Tiêu Thần cười mở miệng, cuối cùng nhất vẫn chắp tay nói:
- Nhưng sự tình hôm nay, vẫn phải đa tạ Yến huynh bênh vực lẽ phải, miễn đi phiền toái cho ta. Chỉ là ngươi đến đây, chẳng lẽ không sợ để người có ý chí hoài nghi, đi tới trước mặt Yến Hoàng vu cáo ngươi.
- Này thì không sợ, ta đã nhận lệnh lão sư, nắm lấy quan hệ quen biết của chúng ta đến đây du thuyết, để ngươi ở lại Đại Yến. Hôm nay ngươi kinh nghiệm phen sóng gió này, sứ mạng của sứ đoàn bị áp chế, đúng là thời điểm cần an ủi khuyên bảo, ta tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội này. Hôm nay ta làm là bệ hạ ngầm đồng ý, ai dám lắm miệng liền để cho bọn hắn đi thôi, xem có bị bệ hạ mắng máu chó xối đầu hay không.
Yến Minh Nguyệt tự tìm một chỗ ngồi xuống, trên mặt có vài phần cười lạnh.
Tiêu Thần cười khẽ, để cho Yến Minh Nguyệt đến đây mời chào hắn, như thế có thể miễn đi hắn không ít phiền toái, miễn cho đổi người khác, còn phải cùng đối phương lá mặt lá trái hao phí tinh thần.
- Ngươi biết rõ ta chí không ở Đại Yến, hôm nay còn vội vã chạy đến như vậy, chắc hẳn không phải vì bày trung tâm đơn giản như vậy?
Ánh mắt của Yến Minh Nguyệt cao thấp đảo qua Tiêu Thần, cuối cùng nhất bất đắc dĩ lắc đầu:
- Xem ra ngươi quả thật không biết Thăng Long trì là như thế nào a, nếu không giờ phút này há có thể bảo trì an ổn. Chắc hẳn ngươi đồng dạng không biết, tuy mệnh lệnh chính thức của bệ hạ còn chưa hạ đạt, nhưng cả Kế đô đã vì chuyện này ầm ĩ, đợi qua mấy ngày tin tức truyền ra, chỉ sợ còn có không biết bao nhiêu tu sĩ từ các tinh hệ chạy đến. Lúc này đây sự kiện Liệp Thú tinh hệ, sợ là sẽ ở trong lịch sử lưu lại rất nhiều sự tích. Thủ đoạn của vị bệ hạ này, quả nhiên là cao minh.
Đang khi nói chuyện, trên mặt hắn lộ ra tán thưởng cùng ước mơ.
- Tuy ta cảm thấy cảnh tượng ngươi nói rất đồ sộ, nhưng ngươi còn không có nói cho ta biết, Thăng Long trì đến tột cùng là địa phương nào?
Tiêu Thần phối hợp rót một chén nước trà, thấp giọng mở miệng.
Yến Minh Nguyệt cũng hiểu được không biết công hiệu của Thăng Long trì, chỉ nói suông việc này gây ra chấn động cũng có chút tái nhợt vô lực, lập tức từ đầu chí cuối nói rõ công hiệu của Thăng Long trì mình biết ra, con ngươi nương theo tự thuật trở nên càng thêm sáng ngời.
- Cái này là Thăng Long trì, không biết Tiêu huynh nghĩ như thế nào?
Thời điểm nói những lời này, trên mặt Yến Minh Nguyệt mang theo kiêu ngạo, tự hào nhàn nhạt. Dù sao xét đến cùng, hắn cũng là tôn thất của Đại Yến, hoặc đổi câu thông tục một chút mà nói, Thăng Long trì này chính là của Yến gia bọn họ! Tuy hắn đến nay còn không có được tư cách tiến vào trong đó, nhưng cái này cũng không có thể ngăn cản hắn bởi vì huyết mạch trong cơ thể mà sinh ra vài phần tự đắc.
Dù sao loại vật như Thăng Long trì này, công hiệu thật quá nghịch thiên.
Tấn chức huyết mạch, tăng lên tiềm lực!
Cải thiện thể chất, nghịch thiên cải mệnh!
Nhưng cái này đã đầy đủ kinh người!
Sắc mặt của Tiêu Thần khẽ cương cứng, trong nội tâm cực kỳ chấn động!
Khó trách Thăng Long trì có loại lực lượng để cho tu sĩ điên cuồng như thế, bởi vì nó có tư cách này!
Trầm mặc thật lâu, hắn mới chậm rãi khôi phục lại bình tĩnh, chỉ là trong nội tâm nhất thời hỗn loạn không cách nào làm ra phán đoán rõ ràng, nhìn xem đắc ý trên mặt Yến Minh Nguyệt, nhịn không được nhàn nhạt mở miệng:
- Nếu ta đoán không sai, trong cơ thể ngươi cũng có bộ phận huyết mạch của Đại Yến tôn thất, nói cách khác Thăng Long trì này là của Yến gia, mà ngươi lại căn bản chưa đi vào, thì không có tư cách ở trước mặt ta lộ ra thần sắc như vậy a.
Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt cứng đờ, lập tức lộ ra vẻ ngượng ngùng, ho nhẹ một tiếng rốt cục thu hồi đắc ý của mình.
Hai người đồng thời yên tĩnh, tất cả đều có chút cúi đầu, mày nhăn lại, hiển nhiên ý niệm trong đầu đang chuyển động.
Một lúc sau vẫn là Yến Minh Nguyệt mở miệng, đánh vỡ yên lặng giữa hai người:
- Thế nào, sự tình ngươi suy nghĩ kỹ càng chưa? Bình tĩnh mà xem xét, danh ngạch vào Thăng Long trì thật sự quá trân quý, ta hi vọng ngươi có thể ra tay tranh một chuyến, dù sao bằng vào lực lượng ngươi, là có loại tư cách này, bỏ qua không khỏi quá đáng tiếc.
Cơ hội tiến vào Thăng Long trì bày ở trước mắt, nếu bỏ qua, đâu chỉ đáng tiếc, cái kia quả thực là di hận cả đời, hận không thể thò tay vung mình mười bảy mười tám cái tát.
Tiêu Thần trầm mặc, một lúc sau chậm rãi ngẩng đầu nói:
- Nếu chưa được ngươi nhắc nhở, có lẽ ta sẽ toàn lực ra tay, nắm chắc kỳ ngộ trong Liệp Thú tinh hệ, đạt được cơ hội tiến vào Thăng Long trì. Nhưng giờ phút này, ngươi cho rằng nếu ta thuận lợi tiến vào Thăng Long trì, Yến Hoàng bệ hạ còn có thể để cho ta ly khai sao?
Yến Minh Nguyệt im lặng, lập tức lắc đầu cười khổ.
Tuy trong lòng của hắn đã có suy đoán, nhưng thực nghe Tiêu Thần nói ra, vẫn nhịn không được tâm thần chấn động, tiếp theo sinh ra một cổ khâm phục, chỉ là cơ hội như vậy trơ mắt nhìn nó chạy đi, quả nhiên là đáng tiếc ah.
- Không thể suy nghĩ thoáng một phát sao, cơ hội như vậy, có lẽ cả đời này ngươi sẽ không gặp lại lần thứ hai?
Tiêu Thần lắc đầu, trong nội tâm hỗn loạn chần chờ ở sau khi hắn làm ra quyết định đều biến mất, đã có quyết định, liền không hối hận.
Cho nên giờ phút này thần thái của hắn cực kỳ bình tĩnh, chậm rãi mở miệng:
- Ta thừa nhận Thăng Long trì xác thực là một cơ duyên nghịch thiên không ai muốn bỏ qua, nếu có được, sẽ đối với ngày sau ta tu luyện có ích lợi thật lớn. Nhưng nếu như đạt được cơ hội lần này, cần trả giá chính là tự do, thậm chí cả cuộc đời này không còn cơ hội thoát khỏi trói buộc. Nếu như thế, lúc này đây cơ duyên Thăng Long trì, không muốn cũng thế.
Nói đến chỗ này, Tiêu Thần có chút dừng lại, nói khẽ:
- Hơn nữa, mặc dù bỏ qua cơ duyên Thăng Long trì lần này, ta cũng không cho là mình mất đi cơ hội leo lên đại đạo đỉnh phong, bằng vào lực lượng của mình, ta đồng dạng có thể đạt được hết thảy ta muốn.
Thanh âm hơi thấp, lại bình tĩnh không có sóng, nhưng đúng là bình tĩnh này, lại ẩn chứa ý chí cường đại để cho người chân thật đáng tin.
Đây là một loại tự tin đối với bản thân.
Trong tâm Yến Minh Nguyệt đột nhiên có chỗ hiểu ra, có lẽ Tiêu Thần có thể lấy được tu vi thành tựu hôm nay, thì cổ tự tin cường đại này, cũng phát ra tác dụng rất trọng yếu.
Bình luận