Đạo (Dịch) – Chương 2380

- Về phần Ngự Sử đại nhân nói ở trên phố trước mặt mọi người đánh nhau, việc này có Kế đô phủ doãn làm chứng, thần cũng thừa nhận thật có việc này. Nhưng nguyên do như thế nào, chẳng lẽ Ngự Sử đại nhân không có điều tra rõ ràng, liền hướng bệ hạ vạch tội sứ thần sao? Ngày đó thần và Yến Minh Nguyệt đại nhân vào một quán rượu đối ẩm, là Tiêu gia công tử khiêu khích trước, chẳng phân biệt được trắng đen ra tay với thần, thần vì tự vệ mới xuất thủ bắt giữ bọn chúng. Có quan hệ việc này, lúc ấy Yến Minh Nguyệt đại nhân cũng có mặt, có thể làm chứng cho vi thần. Nếu như bệ hạ cần chứng thực, có thể truyền Tiêu gia Tiêu Vân Ngân lên điện, chuyện ngày đó do hắn gây ra, thần nguyện cùng hắn diện thánh đối chất.

Sắc mặt của Văn Thành Uyên đỏ lên, phất tay áo giận dữ mắng mỏ:

- Một bên nói bậy nói bạ! Chẳng lẽ cho rằng bằng cái này có thể giấu kín bệ hạ, đào thoát trừng phạt, thật sự là buồn cười!

Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, ánh mắt rơi vào trên thân người này, nhàn nhạt mở miệng:

- Bản công nói đều là tình hình thực tế, ở đâu là nói bậy, Ngự Sử đại nhân thân là Ngự Sử, thì càng phải hiểu rõ điểm ấy! Ngự Sử đại nhân đã cảm xúc sục sôi như thế, chắc hẳn trong tay đã nắm giữ chứng cớ thiết thực. Nếu như thật đúng có thể chứng minh Nhung quốc ta có tội, bản công cam nguyện tiếp nhận hết thảy trừng phạt của bệ hạ, dù chết cũng không oán! Nhưng nếu Ngự Sử đại nhân không có chứng cớ, tuy bản công là sứ thần, nhưng cũng đại biểu cho quốc chủ của quốc gia ta, quyết không chịu nhục.

Tiếng nói bình tĩnh quanh quẩn ở trong điện, nhưng ý chí cường hãn trong đó lại vô cùng tinh tường!

Kể cả Hung Nô A Mộc Cổ Đạt ở trong rất nhiều sứ thần, ánh mắt nhìn Văn Thành Uyên, trong nội tâm đều cười lạnh.

Phen này chỉ trích lực sát thương nhất là Nhung quốc không để ý ý chỉ của Yến Hoàng dẹp yên Yết quốc, nhưng việc này Nhung quốc cho ra lý do, là sứ thần Yết quốc ám sát Thiên sứ, ám tồn không lòng thần phục, vì giữ gìn Đại Yến, giữ gìn uy nghiêm của bệ hạ mà chiến!

Nói cách khác, trận chiến này không chỉ không thể trừng phạt, còn phải ca ngợi mới được.

Nếu như ngươi thực có chứng cớ, có thể lấy ra, nếu không có, vậy thì quá buồn cười. Thật cho rằng bằng ngươi há miệng suy đoán, liền có thể trị tội một quốc gia, không khỏi quá cuồng vọng a!

Tuy sứ thần các quốc gia lẫn nhau không hợp, thậm chí lẫn nhau có khoảng cách, nhưng bọn hắn lại có thân phận đồng dạng, đó chính là phụ quốc chi thần của Đại Yến!

Ngươi làm khó dễ Nhung quốc, bọn hắn có thể hờ hững bỏ qua, nhưng không để tất cả phụ quốc ở trong mắt, những sứ thần này há có thể chịu nhục nhã.

- Bệ hạ, Ngự Sử đại nhân đã mở miệng, chắc hẳn chính như Thanh Vân công nói, không bằng lấy chứng cớ ra, để cho người tâm phục khẩu phục?

Ở trong các sứ thần, một người tiến lên một bước, kính cẩn mở miệng.

- Thần cho rằng nên như thế, nếu không có chứng cớ, liền mưu toan trị tội một quốc gia, Ngự Sử đại phu không khỏi quá mức hoang đường đi.

- Lần này là sự tình của Nhung quốc, nhưng bọn thần đã là phụ quốc chi thần, ngày sau chưa hẳn không có khả năng đối mặt cục diện hôm nay. Kính xin bệ hạ hết thảy dùng chứng cớ nói chuyện, vì không ai muốn bị người lợi dụng. Nếu có chứng cớ, Nhung quốc tự nhiên phải nghiêm trị, nếu không có chứng cớ, cũng xin bệ hạ cho Nhung quốc một công đạo.

- Xin Ngự Sử đại nhân lấy ra chứng cớ!

Đại Yến thế lớn, uy áp sứ thần các quốc gia, nhưng khi tất cả sứ thần phụ quốc liên tục mở miệng, cũng có thể hình thành lực lượng cực kỳ lớn, mặc dù là Đại Yến cũng không thể khinh thị.

Sự tình biến hóa quá nhanh, lại bất giác diễn biến thành cục diện trước mắt. Nếu như Văn Thành Uyên có thể lấy ra chứng cớ tự nhiên có thể hoàn mỹ xử lý việc này, nếu không, chỉ sợ hắn phải vì mình nói mà trả giá thật nhiều, mới có thể dẹp loạn oán khí trong nội tâm sứ thần các nước. Nếu như một khi xử lý không ổn, chẳng những uy nghiêm của Đại Yến bị hao tổn, chỉ sợ còn có thể để cho tất cả phụ quốc sinh lòng bất mãn. Ngày thường có lẽ vô sự, nhưng ở sau khi đại chiến bộc phát, sẽ bởi vậy sinh ra sự cố hay không, ai cũng không thể bảo đảm.

Sắc mặt triều thần Đại Yến lập tức ngưng trọng, ánh mắt đều rơi vào trên người Văn Thành Uyên. Thần thái người này cứng ngắc, sắc mặt có chút trắng bệch, nhìn Yến Hoàng chắp tay hành lễ nói:

- Bệ hạ, thần trong lúc nhất thời mặc dù không tìm được đầy đủ chứng cớ, nhưng sự tình có quan hệ Yết quốc sứ đoàn ám sát, Yến Minh Nguyệt với tư cách người trong cuộc, nếu có chỗ không ổn tất nhiên có thể phát giác. Kính xin bệ hạ tuyên hắn lên điện đối chất, tự cũng biết chân tướng của sự tình.

Yến Hoàng khẽ nhíu mày, ánh mắt đảo qua hắn, đã mang lên áp lực rất nặng dùng bày ra nội tâm bất mãn, trên người Văn Thành Uyên lập tức sinh ra một tầng mồ hôi lạnh.

- Truyền Yến Minh Nguyệt nhập điện.

Yến Hoàng hạ lệnh triệu hoán, Yến Minh Nguyệt đang ở trong nội cung trực, nghe triệu kiến liền không có dừng lại, đi theo thái giám thẳng đến Kim Loan điện.

Bước nhanh tiến vào trong đó, kính cẩn hành lễ nói:

- Thần Ngự Lâm quân thống lĩnh Yến Minh Nguyệt, tham kiến bệ hạ!

Yến Hoàng nhàn nhạt mở miệng:

- Bình thân, trẫm triệu ngươi tới phối hợp Ngự Sử đại phu hỏi thăm, ngươi chi tiết hồi bẩm, không được có một chút giấu diếm, ngươi có minh bạch không?

- Vâng, bệ hạ.

Yến Minh Nguyệt kính cẩn xác nhận, đứng dậy nhìn Văn Thành Uyên có chút chắp tay:

- Đại nhân cứ nói, hạ quan nghe.

Văn Thành Uyên ổn định tâm thần một phen, trầm giọng mở miệng:

- Yến Minh Nguyệt, ngươi là người Đại Yến ta, hết thảy đều lấy lợi ích của Đại Yến ta làm đầu, bổn quan hỏi thăm ngươi nhất định phải biết gì nói nấy! Bổn quan hỏi ngươi, ngày đó trong Nhung quốc, ngươi tao ngộ Yết quốc sứ đoàn ám sát, có chỗ không ổn nào không? Nếu như ngươi biết được thứ gì đó, giờ phút này phải nói rõ, bệ hạ nhất định sẽ vì ngươi làm chủ!

Yến Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, trầm mặc nửa ngày mới mở miệng nói:

- Hồi bẩm Ngự Sử đại nhân, trong lòng hạ quan thật có chỗ chưa lý giải.

Văn Thành Uyên đại hỉ, gấp giọng mở miệng:

- Ngươi nhanh nói!

Đại Yến triều thần cùng sứ thần các quốc gia, thậm chí kể cả Đại Yến chi chủ cao cao tại thượng, giờ phút này cũng lộ ra vẻ chăm chú lắng nghe, chỉ có Tiêu Thần như trước thần thái bình tĩnh, không có một chút dị sắc.

Ở trong mọi người chú mục, chỉ nghe Yến Minh Nguyệt mở miệng nói:

- Trong nội tâm hạ quan một mực khó hiểu, dùng tình thế của Yết quốc lúc trước, hoàn toàn không có động cơ ám sát ta, suy đi nghĩ lại, cho đến hôm nay hạ quan cũng không thông điểm ấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...