Thành Thành thần thái bình tĩnh, ánh mắt khẽ quét qua hắn, trái tim nhịn không được nhảy lên, có thể cùng hắn ở chung một ít thời gian, nàng tự nhiên là nguyện ý.
Trong nội tâm Tiêu Thần càng cau chặt, ánh mắt đảo qua Trương Lâm, càng thêm cảm thấy người này làm việc quỷ dị, sợ là âm thầm có chỗ mưu tính. Lập tức khẽ gật đầu nói:
- Trước khi Ngao Tinh thuyền chưa được nguyên tinh bổ sung, thần nguyện lưu lại thủ vệ phu nhân an nguy.
Hắn sớm đã quyết định, phải bình yên hộ tống nàng đến Kế đô, đây là hứa hẹn duy nhất hắn có thể làm, hôm nay tự nhiên sẽ không để cho người hại nàng.
- Nếu như thế, liền làm phiền Thanh Vân công.
Thành Thành có chút cúi đầu nói lời cảm tạ, không cho người bắt gặp một tia vui mừng trong đáy mắt nàng.
Chươ ng Lâm chắp tay hành lễ:
- Phu nhân, mạt tướng xin được cáo lui trước, lập tức phái tu sĩ dưới trướng khởi hành, hoàn thành công việc bổ sung nguyên tinh.
Người này chắp tay hành lễ, quay người rời khỏi, bước nhanh rời đi.
Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh đồng thời đứng dậy:
- Quốc công đã ở đây, phu nhân an nguy tự nhiên không việc gì, bọn thần lập tức tiến vào trong thuyền dò xét, để ngừa ngoài ý muốn nổi lên.
Nói xong, hai người hành lễ rút đi.
Trong sảnh rất nhanh yên tĩnh xuống, tỳ nữ bên người Thành Thành trong lòng thở dài một tiếng, nhìn thiếu nữ có chút hành lễ, quay người lui ra ngoài, canh giữ ở bên ngoài phòng, cho hai người một chút thời gian.
Cả đại sảnh chỉ còn lại có Tiêu Thần cùng Thành Thành, ở trong yên tĩnh, hào khí lại không trở nên xấu hổ, tựa hồ hai người chỉ cần yên tĩnh ở chung như vậy, liền đầy đủ.
- Quốc công, lần này ta có thể từ trong đuổi giết bình yên thoát thân, toàn bộ là nhờ quốc công xuất thủ tương trợ, lần này ân đức, ta đều nhớ ở trong lòng, ngày sau nếu như có cơ hội, tất nhiên sẽ hồi báo.
Thành Thành thấp giọng mở miệng, đánh vỡ yên tĩnh giữa hai người.
Tiêu Thần ngẩng đầu, nhìn thiếu nữ ngụy trang đi ra xác ngoài, trong nội tâm sinh ra thương tiếc nhàn nhạt, khẽ lắc đầu đè xuống ý niệm hỗn loạn, chắp tay mở miệng:
- Phu nhân không cần phải khách khí, chỗ chức trách, Tiêu mỗ nghĩa bất dung từ.
Thành Thành có chút cắn môi, trầm mặc mấy tức, chậm rãi ngẩng đầu nhìn nam tử phía dưới, nói khẽ:
- Quốc công cùng ta có đại ân, Thành Thành vốn muốn dùng quãng đời còn lại hồi báo, nhưng tạo hóa trêu người, nhưng trong nội tâm quốc công tinh tường, nếu có thể lựa chọn, trước mắt hết thảy đều không phải ta nguyện ý. Ngày sau, nếu như thời điểm ở cùng một chỗ, không biết quốc công có thể gọi tên của ta hay không?
Rải rác mấy câu, cũng đã cho thấy cõi lòng của thiếu nữ. Thành Thành chần chờ thật lâu, chung quy vẫn quyết định muốn chính diện nói cho Tiêu Thần, có một nữ nhân, từng ái mộ hắn. Mặc dù biết cái này chung quy chỉ là sự tình tốn công vô ích, nhưng chỉ cầu trong nội tâm bình yên.
Nếu không nói, nàng không biết cuộc đời này của mình còn có cơ hội như vậy hay không. . . nàng không muốn tiếc nuối cả đời.
Tiêu Thần im miệng không nói, ý niệm trong đầu bách chuyển, tuy biết rõ làm như vậy cực kỳ ngu xuẩn, nhưng trong lòng của hắn vẫn phát ra ý niệm này, hơn nữa càng ngày càng rõ ràng. Có lẽ lúc trước, hắn có tính toán như vậy, chỉ là bởi vì thế cục trước mắt bất đắc dĩ hắn đè xuống.
Nhưng nương theo tu vi tăng lên, tâm tình của Tiêu Thần hiển nhiên trở nên càng thêm cường hãn, mới có thể lần nữa để cho cách nghĩ này trồi lên mặt nước.
Ánh mắt của hắn đối mặt thiếu nữ, chậm rãi mở miệng:
- Thành Thành, nếu như ngươi không muốn tiến về Kế đô, tiến vào Yến Hoàng cung, ta có thể cho ngươi một cơ hội lựa chọn.
Trong nội tâm thiếu nữ đột nhiên run lên, thanh âm truyền vào trong tai bình tĩnh trầm ổn, nhưng đúng là phần bình tĩnh trầm ổn này triển lộ ra ý chí cường hãn, lại làm cho thân thể nàng bỗng nhiên căng cứng.
Thành Thành minh bạch, nếu như nàng gật đầu, nam tử trước mặt này tất nhiên sẽ giúp nàng hoàn thành tâm nguyện, lặng yên không một tiếng động tiễn đưa nàng ly khai đội ngũ, thậm chí còn có thể vì nàng an bài tốt hết thảy ngày sau, làm cho nàng thoát khỏi trói buộc trên người thu hoạch tân sinh. Dù làm như vậy, sẽ mang đến cho hắn phiền toái cực lớn!
Trong lòng nàng có chút xúc động, muốn nàng đáp ứng, đáp ứng. . . Nhưng ánh mắt Thành Thành nhìn Tiêu Thần, khóe mắt nhỏ hai giọt nước mắt, khóe miệng lại đột nhiên lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt, chậm rãi lắc đầu:
- Đây là vận mệnh của ta, nếu như muốn đi sửa đổi nó, có lẽ phải trả một cái giá lớn, nếu thế này, ta tình nguyện nó không cải biến. Tiến vào Yến Hoàng cung, trở thành nữ nhân của Yến Hoàng, chưa hẳn không phải quy túc tốt của ta, hàn độc trên người, chắc hẳn rất nhanh có thể giải trừ, ngày sau cẩm y ngọc thực an toàn không có gì lo lắng, thậm chí có cơ hội thành tựu địa vị dưới một người trên vạn người, đây là cơ hội mà nhiều nữ tử cầu cũng cầu không được, ta đã có thể thỏa mãn.
Nếu như nàng rời đi, tất cả mọi người sẽ bị Yến Hoàng căm giận ngút trời, mặc dù thân phận sứ thần Nhung quốc, cũng không cách nào bảo hộ được hắn an toàn. Nếu như một khi để lộ một chút phong thanh, mang cho hắn là họa sát thân.
Thành Thành sao có thể để cho hắn đặt mình trong hiểm địa.
Tiêu Thần có thể vì nàng mạo hiểm, Thành Thành cũng có thể vì hắn buông tha cho này cơ hội cuối cùng cải biến vận mệnh, dù con đường phía trước lại hắc ám không thấy mặt trời như thế nào, nàng cũng sẽ không hối hận, bởi vì đây là nàng lựa chọn.
Tiêu Thần trầm mặc, hắn có thể cảm ứng được kiên định trong lòng Thành Thành, cũng minh bạch tại sao nàng lại buông tha cho cơ hội bày ở trước mặt. Nhưng chính bởi vì như thế, trong nội tâm mới có thể càng thêm thương tiếc.
Giữa hai người lại lần nữa yên tĩnh xuống.
- Tiêu Thần đại ca, lần này nguyên tinh của Ngao Tinh thuyền vô cớ biến mất, theo ngươi, phải chăng thực che dấu hung hiểm?
Thiếu nữ thấp giọng mở miệng, trên mặt sinh ra một tia hồng nhuận phơn phớt, cũng đã trực tiếp chuyển đổi chủ đề.
Trong nội tâm Tiêu Thần thở dài, chậm rãi đè xuống ý niệm trong đầu nói:
- Việc này xác thực lộ ra quỷ dị, ta thấy Ngự Lâm quân thống lĩnh Trương Lâm kia tuyệt không phải người lương thiện, sợ là âm thầm có mưu tính khác, Thành Thành ngươi còn cần cẩn thận một ít mới được.
Nói đến chỗ này, ý niệm của hắn khẽ nhúc nhích, một vòng màu xanh nhạt hiện ở trong tay hắn, chậm rãi hội tụ thành một quang châu.
Dương tay ném đi, vật ấy lập tức rơi vào trong tay thiếu nữ:
- Thanh Châu này ngươi mang ở trên thân thể, nếu như thật ra ngoài ý muốn, vật ấy sẽ tự động hộ thể, bảo vệ ngươi vô sự.
Bình luận