Đạo (Dịch) – Chương 2369

Sắc mặt của Tiêu Vân Ngân lập tức đỏ lên, âm thầm nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám biểu lộ một chút.

Quân tử báo thù mười năm không muộn, hiện tại đắc tội người trước mặt, quả thực không khôn ngoan.

Lệnh cấm túc của Trương gia đại thiếu được cởi bỏ, tuy bị triệt hồi quân hàm Ngự Lâm quân Đô Đốc, nhưng ngày sau chưa hẳn không có cơ hội Đông Sơn tái khởi. Trương gia thế đại, dùng tu vi và thân phận của Trương gia đại thiếu, như cũ là đại thiếu quan trọng trong Kế đô. Lần này vốn chỉ là vì lễ tiết bề ngoài phái người đi đưa thiệp mời, không nghĩ tới Trương đại thiếu lại đáp ứng, phái người đến đây hồi thiếp. Tiêu Vân Ngân vô cùng kích động, lúc này mới bao cả các ghế lô, cũng mời chủ quán tiếp khách để nịnh bợ.

Nhưng trước mắt xem ra, trận yến hội này sợ là bị quấy nhiễu, nghĩ đến điểm này liền để cho trong lòng hắn đại hận.

Ngay khi hắn chuẩn bị dẫn người đi trước, lại báo thù sau, sau lưng đột nhiên truyền đến thanh âm nhàn nhạt:

- Đường đường Nhung quốc sứ thần, khi nào thành hộ vệ của người khác, lại bỏ qua Đại Yến ta quy định ra tay ở trong Kế đô, chẳng lẽ không sợ Yến luật chế tài sao?

Thanh âm chưa dứt, một thanh niên tu sĩ cất bước mà đến, sắc mặt hắn đạm mạc, nhìn về phía Tiêu Thần đáy mắt lạnh như băng, không có một chút cảm xúc chấn động.

Sắc mặt của Tiêu Vân Ngân bỗng nhiên cứng đờ, lập tức cảm thấy miệng phát khổ, ánh mắt nhìn tu sĩ áo bào xanh kia, rốt cục biết được mình hôm nay trêu chọc là vị nào.

Nhung quốc Thanh Vân công Tiêu Thần!

Khó trách có thực lực như vậy, giơ tay nhấc chân có thể bắt giữ hộ vệ dưới trướng hắn. Tuy hắn hung hăng càn quấy, lại hiểu được có ít người có thể tùy ý đắn đo, nhưng có ít người tuyệt đối không thể trêu chọc.

Thanh Vân công này tự nhiên là thứ hai.

Cho nên giờ phút này Trương Đạm mở miệng, hắn cũng không có thừa cơ làm khó dễ, mà co rụt đầu lại, cẩn thận đứng ở một bên. Có lẽ Trương đại thiếu còn có thủ đoạn lực lượng cùng vị Thanh Vân công này đấu sức, nhưng Tiêu gia không có cho hắn lực lượng như vậy, mà hắn cũng không có thể không sợ tu vi của Thanh Vân công. Lựa chọn sáng suốt nhất tự nhiên là sớm lui ra phía sau, để tránh tai bay vạ gió.

Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Trương Đạm, cảm ứng đến hàn ý nồng đậm mà lại gần như không có một chút che lấp, chỉ cất dấu một tia sát cơ sâu đậm.

Người trước mặt muốn giết hắn!

Dù hai người trước kia chưa từng gặp mặt, nhưng giờ phút này lông tơ sau lưng hắn có chút đứng lên, đã chứng minh người này có tư cách tạo thành uy hiếp với hắn. Cho nên trong nháy mắt này, Trương Đạm đã bị Tiêu Thần xếp vào danh sách địch nhân.

- Nhung quốc sứ thần, cũng là Yến Hoàng chi thần, ở trong Kế đô ra tay, cũng chỉ là tự bảo vệ mình mà chưa từng tùy ý đả thương người. Về phần thành hộ vệ của người khác, chỉ cần ta nguyện ý, ngươi là người phương nào, có tư cách gì tới hỏi việc này?

Đôi mắt của Tiêu Thần có chút nheo lại, đã xác định là địch nhân, mở miệng cần gì cùng hắn khách khí.

Trên mặt Trương Đạm cũng không tức giận, dứt bỏ mặt khác, chỉ nhìn tu vi tâm tình liền không bình thường. Mà giờ khắc này, ngoài phố linh quang chớp lên, là Ngự Lâm quân trong Kế đô phát giác được nơi này tranh đấu, đã phái người đến.

Cầm đầu một gã tiểu đội trưởng, sau lưng mang theo một đội trăm tên Ngự Lâm quân, thấy rõ người trong tràng, vội vàng kính cẩn hành lễ:

- Thuộc hạ tham kiến Đô Đốc!

Người này, đúng là quan quân dưới trướng của Trương Đạm khi chưa từng miễn chức.

Mặc dù Trương Đạm không biết người này, lại đối với hắn gật gật đầu nói:

- Ta đã bị bệ hạ miễn đi quân hàm Ngự Lâm quân Đô Đốc, ngươi có thể xưng hô ta là Trương công tử.

Tiểu đội trưởng chắp tay đồng ý nói:

- Không biết nơi này phát sinh chuyện gì, có quan hệ tới Trương công tử hay không?

Trong Kế đô không cho phép tu sĩ đấu pháp, đây là luật thép của Đại Yến, nhưng không phải mỗi người đều phải tuân thủ. Đặc quyền giai cấp, mặc dù ở trong Kế đô cũng đồng dạng tồn tại.

- Lúc ta tới tranh đấu đã chấm dứt, cụ thể sự tình không biết, ngươi tự hành điều tra là được.

Chươ ng Đạm nhàn nhạt mở miệng, tuy hắn khinh thường mượn việc này khó xử Tiêu Thần, lại không có ý tứ giải vây cho đối phương.

Tiểu đội trưởng đầu đầy dấu hỏi, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Vân Ngân, chân mày hơi nhíu lại. Vị Tiêu công tử này hắn cũng không xa lạ gì, ở trong Kế đô ngang ngược càn rỡ gây chuyện thị phi, một trong các ăn chơi thiếu gia, chuyện hôm nay, chỉ sợ lại là cùng người tranh chấp a. Bất quá xem tình hình, tựa hồ hôm nay hắn không có được tiện nghi. Chỉ là ánh mắt quét qua Tiêu Thần, lại không có quá nhiều kính sợ. Tu vi mặc dù của hắn chỉ là Phá Diệt cảnh, nhưng sau lưng lại có bối cảnh cả Ngự Lâm quân.

- Người tới, bắt giữ hắn, áp tải vào đại lao chờ thẩm vấn!

Tiểu đội trưởng chỉ một ngón tay, mấy tên tu sĩ Ngự Lâm quân khống chế độn quang, thẳng đến Tiêu Thần.

Tiêu Thần nhướng mày, cũng không có động tác khác, nhưng ánh mắt hơi quét, liền để cho mấy tên Ngự Lâm quân kia thân thể cứng ngắc, trong nội tâm lạnh như băng, không dám tiến lên nửa bước.

- Chuyện hôm nay, ngươi không hỏi nguyên do liền trực tiếp bắt ta, vì sao không cùng nhau bắt giữ người này?

Tiểu đội trưởng bỗng nhiên trở nên cực kỳ âm trầm, nghiêm nghị mở miệng nói:

- Ngự Lâm quân ta làm việc, không cần giải thích với ngươi! Nhanh thúc thủ chịu trói, nếu như dám phản kháng, hôm nay liền để cho ngươi thân tử đạo tiêu, chết không có chỗ chôn!

Trong nội tâm mấy tên tu sĩ Ngự Lâm quân chấn động, đang muốn tiếp tục tiến lên, ghế lô đột nhiên mở ra, Yến Minh Nguyệt cùng Vân Liên một trước một sau đi ra, tuy nhìn lại không có biến hóa, nhưng cử chỉ thần thái lại nhiều hơn mấy phần thân mật.

Ánh mắt của Yến Minh Nguyệt hơi quét, sắc mặt lập tức biến đổi, lên trước một bước, chắp tay nói với Trương Đạm:

- Yến Minh Nguyệt bái kiến Nhị sư huynh.

Chươ ng Đạm nhìn hắn khẽ gật đầu, sắc mặt đạm mạc, nhưng ánh mắt có chút dừng lại ở trên người hắn, sau đó dịch chuyển khỏi.

Yến Minh Nguyệt cũng không quan tâm, trên tay chớp lên linh quang, trực tiếp lấy ra một lệnh phù, nhìn tiểu đội trưởng lãnh binh kia trầm giọng mở miệng:

- Nơi này đến tột cùng phát sinh chuyện gì?

Tiểu đội trưởng biến sắc, vội vàng hành lễ nói:

- Ty chức tham kiến Thống lĩnh đại nhân!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...