Tiêu Thần khẽ chau mày, Ngao Tinh thuyền xuyên thẳng qua Tinh hệ, thúc dục đi về phía trước, phòng thủ ngăn địch, tất cả đều cần nguyên tinh chèo chống, nguyên tinh dự trữ tự nhiên là trọng yếu nhất. Trước khi lên đường, tất nhiên cần nhiều lần chuẩn bị, hôm nay lại xuất hiện sự tình thiếu nguyên tinh, trong đó tất nhiên có chuyện ẩn ở bên trong.
- Đạo Hiền, trên Ngao Tinh thuyền của sứ đoàn ta, còn có bao nhiêu nguyên tinh dự trữ, có thể san ra một bộ phận giao cho Ngao Tinh thuyền phía trước, để cho bọn hắn chèo chống đến Kế đô.
- Nguyên tinh trên Ngao Tinh thuyền chúng ta, ở ngày đó bị Phần Thiên Vương tập kích đã hao tổn hầu như không còn, hôm nay sử dụng nguyên tinh, là ở ven đường giao dịch bổ sung, sau khi tiến vào quân doanh của Đại Yến cũng chưa từng được bổ sung, hôm nay còn thừa không nhiều lắm.
Tiêu Thần trầm ngâm không nói, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng:
- Nếu như thế, bản công liền thay bọn hắn tiến vào Ngao Tinh thuyền phía trước, xem sự tình giải quyết như thế nào. Đợi sau khi ta rời đi, công việc sứ đoàn liền do ngươi tiếp chưởng, cẩn thận phòng bị. . . Bản công cảm thấy, chuyện này sợ là không đơn giản.
- Vâng, quốc công.
Đạo Hiền chắp tay, nghiêm nghị tuân mệnh.
Tiêu Thần không có trì hoãn, đi vào thuyền nhỏ lơ lửng ở bên ngoài, tuy thể tích thuyền này nhỏ, lực phòng ngự không bằng 1% Ngao Tinh thuyền cỡ lớn, nhưng tốc độ lại cực nhanh, một lát sau đã tới Ngao Tinh thuyền của Ngự Lâm quân sử dụng, ở trong ánh mắt kính sợ của tướng sĩ thủ vệ, được dẫn vào trong thuyền.
Trong Đại Thiên giới cường giả vi tôn, điểm ấy ở trong Ngự lâm quân đồng dạng áp dụng. Mà tu vi của Tiêu Thần là Sáng Thế cảnh, tự nhiên là cường giả tuyệt đối.
- Quốc công, thống lĩnh chúng ta mời ngài cùng hai vị đại nhân Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh tiến vào tầng bốn nghị sự, hôm nay đã đến đủ, chỉ thiếu quốc công ngài, xin ngài theo mạt tướng tiến về trước.
Một gã giáo úy Ngự Lâm quân kính cẩn mở miệng.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, đi theo sau người này, leo lên tầng bốn.
- Quốc công mời đến, thuộc hạ chỉ có thể đưa ngài đến nơi đây.
Giáo úy kính cẩn hành lễ, quay người thối lui.
Ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua, cả tầng bốn phòng thủ nghiêm mật, tướng sĩ Ngự Lâm quân ở bên ngoài tuần thú, nhưng không được cho phép, lại không thể bước vào trong đình viện nửa bước, nếu không là trọng tội. Dưới chân hắn chưa từng dừng lại, đi vào trong đó.
Tỳ nữ tiến lên hành lễ, kính cẩn dẫn dắt hắn tiến vào trong đình viện.
Trong đại sảnh, Thành Thành ngồi đầu, hơi thi trang sức, thần sắc bình tĩnh, trên người lộ ra một cổ khí tức ung dung tôn quý.
Phía dưới, Trương Lâm ngồi ở vị trí đầu não bên trái, thần thái nghiêm nghị, thấy Tiêu Thần đến, ánh mắt chỉ có chút quét qua liền trực tiếp dịch chuyển khỏi, để cho người nhìn không ra trong nội tâm hỉ nộ.
Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh ngồi ở phía bên phải, nhưng lưu lại vị trí cầm đầu, giờ phút này đứng dậy nhìn Tiêu Thần chắp tay thăm hỏi, cử chỉ so với trước kia càng nhiều thêm mấy phần câu thúc.
Tạo Vật viên mãn cùng Hư Sáng Thế cảnh, nhìn như một đường chênh lệch, nhưng lực lượng chính thức lại không thể tính toán, song phương đã hoàn toàn bất đồng, trong nội tâm hai người bọn họ tự nhiên sẽ sinh ra một ít kính sợ.
Tiêu Thần nhìn hai người khẽ gật đầu, ôm quyền hành lễ:
Ánh mắt của Thành Thành hơi sáng, nhẹ nhàng gật đầu nói:
- Quốc công không cần đa lễ, mời ngồi.
Tiêu Thần nói lời cảm tạ, đi đến ngồi xuống.
Chươ ng Lâm thấy mọi người đến đông đủ, giờ phút này đứng dậy hành lễ với thiếu nữ nói:
- Phu nhân, chư vị đại nhân đã đến đông đủ, mạt tướng liền nói rõ sự tình, cùng chư vị đại nhân thương nghị một phen, lại do ngài đến quyết định, không biết phu nhân định như thế nào?
Ngày đó trong quân doanh xung đột, Thành Thành đã biết được, giờ phút này nghe vậy gật gật đầu, nhàn nhạt mở miệng:
- Trương tướng quân cứ nói thẳng là được.
Giọng điệu bình tĩnh, nhưng vẻ đạm mạc bất hòa trong đó, lại cực kỳ tinh tường, hiển nhiên bởi vậy sự tình kia, trong nội tâm đối với Trương Lâm này không có một chút hảo cảm.
Chươ ng Lâm kính cẩn xác nhận, sắc mặt bình tĩnh như không có một chút phát giác nói:
- Trên Ngao Tinh thuyền nguyên bản chuẩn bị đầy đủ nguyên tinh, đủ từ Kế đô tới biên cảnh và ngược lại, nhưng hôm nay kiểm tra nguyên tinh dự trữ, lại có ba thành nguyên tinh hư không tiêu thất. Bổn tướng lập tức phái người truy tra việc này, lại phát hiện ba gã tu sĩ lúc trước chuẩn bị nguyên tinh đã tự sát, manh mối cứ như vậy gián đoạn.
Nói đến chỗ này, trên mặt hắn lộ ra vẻ ngưng trọng.
- Việc này quỷ dị, trong đó tất nhiên có ẩn tình khác! Có lẽ là có người muốn bất lợi với phu nhân, cố ý gian lận ở trên Ngao Tinh thuyền, bức Ngao Tinh thuyền ta đáp xuống bổ sung nguyên tinh, liền cho bọn hắn cơ hội động thủ. Vì cẩn thận để đạt được mục đích, bổn tướng đề nghị, Ngao Tinh thuyền không nên đáp xuống Tu Chân tinh, chuyển thành phái tu sĩ tiến vào Tu Chân tinh xin giúp đỡ, để quan viên địa phương đưa tới đầy đủ nguyên tinh, cung cấp Ngao Tinh thuyền tiếp tục sử dụng.
Trong mắt Yến Nguyên Linh chớp lên dị sắc, Trương Lâm đã có thể đưa ra kiến nghị này, xem ra có lẽ không có ác ý với phu nhân, lập tức khẽ gật đầu:
- Bổn quan đồng ý việc này, để ngừa ngoài ý muốn.
Yến Minh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, đối với Trương Lâm nói không có tỏ thái độ, lại chưa từng phản đối, hiển nhiên là mặc định điểm ấy.
Chươ ng Lâm khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn Tiêu Thần nói:
- Không biết sứ thần cho rằng việc này như thế nào?
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng trong lòng nhịn không được khẽ nhíu mày, Trương Lâm này tuyệt không phải người lương thiện, ngày đó bị hắn nhục nhã có thể giữ vững bình tĩnh, dấu diếm dị sắc. . . Nếu nói khí độ hắn cao thượng, khoan dung độ lượng, đã buông việc này, hắn là quả quyết sẽ không tin. Nhưng giờ phút này hắn làm lại không một chút dị thường, hơi trầm ngâm, vẫn gật đầu nói:
- Việc này bản công cũng không ý kiến.
- Tốt!
Chươ ng Lâm gật gật đầu, quay người nhìn thiếu nữ kính cẩn hành lễ:
- Phu nhân, chúng ta đã thương nghị thỏa đáng, phái thuyền nhỏ chở tu sĩ tiến vào Tu Chân tinh mang nguyên tinh về hóa giải khốn cảnh trước mắt, không biết phu nhân định như thế nào?
Thành Thành gật đầu:
- Chư vị đại nhân đã thương nghị ra kết quả, ta tự nhiên không có ý kiến, liền theo như vậy đi xử lý a.
- Vâng.
Chươ ng Lâm cung kính mở miệng, chần chờ thoáng một phát, vẫn tiếp tục mở miệng nói:
- Phu nhân, mạt tướng đề nghị trước khi nguyên tinh chưa đạt được bổ sung, hi vọng Thanh Vân công có thể lưu ở chỗ này, một khi ngoài ý muốn nổi lên, bằng vào tu vi của Thanh Vân công có thể bảo hộ phu nhân an toàn.
Bình luận