Nhìn đôi tròng mắt kia, để cho trong nội tâm Ô Nhã Tư sinh ra hàn ý, nàng không cách nào từ trong đôi mắt của Tiêu Thần chứng kiến một chút chần chờ!
Nói cách khác, người này thật dám giết nàng!
Trong nội tâm sợ hãi càng ngày càng mạnh, dần dần ngăn chặn tôn nghiêm của Ô Nhã Tư, trên mặt nàng không có huyết sắc, trầm mặc một lúc sau mới ngẩng đầu nói:
- Thực xin lỗi.
Tuy thanh âm cực thấp, nhưng có thể bức Hung Nô quốc Thánh Nữ mở miệng xin lỗi ở trước mặt mọi người, đã có thể nói kinh người.
- Mời Thánh Nữ xin lỗi Nhung quốc Trình phu nhân ta.
Thân thể mềm mại của Ô Nhã Tư run nhè nhẹ, cảm giác sỉ nhục xâm nhập toàn thân nàng, một khi thỏa hiệp, sợ hãi trong nội tâm càng không thể ngăn cản, nàng run rẩy mở miệng:
- Trình phu nhân, chuyện này là ta sai, xin ngài tha thứ.
Ánh mắt của Tiêu Thần nhìn thẳng Ô Nhã Tư, trực tiếp truyền âm vào trong tai nàng:
- Nhung quốc phu nhân chính là người thân cận nhất của ta, ngày sau nếu như ngươi còn dám khó xử nàng, ta tất sát ngươi!
Tiếng nói trầm thấp trực tiếp vang lên ở trong đáy lòng Ô Nhã Tư, như ma chú, trực tiếp lạc ấn vào trong tâm thần nàng.
Tâm thần Ô Nhã Tư đại loạn, Tiêu Thần mở miệng, là ở trong lòng nàng chôn một hạt giống sợ hãi, làm cho nàng ngày sau muốn đối phó Thành Thành, trong nội tâm sẽ nghĩ tới lời nói hôm nay, tiến tới kiêng kị sợ hãi.
Chỉ cần Tiêu Thần không chết, hạt giống này sẽ một mực tồn tại ở trong tâm thần nàng.
Như vậy, dù ngày sau tiến vào trong hoàng cung Yến quốc, Thành Thành an toàn có thể nhiều một phần bảo đảm. Hắn có thể làm, chỉ có như vậy.
Tiêu Thần nói xong trực tiếp buông tay, quay người lui ra phía sau rời đi.
Ô Nhã Tư thở dốc, ánh mắt nhìn bóng lưng cao ngất kia, có oán độc không cam lòng, nhưng thêm nữa... là sợ hãi rót vào trong xương tủy!
Một đám tu sĩ Hung Nô quốc, nhìn bóng lưng Tiêu Thần rời đi, lại không một người dám có một chút dị động.
Tiêu Thần nhìn Thành Thành khẽ gật đầu, thò tay nhiếp Đạo Hiền, chậm rãi mở miệng:
- Các ngươi hộ tống phu nhân quay về Triều Thánh cung, bản công đi trước một bước.
Nói xong khống chế độn quang, mang Đạo Hiền gào thét mà đi, lập tức biến mất vô tung.
Tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc kính cẩn xác nhận.
- Phu nhân, mời.
Thành Thành gật đầu, ánh mắt lộ ra vài phần lo lắng. Hôm nay Tiêu Thần cứng rắn như thế, triển lộ ra lực lượng chấn nhiếp bọn đạo chích âm thầm, nhưng nguyên nhân thêm nữa... chỉ sợ cũng là bởi vì thương thế của Đạo Hiền a.
Hi vọng hắn không có việc gì mới tốt.
Sứ đoàn Nhung quốc hộ tống Thành Thành rời đi, Ô Nhã Tư đồng dạng dẫn đầu sứ đoàn Hung Nô quốc mang theo tu sĩ bị thương chật vật rút đi, hai nước ước chiến ở Đồng Chiến đài rơi xuống màn che.
Nhưng tin tức trận chiến này, lại dùng tốc độ kinh người lan khắp Kế đô.
Nhung quốc phu nhân cùng Hung Nô quốc Thánh Nữ giao phong.
Tu sĩ Nhung quốc hung hãn tử chiến.
Cường giả Sáng Thế cảnh chém giết chiến đấu.
Danh hào cực kỳ mánh lới, lập tức để cho chiến đấu trên Đồng Chiến đài, trở thành sự tình cho vô số tu sĩ nói chuyện say sưa trong Kế đô.
Mà danh tiếng của Tiêu Thần, thì lập tức truyền ra, tiến vào trong tai vô số tu sĩ. Cuối cùng bức bách Hung Nô quốc Thánh Nữ xin lỗi, thái độ hắn cường ngạnh, càng dẫn tới vô số tu sĩ âm thầm vỗ tay khen hay. Hiển nhiên, đối với sứ đoàn Hung Nô quốc ngang ngược cường ngạnh, trong Kế đô không có quá nhiều tu sĩ sinh hảo cảm.
Nhung quốc Thanh Vân công, trong lúc nhất thời thanh danh truyền lớn!
Đại Yến đế cung.
Vàng son lộng lẫy, tu kiến xa hoa, Bàn Long trụ màu vàng nhô lên cao trong đại điện, hiển thị rõ Đại Yến Hoàng thất uy nghi. Tiến vào trong điện, tu sĩ bình thường lập tức sẽ bị cổ khí thế này chấn nhiếp, tiến tới trong nội tâm sinh ra kính sợ.
Yến Hoàng mặc Cửu Long bào, dáng người uy vũ, trên mặt quanh quẩn lấy ánh huỳnh quang nhàn nhạt, tự nhiên tầm đó, liền có một cổ khí độ Vấn Đỉnh thiên hạ, chấp chưởng thế gian.
Đây là Yến Hoàng, Đại Yến chi chủ, người cả giác trục đại thế giới!
Dưới điện, sau bàn Tử Ngọc án là Hung Nô quốc, thân thể khôi ngô hữu lực, mặc quan phục Đại Yến công tước, dùng bày ra tôn trọng đối với Đại Yến.
- Thần được lệnh quốc chủ nước ta, hộ tống Thánh Nữ Ô Nhã Tư tiến vào Đại Yến, cùng bệ hạ kết thành Tần Tấn, từ nay về sau Hung Nô cùng Đại Yến tầm đó trọn đời hòa bình, không sinh tranh chấp!
Sứ thần Hung Nô kính cẩn mở miệng, có chút cúi đầu dùng bày ra kính sợ.
Yến Hoàng lộ vẻ vui mừng, gật đầu nói:
- Hung Nô quốc chủ có thể có ý niệm này, quả thật là phúc của thần dân hai nước, trẫm tâm thật an ủi. Ngày khác A Mộc Cổ Đạt quay về Hung Nô, mang đến hứa hẹn của trẫm, nếu như Hung Nô không nổi binh xâm phạm, trẫm nguyện vĩnh viễn không động can qua.
- Đa tạ bệ hạ, thần chắc chắn mang lời ấy đến trước mặt quốc chủ.
Trên mặt sứ thần Hung Nô A Mộc Cổ Đạt lộ ra vẻ cung huấn, đứng dậy hành lễ với Yến Hoàng.
Nhưng vào thời khắc này, một gã tùy tùng từ một bên đi tới, đi đến bên cạnh Yến Hoàng thấp giọng bẩm báo, nói xong kính cẩn rút đi.
Ánh mắt Yến Hoàng chớp lên, lộ ra vài phần kinh ngạc, ánh mắt rơi vào trên người A Mộc Cổ Đạt.
Trong nội tâm A Mộc Cổ Đạt khẽ nhúc nhích, kính cẩn mở miệng:
- Không biết xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ cùng thần có quan hệ sao?
- Việc này cùng sứ đoàn Hung Nô của ngươi có quan hệ, chắc hẳn hiện tại đã có tu sĩ sứ đoàn ở bên ngoài chờ đợi, ngươi ra ngoài tự nhiên biết hết thảy, sau đó đi xử lý a.
Yến Hoàng nói đến chỗ này, thoáng dừng lại mới nói:
- Việc này ngừng ở đây, chớ sinh thêm sự cố.
Sắc mặt A Mộc Cổ Đạt biến hóa, nhưng cử chỉ không thất thố, nhìn Yến Hoàng hành lễ, quay người rút đi.
- Tham kiến bệ hạ.
A Mộc Cổ Đạt rời đi, từ bên cạnh điện đi tới một Tử y lão giả, có chút chắp tay hành lễ.
Yến Hoàng cao cư đế vị, lập tức lộ ra vui vẻ ôn hòa nói:
- Lão sư không cần đa lễ, mời ngồi.
Người đến, đúng là Đại Yến đế sư Tiếu Nghị.
Tiếu Nghị tạ ơn, quay người ngồi xuống. Mặc dù thân là đế sư, hắn cũng phải cẩn thận, đối với Yến Hoàng không có một chút bất kính vô lễ. Cũng chính bởi vì như thế, mới có thể một mực được Yến Hoàng tín nhiệm, nể trọng.
- Lão sư, hôm nay sứ thần Hung Nô quốc nói, theo ngươi xem coi thế nào?
Yến Hoàng mở miệng hỏi thăm, Tiếu Nghị hơi trầm ngâm, mới chậm rãi mở miệng:
- Thực lực Tần, Triệu dần dần cường đại, dần dần có xu thế trừ khử tai hoạ ngầm, giác trục thiên hạ. Hung Nô quốc chủ dù chưa xưng đế kiến đình, nhưng quốc lực cường hoành. Hai nước không muốn ở sau lưng bị hắn cản tay, nên những năm gần đây áp chế Hung Nô càng mạnh. Hung Nô quốc chủ không chịu nổi quấy nhiễu, lựa chọn dùng Thánh Nữ gả cho bệ hạ, mượn lực Đại Yến ta, ngăn cản áp lực của hai nước. Lần này hòa thân, là chân tâm thật ý. Đại Yến ta mượn cơ hội này cùng Hung Nô quốc kéo gần quan hệ, có thể lẫn nhau hô ứng, kiềm chế quốc lực của Tần, Triệu, mặc dù ngày sau đại chiến bộc phát, đối với Yến quốc ta cũng là có lợi mà vô hại. Hơn nữa Thánh Nữ Ô Nhã Tư là Mộc thân thể, nếu có thể cùng bệ hạ Âm Dương giao hòa, đối với tu vi của bệ hạ cũng có lợi.
Chương 2352vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận