Đạo (Dịch) – Chương 2381

Điểm ấy mọi người đều đã biết, nghe hắn nói, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ thất vọng.

- Ngươi có phát giác được ngày đó ám sát có gì không ổn, hoặc là chuyện ngày đó cũng không phải là sứ đoàn Yết quốc ra tay, mà là có người tận lực an bài hay không?

Văn Thành Uyên đột nhiên cảm thấy có chút bối rối, vội mở miệng hỏi.

Yến Minh Nguyệt nhíu mày, kính cẩn mở miệng:

- Ngự Sử đại nhân nói, trước kia hạ quan đã từng nghĩ tới, nhưng ngày đó là Yết quốc sứ đoàn mời hạ quan tiến về Liễu Yên quán nghe ca hát, coi như là có người an bài, nhưng ở trong hai gã thích khách, một người trong đó đúng là Yết quốc sứ đoàn Định Quốc công tự mình đưa đến bên người hạ quan, việc này lại giải thích như thế nào?

- Ngày đó Thanh Vân công cùng ta ngồi một bàn, vì đánh lui thích khách Thi Tộc, cũng thụ vết thương không nhẹ, càng bị thi độc xâm lấn. Hơn nữa sau đó Định Quốc công đối mặt Nhung quốc đại quân trấn áp phản kháng, giết chết đối thủ. Việc này tuy có địa phương giải thích không thông, nhưng nếu phải nói là ai chủ trương ám sát, hạ quan càng có khuynh hướng Yết quốc sứ đoàn bởi vì nguyên nhân không biết nào đó chủ đạo trận ám sát này. Đương nhiên, đây chỉ là hạ quan suy đoán, chân tướng như thế nào, hạ quan không dám cam đoan.

Hắn ý tứ rất rõ ràng, đối với chuyện ngày đó Yết quốc sứ đoàn ám sát, trong lòng của hắn có hoang mang khó hiểu, lại không có bất kỳ chứng cớ nào, cho nên càng có khuynh hướng tin tưởng sự tình ám sát là Yết quốc sứ đoàn ra tay.

Sắc mặt của Văn Thành Uyên lập tức cứng ngắc, dùng tốc độ rõ ràng có thể thấy được tái nhợt xuống.

Yến Hoàng nhíu mày, giờ phút này đột nhiên mở miệng nói:

- Đại Yến ta dùng pháp luật trị quốc, nếu không có chứng cớ, việc này tự nhiên không cách nào phán xét. Văn khanh, trẫm biết ngươi một lòng vì nước, nhưng ngày sau giám quan cần cẩn thận, phải có chứng cứ rõ ràng mới có thể mở miệng, sự tình tin đồn thất thiệt, không thể nghe theo.

Nói đến chỗ này, hắn thoáng dừng lại, chậm rãi mở miệng:

- Trẫm tạm cách chức Ngự Sử đại phu của ngươi ba năm, dùng thân phận Thường Ngự Sử tiếp tục làm việc, xem như trừng phạt đối với ngươi lần này thất trách, ngươi có phục không?

Bờ môi của Văn Thành Uyên có chút rung rung, nhưng vẫn quỳ rạp xuống đất, cúi đầu đồng ý.

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh như trước, giờ phút này hơi trầm ngâm, kính cẩn hành lễ nói:

- Trước khi đi sứ Đại Yến, quốc chủ liên tục phân phó, nhất định phải giải thích rõ cho bệ hạ sự tình xuất binh tiêu diệt Yết quốc, hôm nay bệ hạ đã hiểu, trong nội tâm thần rất vui mừng.

- Nhưng quốc thổ không thể một ngày vô chủ, Nhung quốc đã công chiếm lãnh địa Yết quốc, lại như cũ không có thu hoạch quyền thống trị danh chính ngôn thuận, kính xin bệ hạ hạ chỉ, tấn phong Nhung quốc ta làm Thượng phẩm phụ quốc.

- Bệ hạ, hôm nay mặc dù thần không có chứng cớ, lại sẽ phái người tiếp tục điều tra, tất nhiên có thể tra được chân tướng! Kính xin bệ hạ tuyệt đối không nên hạ chỉ, nhập lãnh địa Yết quốc vào Nhung quốc!

Yến Hoàng chần chờ thoáng một phát, cuối cùng nhất có chút khoát tay nói:

- Việc này tạm thời gác lại, đợi trẫm suy nghĩ thỏa đáng lại làm tiếp quyết định. Phạm vi Yết quốc tinh hệ, liền tạm giao do Nhung quốc chủ tiết chế.

- Bệ hạ thánh minh!

Tiêu Thần do dự một phen, vẫn kính cẩn xác nhận, có chút cúi đầu, trên mặt hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng thì cười lạnh. Thân là sứ thần Nhung quốc, trên người hắn lưng đeo sứ mạng lớn nhất là sự tình xin phong Nhung quốc tấn chức, tự nhiên muốn kết thúc bổn phận thân làm sứ thần. Bằng không thì tin tức truyền lại Nhung quốc, không phải cho Nhung quốc chủ cái cớ ra tay với hắn. Mà hôm nay bị Yến Hoàng tạm thời gác lại, cũng là cục diện Tiêu Thần hi vọng chứng kiến. Ngày sau hắn sáng tạo Thần Quốc, muốn khuếch trương tất sẽ bị Nhung quốc chủ áp chế, mà Yết quốc Tu Chân tinh cũng không phải là lãnh địa danh chính ngôn thuận trên ý nghĩa của Nhung quốc, tự nhiên có thể đối với Nhung quốc hình thành cản tay rất mạnh.

Tuy ngày đó rất xa, nhưng ta phòng ngừa chu đáo, nhanh chóng bố quân cờ chiếm được tiên cơ, mới có thể ở ngày sau nắm giữ chủ động.

- Tiêu Thần, ngươi liền dẫn sứ đoàn Nhung quốc tạm thời ở lại Kế đô, đợi trẫm nghĩ kỹ, lại cho ngươi trả lời thuyết phục.

Yến Hoàng dấu diếm thanh sắc, liền lưu Tiêu Thần lại, như thế ngày sau tự nhiên có cơ hội thu hắn vào trong tay.

Trong nội tâm Tiêu Thần hơi run, nếu không phải Yến Minh Nguyệt nhắc nhở, hắn còn chưa hẳn có thể phát giác được ở trong đó che dấu không ổn, nhưng giờ phút này nghĩ đến, Yến Hoàng đã vì mời chào hắn ở lại Đại Yến mà bắt đầu ra tay làm chuẩn bị.

Như thế, hắn cũng nên nhanh chóng chuẩn bị kế hoạch thoát thân Kế đô.

Ý niệm trong đầu biến ảo, nhưng trên mặt hắn lại không lộ ra một chút, kính cẩn xác nhận.

Yến Hoàng thoả mãn gật đầu, ánh mắt hơi quét trong điện nói:

- Sau khi triều cống kết thúc, trẫm sẽ ở Trường Nhạc cung thiết yến, chiêu đãi chư vị khanh gia, nếu không có chuyện quan trọng, chư vị ái khanh đều phải tới, quân thần cùng vui cộng hưởng thịnh thế!

- Bọn thần tạ ơn bệ hạ!

Chư thần tạ ơn, Đại Yến đế sư Tiếu Nghị tiến lên một bước, chắp tay mở miệng:

- Bệ hạ, những năm qua bách quốc triều cống, Đại Yến ta đều thiết hạ đề mục, mời sứ thần các quốc gia cùng tu sĩ Đại Yến ta cộng đồng tham dự ganh đua cao thấp, người thắng được ban thưởng, không biết năm nay bệ hạ có an bài hay không?

Yến Hoàng mặt lộ vui vẻ:

- Nếu lão sư không phải đề, trẫm suýt nữa quên việc này, Lễ bộ đã chuẩn bị mấy chươ ng trình, trẫm lựa chọn một hai cái, đột nhiên nhớ tới một nơi, có lẽ sẽ càng có ý tứ.

- Lão sư cho rằng, Liệp Thú tinh hệ như thế nào?

Ánh mắt Tiếu Nghị chớp lên:

- Liệp Thú tinh hệ chính là nơi hoàng gia săn bắn, bệ hạ có thể dùng săn bắn nhiều ít, đến phán thắng bại mạnh yếu.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...