Đạo (Dịch) – Chương 2383

Nói xong, hắn cất bước mà đến, đột nhiên ngồi xuống, mặc dù người trước mặt từ huyết mạch bối phận mà nói, thật là tổ tiên Yến thị không thể nghi ngờ, nhưng hắn cũng là thiên hạ chi chủ! Huống hồ thế giới tu đạo, thực lực nặng nhất, huyết mạch vị phân ở tiếp theo.

- Lần này trẫm mở ra Liệp Thú tinh hệ, hứa ba danh ngạch Thăng Long trì, còn cần Diệu Minh trưởng lão ra tay, chủ trì công việc Thăng Long trì.

Diệu Minh khẽ gật đầu:

- Lần này Bệ hạ quyết định mở Liệp Thú tinh hệ vô cùng cơ trí, tuy ba danh ngạch Thăng Long trì trân quý, nhưng nếu có thể dùng cái này hấp dẫn đến đại lượng cường giả tham gia, tiến tới bị Đại Yến ta mời chào, tự nhiên là cực kỳ có lợi. Lần này ta rời núi, vốn là trợ giúp bệ hạ ứng đối uy hiếp đến từ Thánh Địa khác, nhưng việc này cũng ở trong sự tình của ta. Sự tình giao cho ta xử trí, bệ hạ yên tâm là được.

Yến Hoàng vui vẻ:

- Như thế, liền làm phiền Diệu Minh trưởng lão.

- Bệ hạ nói quá lời.

- Chỉ là trẫm có một điểm thấy không rõ lắm, kính xin Diệu Minh trưởng lão chỉ điểm?

Ánh mắt Yến Hoàng chớp lên, ánh mắt rơi vào trên người hắn, lộ ra vài phần thâm ý.

Diệu Minh gật đầu nói:

- Nếu Bệ hạ có không rõ, có thể hỏi.

- Không biết Diệu Minh trưởng lão, hôm nay đã bước vào đệ mấy bộ?

Diệu Minh trầm ngâm, lập tức cười mở miệng:

- Tam Bộ.

Thân thể Yến Hoàng hơi chấn, đôi mắt có chút trừng lớn:

- Như thế phải chúc mừng Diệu Minh trưởng lão, tái tiến một bước, là khám phá giam cầm, tấn chức vô thượng.

- Bệ hạ nói quá lời, hôm nay mặc dù tu vi của ta nhanh hơn bệ hạ hai bước, nhưng lấy bệ hạ Cửu Ngũ Chí Tôn có số mệnh gia trì, hôm nay lại có Huyền Nữ gia tăng số mệnh, ngày sau tu vi đạt tới cảnh giới trước mắt như ta thậm chí siêu việt cũng là sự tình bình thường.

Diệu Minh nhàn nhạt mở miệng, thần thái không tính kính cẩn, lại không có một chút kiêu căng, một thân như gió nhẹ quất vào mặt, tinh tế ôn hòa.

- Ha ha! Vậy thì đa tạ cát ngôn của Diệu Minh trưởng lão!

Yến Hoàng cười đứng dậy:

- Trẫm còn có một ít sự vật cần phải xử lý, liền không ở lâu, nếu trưởng lão có cần gì, cứ phân phó là được.

- Bệ hạ đi thong thả.

Diệu Minh khoanh chân ở trên bồ đoàn, đưa mắt nhìn Yến Hoàng rời đi, trên khuôn mặt bình tĩnh, lông mày nhịn không được có chút nhăn lại, cuối cùng nhất hóa thành một tiếng thở dài.

Một bước cuối cùng kia nhìn như ngay ở dưới chân, nhưng lòng hắn có chấp niệm, số mệnh kém một chút, khả năng có thể bước ra nhỏ nhất, có lẽ cuộc đời này, sẽ bị sinh sinh cách trở ở đây.

Nhưng tu vi đến cảnh giới như hắn, tâm tình vững vàng, mọi sự vạn vật đã không thể nhiễu loạn, mặc dù hơi có gợn sóng, cũng có thể ở trong thời gian cực ngắn bình phục. Ngay lập tức, sắc mặt hắn đã quy về bình tĩnh, chậm rãi ngẩng đầu, sau đó đứng dậy đẩy cửa mà ra.

- Đại nhân.

Ngoài điện, cung đình thị vệ kính cẩn hành lễ, bọn hắn không biết thân phận chân chính của người trước mặt, nhưng bệ hạ đã có phân phó, đối với hắn phải kính cẩn hữu lễ, thỏa mãn mọi yêu cầu của hắn, không được có một chút làm trái.

- Ta muốn đi Kế đô dạo một chút, các ngươi tìm một người lái xe cho ta là được, người còn lại không cần theo.

Diệu Minh nhàn nhạt mở miệng, tuy thanh âm của hắn ôn hòa, lại có một cổ lực lượng chân thật đáng tin.

Cung đình thị vệ chính là từ trong Ngự lâm quân chọn lựa người nổi bật tạo thành, mỗi một người đều có tu vi không kém, giờ phút này thủ lĩnh thị vệ tiến lên một bước nói:

- Vậy liền do ta lái xe cho ngài.

Một lát sau, một xe ngựa bình thường từ trong cửa nhỏ của đế cung lặng yên không một tiếng động chạy nhanh ra, đánh xe là thủ lĩnh thị vệ, trong xe ngồi vị Diệu Minh trưởng lão thân phận không biết, tu vi không biết, lai lịch không biết kia.

Xe ngựa chạy nhanh nhập Kế đô, nhắm một phương hướng mà đi.

Triều Thánh cung.

Tiêu Thần đón xe quay về, tin tức trên Kim Loan điện đã truyền khắp, tu sĩ sứ đoàn sắc mặt sầu lo, nhưng giờ phút này đối mặt quốc công đại nhân, lại không dám có một chút phàn nàn.

Hôm nay triều đình hung hiểm, quốc công có thể bảo toàn sứ đoàn, rửa sạch tội danh cho Nhung quốc đã không dễ, sự tình có quan hệ quốc phẩm tấn chức bị ngăn trở, cũng chỉ có thể oán vị Đại Yến Ngự Sử đại phu kia quá mức nhiều chuyện!

Bất quá nhiệm vụ của sứ đoàn không cách nào hoàn thành, như trước để cho bọn hắn lo nghĩ khó có thể bình an.

Về phần Liệp Thú tinh hệ. . . Dùng tu vi của quốc công có lẽ có thể tranh giành, bọn hắn thì chỉ có thể nhìn xem.

Tiêu Thần đơn giản bàn giao hai câu, cũng không ở lâu, liền ở dưới tu sĩ sứ đoàn cung kính quay về tiểu viện của mình, sắc mặt bình tĩnh, căn bản không lộ ra một chút dị trạng. Điểm ấy khiến tu sĩ sứ đoàn an tâm một chút, quốc công đại nhân đã bình tĩnh như thế, chắc hẳn trong nội tâm đã có kế sách ứng đối a.

Nghĩ đến đây, trong lòng đám người phó sứ lập tức yên ổn.

Đi sứ đến nay, Tiêu Thần làm việc sớm đã để cho bọn hắn sinh ra sùng bái gần như mù quáng, chỉ là lần này nếu bọn họ biết, tấn chức quốc phẩm thất bại vốn là Tiêu Thần cố ý lựa chọn ở thời cơ kém nhất mở miệng, cố ý quấy nhiễu, không biết tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc lại sẽ có biểu lộ như thế nào.

Trong Tuyết Tàng viện, Tiêu Thần thay trang phục quốc công, cũng không lựa chọn bế quan hoặc tu dưỡng, mà yên tĩnh ngồi ở phòng khách, nhìn xem tuyết trắng mịt mùng, tựa hồ đang chờ cái gì.

Không lâu sau, tiếng đập cửa truyền đến, Trác Lương kính cẩn mở miệng:

- Quốc công, Yến Minh Nguyệt Yến đại nhân cầu kiến.

Tiêu Thần phất tay áo, môn hộ mở ra, Trác Lương nhìn Yến Minh Nguyệt hành lễ quay người thối lui, người kia thì không hề dừng lại trực tiếp cất bước tiến vào trong Tuyết Tàng viện, bước nhanh đi đến phòng khách.

- Yến huynh, đi lại vội vàng như thế, là cần làm chuyện gì?

Yến Minh Nguyệt thấy sắc mặt hắn bình tĩnh, một bộ lạnh nhạt tự nhiên, trên mặt không khỏi lộ ra cười khổ:

- Tiêu huynh thật cho rằng Ngự Sử đại phu Đại Yến ta là thế hệ vô dụng, lần này ngươi có thể bình yên thoát thân cực kỳ không dễ, nếu ta lộ ra một chút hoài nghi, chỉ sợ ngươi sẽ gặp phải đại phiền toái.

- Yến huynh đã là bằng hữu của Tiêu mỗ, ta tự nhiên tin ngươi sẽ không hại ta. Còn nữa, chuyện ngày đó, vốn là Yết quốc sứ đoàn ra tay hành hung, trong nội tâm của ta thản nhiên, cần gì lo sợ không yên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...