Đạo (Dịch) – Chương 2350

Phỉ Lực dữ tợn cười một tiếng, sát cơ phá thể, nương theo lực lượng kinh khủng mà ra.

Tựa như một thanh Hung Binh hàng lâm hậu thế, khí tức lợi hại phóng lên trời, tàn khốc bá đạo, sát cơ lăng lệ ác liệt!

Một bước bước ra, thân ảnh của Phỉ Lực bỗng nhiên hư hóa, trên Đồng Chiến đài, còn lại chỉ có một thanh trường binh màu đen quỷ dị.

Lưỡi đao lợi hại, toàn thân khắc hoa văn không một chút trật tự, đằng đằng sát khí, tất nhiên là chém giết vô số sinh linh, mượn nhờ giết chóc mới có thể rèn luyện thành.

XÍU...UU!!

Ở trong tiếng xé gió chói tai, trường binh kích xạ đến, lưỡi đao tản ra ô quang sâu kín.

Dùng thân dung đao, Hư Sáng Thế cảnh.

Tu sĩ Hung Nô quốc này hiển nhiên tu luyện công kích thần thông cực kỳ cường hãn, để lực lượng bản thân cùng bảo vật nguyên vẹn dung làm một thể, bộc phát ra lực công kích kinh người!

Đáy mắt Tiêu Thần sinh ra vài phần thận trọng, nhưng đôi mắt bình tĩnh như trước, chưa từng bởi vì đối thủ cường đại mà có một chút gợn sóng.

Nghênh hướng trường binh màu đen kích xạ mà đến, bước chân của hắn tiến lên, tay duỗi ra, nắm tay oanh về phía trước!

Một quyền ấn bỗng nhiên xuất hiện, lòng bàn tay là bạch, mu bàn tay là hắc, trên nắm tay quanh quẩn linh quang màu xanh nhạt, ầm ầm đập tới trường binh.

Cả hai trong nháy mắt đối bính, khí tức thần thông làm lòng người vì sợ mà tâm rung động phóng lên trời, tiếng gầm lan tràn chung quanh, như đất bằng sấm sét làm cho người ta sợ hãi!

Trên Đồng Chiến đài, từng khe hở dùng hai người giao chiến làm hạch tâm, rất nhanh lan tràn bốn phương tám hướng, lực lượng kích động mà đến, khiến cho lực lượng thủ hộ kịch liệt rung động, như sóng nước bốc lên .

Ở trong linh quang chói mắt, một thân ảnh ầm ầm bay ngược, trực tiếp xuyên thấu đại trận thủ hộ, thân ảnh đánh vào trong sứ đoàn Hung Nô quốc, mấy tên tu sĩ Hung Nô quốc bị nện trọng thương, cả sứ đoàn cực kỳ hỗn loạn!

Phỉ Lực phun máu, trong mắt lộ vẻ không cam lòng cùng khó có thể tin.

Tu vi của hắn ở Hư Sáng Thế cảnh, lại bởi vì tu luyện thần thông cường hãn, nếu toàn lực thi triển, thậm chí có thể không ngờ tu sĩ Sáng Thế cảnh dung Luyện Thần quốc vào thần thông. Lại thật không ngờ, tu sĩ Nhung quốc trước mặt này càng mạnh hơn nữa!

Trong một quyền kia, ẩn chứa lực lượng khủng bố, mênh mông cuồn cuộn như Giang Hà, uy năng mạnh, thậm chí không cho hắn bất luận cơ hội ngăn cản gì, liền bị đánh tan.

Nhung quốc Thanh Vân công Tiêu Thần này, tất nhiên là tu sĩ Sáng Thế cảnh! Thậm chí càng mạnh hơn nữa!

Thân thể Tiêu Thần không chút sứt mẻ, lực lượng dư âm bị hắn áp chế xuống, chân mày hơi nhíu lại, sắc mặt liền không có biến hóa khác.

Chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía sứ đoàn Hung Nô quốc, dưới chân hắn không ngừng, tiếp tục tiến lên.

Khí thế bên ngoài cơ thể cũng không bởi vì trong cơ thể bị trùng kích mà có bất kỳ suy giảm, ngược lại dùng một loại tốc độ kinh người không ngừng kéo lên, huy hoàng như Thiên Địa chi dương, khí thế như cầu vồng, to lớn không thể ngăn cản. Dùng một loại tư thái cường hãn, trấn áp sứ đoàn Hung Nô quốc, để cho bọn hắn sắc mặt trắng bệch, khó dấu kinh hoảng.

- Sứ đoàn Hung Nô quốc, còn có người ra tay không?

Thanh âm bình thản truyền ra, nương theo bước chân của hắn tiến lên, mặt đất nghiền nát của Đồng Chiến đài chậm rãi dung hợp, cuối cùng nhất chữa trị nguyên vẹn.

Rất nhiều tu sĩ vây xem chưa phục hồi tinh thần lại, giờ phút này bị thanh âm kia bừng tỉnh, sắc mặt đều đại biến.

Cường giả Sáng Thế cảnh!

Ánh mắt lại nhìn tu sĩ áo bào xanh kia, cũng đã tràn đầy kính sợ.

Trong Đại Thiên giới, vô luận ở quốc gia nào, tu sĩ Sáng Thế cảnh đều đã xem như cường giả tuyệt đối, cũng tìm được lễ ngộ cùng tôn trọng xứng đáng!

Sắc mặt ngưng trọng, trong đôi mắt bọn hắn lại thiêu đốt lên liệt diễm hừng hực.

Hôm nay trên Đồng Chiến đài, có thể chứng kiến cường giả Sáng Thế cảnh giao thủ, quả nhiên là chuyến đi này không sai!

Đối với tu sĩ bình thường mà nói, cường giả Sáng Thế cảnh dĩ nhiên là tu sĩ mạnh nhất bọn hắn có thể chứng kiến, loại đẳng cấp cường giả này chém giết, càng khó có thể nhìn thấy, mỗi một lần đều đủ để thành đề tài nói chuyện rất lâu!

Bất an trên mặt tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc đều tán đi, trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn. Quốc công đại nhân quả nhiên cường hãn rối tinh rối mù, trực tiếp ra tay, liền đánh sứ đoàn Hung Nô quốc hoa rơi nước chảy!

Ánh mắt của Thành Thành hơi có vẻ mê ly nhìn qua nam tử trên đài kia, trái tim tràn ngập kiêu ngạo tự hào, chỉ cần hắn đến, hết thảy sự tình đều có thể giải quyết. Nhưng rất nhanh nàng liền cúi đầu, để tránh bị người thấy thần sắc biến ảo trên mặt nàng, vì hắn trêu chọc phiền toái, trong con ngươi sáng ngời hơi lộ ra ảm đạm.

Tiêu Thần đặt chân đi đến biên giới, trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng rơi vào trên người Hung Nô quốc Thánh Nữ Ô Nhã Tư, chậm rãi mở miệng:

- Nếu không có người tiếp tục lên đài, ngươi liền nói xin lỗi với Nhung quốc phu nhân đi?

Thanh âm nhàn nhạt truyền vào trong tai, làm cho thân thể mềm mại của Ô Nhã Tư bỗng nhiên cứng ngắc, như ngày đông giá rét, quét đến như đao cắt. Làm cho nàng tinh tường cảm ứng được người trước mặt này biểu lộ ra ý chí cường đại!

Không để cho khiêu khích! Không để cho sửa đổi!

Tôn nghiêm của Ô Nhã Tư Thánh Nữ làm cho nàng không muốn bị loại ý chí này áp bách, nàng thở sâu, chậm rãi mở miệng:

- Nếu ta không xin lỗi, ngươi lại có thể thế nào?

Thanh âm rơi xuống, đôi mắt của Tiêu Thần có chút nheo lại.

Bá!

Linh quang lóe lên, tu sĩ sứ đoàn Hung Nô quốc căn bản chưa từng làm ra phản ứng, hoặc là bọn hắn đã không dám ngăn trở, thân ảnh của Tiêu Thần xuất hiện ở bên người Ô Nhã Tư, vươn tay ra cầm chặt cái cổ của nàng:

- Ta liền cho ngươi vẫn lạc ở đây.

Khuôn mặt của Ô Nhã Tư tuyết trắng, đồng tử co rút lại, nhưng như cũ cố tự trấn định:

- Ta là Thánh Nữ Hung Nô quốc, lần này đến đây cùng Đại Yến quan hệ thông gia, gả cho Yến Hoàng, ngươi không dám giết ta!

- Nếu như ngươi thật đúng là thê thiếp của Yến Hoàng, ta tự nhiên không dám giết ngươi. Nhưng hiện tại, ngươi chỉ là Thánh Nữ Hung Nô quốc, mặc dù ta giết ngươi, cũng chỉ là khiêu khích với Hung Nô quốc! Tuy Hung Nô quốc ngươi mạnh, lại vô lực can thiệp Nhung quốc ta!

Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng:

- Xin lỗi, hoặc là ngươi có thể lựa chọn nếm thử một chút, xem ta có dám giết ngươi hay không.

Đôi mắt đen kịt, bình tĩnh không gợn sóng, lạnh như băng không có một chút độ ấm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...