhiên thuận lợi nghĩ thông suốt thâm ý trong lời nói của hắn, nếu không đổi lại tu sĩ bình thường, dù ghé vào lỗ tai hắn không ngủ không nghỉ nói ba ngày ba đêm, cũng sẽ không có hiệu quả như vậy.

Giờ phút này ánh mắt chớp lên, rơi xuống trên người Tiêu Thần, trầm ngâm thoáng một phát, mới mở miệng:

- Cường giả trẻ tuổi như Tiêu Thần đạo hữu, không phải là hạng người bừa bãi vô danh, nhưng thứ cho ta cô lậu quả văn, cũng không biết trong Kế đô, khi nào ra Tiêu thị đại tộc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...