Đạo (Dịch) – Chương 2370

Đại Yến Ngự Lâm quân chính là đại quân tinh nhuệ do Yến Hoàng chấp chưởng, quân tướng lệnh phù tự nhiên chuyên môn chế tác, cao thấp cùng giai có thể cảm ứng lẫn nhau, tuyệt đối không thể phỏng chế. Tiểu đội trưởng dù chưa nghe nói trong quân khi nào nhiều ra một vị thống lĩnh như vậy, nhưng có lệnh phù nơi tay, thân phận liền sẽ không sai.

Lập tức nói rõ sự tình phát hiện tranh đấu, cho đến bắt giữ tu sĩ ra tay.

Ánh mắt Yến Minh Nguyệt đảo qua trên người Tiêu Vân Ngân, mày nhăn lại, hiển nhiên đối với tên này có chút lý giải, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần nói:

- Quốc công, không biết đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Dùng tâm tính tu vi của Tiêu Thần, nếu không có bọn hắn gây hấn, há sẽ đi để ý tới những người này. Về phần cải biến xưng hô, tự nhiên là đề phòng miệng người. Dù sao trước mắt hai người một là Đại Yến Ngự Lâm quân thống lĩnh, một là Nhung quốc sứ thần, tự nhiên vẫn là cẩn thận một ít cho thỏa đáng.

Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, đơn giản nói rõ sự tình.

Yến Minh Nguyệt gật gật đầu, phất phất tay nói:

- Hôm nay sự tình đều là hiểu lầm, các ngươi chớ nhúng tay, đi nơi khác dò xét đi thôi.

Tuy Tiêu Vân Ngân khiêu khích trước, vốn lấy thân phận của hắn, mặc dù bị Ngự Lâm quân mang đi, cũng rất nhanh có thể đi ra, hắn cũng không muốn bởi vậy cùng Tiêu gia trở mặt.

Tiểu đội trưởng như được đại xá, sau khi hành lễ vội vàng dẫn người rời đi.

Ánh mắt Trương Đạm quét qua trên người Tiêu Thần, nhìn Yến Minh Nguyệt có chút chắp tay, quay người rời đi.

Tiêu Vân Ngân vội vàng dẫn người đi theo, tuy trong nội tâm không cam lòng, lại không có một chút ý tứ tìm Tiêu Thần phiền toái.

Đưa mắt nhìn hai người trước sau rời đi, Tiêu Thần chau mày, mặt không đổi sắc.

Yến Minh Nguyệt thấy thế thoáng trầm mặc nói:

- Tiêu huynh, Trương Đạm chính là nhị đệ tử của lão sư, cũng là huynh trưởng của Trương Lâm, trước kia chính là Ngự Lâm quân Đô Đốc, bởi vì phu nhân gặp chặn giết, bị bệ hạ giận chó đánh mèo. Tuy là Hư Sáng Thế cảnh, lại tu luyện Không Gian bản nguyên, một thân tu vi rất mạnh.

Trong nội tâm Tiêu Thần hoang mang lập tức cởi bỏ, rốt cục minh bạch tại sao Trương Đạm có sát cơ.

Xem ra Trương gia đã sinh ra hoài nghi với chuyện Trương Lâm chết, thậm chí đã tập trung hắn là hung thủ. Thoáng trầm tư, ngẩng đầu nhìn thần sắc lo lắng trên mặt Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên, hắn cười nhạt một tiếng nói:

- Chớ có lo lắng, nếu Trương Đạm này không trêu chọc ta liền bỏ đi, nếu không đuổi giết là được.

Thanh âm bình thản, lại lộ ra tự tin cường đại!

Yến Minh Nguyệt cười gật đầu, dùng lực lượng của Tiêu Thần, tuy Trương Đạm mạnh, lại thực không cần sợ.

Bất quá loại ý chí tự tin cường hãn này, ở đâu là tu sĩ bình thường có thể có.

Mặc dù là Vân Liên giờ phút này cũng mắt hiện dị sắc, nàng đã biết thân phận của vị Tiêu huynh này, đối với hắn hiếu kỳ kính sợ, giờ phút này càng nhiều mấy phần khâm phục.

Ánh mắt của Tiêu Thần rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt, cười nói:

- Chúc mừng! Chúc mừng!

Trên người Yến Minh Nguyệt biến hóa có thể Vân Liên chưa phát hiện, nhưng không dấu diếm qua Tiêu Thần cảm ứng.

Thứ nhất chúc mừng, là chúc mừng Yến Minh Nguyệt buông chấp niệm trong lòng, bản nguyên tu vi càng tiến một bước, đã ẩn ẩn đụng chạm đến cơ hội đột phá, nếu như hết thảy thuận lợi, có lẽ sau đó không lâu có thể tấn chức Hư Sáng Thế cảnh. Thứ hai chúc mừng, tự nhiên là chúc mừng hai người xác định quan hệ, không cần lại cách một tầng cửa sổ hơi mỏng ở chung.

Yến Minh Nguyệt minh bạch ý tứ của Tiêu Thần, nhìn hắn khẽ gật đầu, trong nội tâm cũng có cảm khái cùng cảm kích, nếu không có hôm nay cùng Tiêu Thần đến tiệm rượu, chẳng biết lúc nào hắn mới có thể phát giác, nguyên lai bên cạnh hắn một mực có nữ tử đau khổ yêu hắn như vậy, càng không cách nào dễ dàng vượt qua tình kiếp lần này, khiến cho bản tâm có thể ma luyện, bản nguyên tăng lên, tu vi tái tiến một bước, đụng chạm đến cánh cửa tấn chức Sáng Thế cảnh.

- Hôm nay còn phải đa tạ Tiêu huynh.

Chắp tay hành lễ thật sâu, một tạ này, bao hàm hết thảy trong lòng của hắn, vô cùng khẩn thiết.

Vân Liên thì khuôn mặt có chút đỏ ửng, cúi đầu đứng ở bên cạnh hắn, giờ phút này cùng Yến Minh Nguyệt thi lễ, nếu không phải Tiêu Thần, có lẽ nàng sẽ mất đi cơ hội truy đuổi hạnh phúc của bản thân.

Một lát sau, Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt một trước một sau ly khai tiệm rượu, chỉ là một vào một ra, sự tình đã có biến hóa cực lớn.

- Yến huynh, lần này ngươi thăng quan tiến tước, tu vi đột phá, lại được mỹ nhân trong ngực, quả nhiên là nhân sinh ba đại hỷ sự, ao ước sát người bên ngoài.

Yến Minh Nguyệt cười to, trong nội tâm hết thảy chua xót phiền muộn đều đã theo gió mà đi, nên không có một chút ý tứ khiêm tốn.

Tiêu Thần dừng bước, thoáng trầm mặc, mặt lộ vẻ nghiêm nghị, chậm rãi mở miệng:

- Hôm nay chúng ta thuận lợi hộ tống phu nhân quay về Đại Yến, hoàn thành sứ mạng có tất cả đoạt được, nhưng lại có một việc còn chưa đi làm.

Vui vẻ trên mặt Yến Minh Nguyệt thu liễm nói:

- Ta đã tra ra địa chỉ, Đồ lão ca nhà ở Nam Thành, Tiêu huynh theo ta tiến đến là được.

Bên ngoài Hỗn Loạn mộ địa, nếu không có hắc y xa phu hi sinh mình, bọn hắn liền không cách nào thoát thân rời đi, có lẽ kết quả cả sự tình cũng đã cải biến.

Lấy cái chết đổi lấy cơ hội cho bọn hắn chạy trốn, loại nhân tình này, há có thể không trả.

Tiêu Thần gật đầu, bên ngoài cơ thể hai người linh quang chớp lên, gào thét thẳng đến Nam Thành.

Thành nam Đồ gia.

Một tiểu viện bình thường, bởi vì nam nhân trong nhà ở trong nội cung làm người hầu, tuy địa vị không cao, nhưng có bổng lộc thu nhập, gia cảnh cũng không tệ.

Nhưng giờ phút này, Đồ gia lại khăn trắng treo cao, lâm vào một mảnh đau thương.

Nội cung đã sai người tuyên bố tin Đồ Cương chết, cũng đưa tới ban thưởng cùng phong thưởng xứng đáng, không có gì ngoài nguyên tinh đan dược, con trai trưởng Đồ gia có thể ở lúc đạt tới Tạo Vật Cảnh, kế thừa chức vị của Đồ Cương, nhưng đây hết thảy cũng không thể đền bù thống khổ khi đánh mất thân nhân.

Đại môn Đồ gia mở rộng, tu sĩ cùng Đồ gia giao hảo liên tục đến đây phúng viếng. Chỉ là người đi trà lạnh, trong Đồ gia hậu bối lại không có thể chọn được người gánh vác trụ cột, tự nhiên không được người coi trọng, mặc dù là đến đây phúng viếng, cũng phần lớn là vội vàng tới vội vàng đi, ngày xưa thân mật ngược lại là tiêu tán hơn phân nửa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...