- Thuộc hạ cảm ứng khí tức của hắn, tuy là Hư Sáng Thế cảnh không thể nghi ngờ, nhưng khí tức lại hơi lộ ra phù phiếm, điều khiển tầm đó không cách nào làm được mượt mà tự nhiên, nếu không đoán sai, tu vi của vị Thanh Vân công này, chỉ sợ là ở trên đường chạy tới Đại Yến ta mới đột phá.
Phía dưới, một nam tử hắc y kính cẩn mở miệng.
- Vừa mới đột phá? Ta nói Nhung quốc chủ kia sao váng đầu, nguyên lai đúng là như thế.
Tiêu Việt Vương cười khẽ lắc đầu:
- Bất quá đã nhập Đại Yến ta, vị Thanh Vân công này sẽ thực không thể quay về.
- Vương thượng, thuộc hạ đã có tư liệu của Tiêu Thần, mặc dù có chút đơn giản, lại cực kỳ tinh tường, hắn là ở mấy năm trước từ Giới Uyên phi thăng tiến vào Đại Thiên giới, sau đó gia nhập Nhung quốc, nhiều lần kiến kỳ công, công huân lớn lao, vừa được sắc phong làm công tước.
- Nhưng kỳ dị nhất là tu vi của hắn, theo tư liệu biểu hiện, người này ở mới vào Nhung quốc, bất quá là Tạo Vật sơ kỳ, nhưng đợi đến lúc chiến tranh chấm dứt, cũng đã đạt tới Tạo Vật cảnh viên mãn. Hôm nay ở trên đường hộ tống phu nhân tiến về Đại Yến ta, tu vi lại lần nữa đột phá, một lần hành động tấn chức Hư Sáng Thế cảnh. Thuộc hạ cho rằng, ở trong đó chỉ có hai loại khả năng, một là lúc trước hắn che dấu tu vi, theo ứng đối nguy cơ không ngừng đề thăng, mới không ngừng triển lộ ra tu vi càng mạnh hơn nữa. Hai là. . . trên người Tiêu Thần nắm giữ một loại thủ đoạn tăng vọt tu vi rất nhanh, về phần đến tột cùng vì sao, liền không phải là thuộc hạ có khả năng suy đoán.
Hắn chau mày, tuy lý trí nói cho hắn biết loại thủ đoạn có quan hệ tu vi tăng vọt này cực kỳ hoang đường, nhưng trực giác trong lòng hắn lại càng thêm khuynh hướng điểm ấy.
Tiêu Việt Vương nhịn không được cười lên:
- A Hắc, ngươi cảm thấy thế gian này thực tồn tại loại thủ đoạn như vậy sao? Nếu quả thật có thể như thế, chỉ sợ tu vi mỗi người đều có thể đạt tới Sáng Thế cảnh, tuy ngươi suy diễn rất có đạo lý, nhưng bổn vương càng khuynh hướng loại khả năng nhứ nhất.
A Hắc khẽ gật đầu:
- Vương thượng nói không sai, có lẽ thật sự là thuộc hạ đa tưởng.
Nhưng trong lòng hắn lại khẽ nhíu mày, thủy chung không cách nào buông suy đoán quỷ dị trong lòng mình.
Tiêu Việt Vương rõ ràng tâm tư của tâm phúc này, lại không có ý tứ ngăn trở, hắn đã cảm thấy hứng thú, vậy liền đi tra một chút cũng không sao. Ngược lại khẽ cau mày, lập tức giãn ra, khóe miệng lộ ra dáng tươi cười nhàn nhạt:
- Chỉ là lần này, có vị Hư Sáng Thế cảnh Thanh Vân công này thủ hộ, nếu như vị nương nương trong nội cung kia thực có động tác mà nói, chỉ sợ cũng không phải một chuyện dễ dàng.
- Chỉ cần phu nhân cùng Ngự Lâm quân bình yên ly khai biên quân ta, việc này liền cùng vương thượng không chút quan hệ, bọn hắn muốn tranh đấu như thế nào, thì mặc cho bọn hắn đánh a.
A Hắc nhàn nhạt mở miệng, tựa hồ đối với những chuyện này không quá hứng thú.
- Ân, ngươi nói không sai, phân phó xuống dưới, để cho thủ hạ nhìn chằm chằm Trương Lâm, trước khi phu nhân không có ly khai nơi trú quân của bổn vương, không cho phép hắn gây ra sự cố.
- Vâng, thuộc hạ cáo lui.
Tiêu Việt Vương quay người, ánh mắt rơi vào trên bản đồ ở sau lưng, lông mày nhịn không được có chút nhăn lại, ánh mắt lộ ra thần sắc lo lắng.
Tám quốc cùng tồn tại đến nay, đã riêng phần mình phồn diễn đạt tới thời kì lực lượng đỉnh phong, hôm nay loạn thế đã sơ lộ, chỉ sợ dùng không được bao lâu, bình tĩnh của cả Đại Thiên giới sẽ bị đánh vỡ, đến lúc đó là thời kỳ chiến quốc chân chính tiến đến!
...
Tiêu Thần quay về nơi đóng quân của sứ đoàn, có chút đưa tay, xua tán mọi người ở sau lưng, một mình cất bước tiến vào trong lều vải Đạo Hiền dưỡng thương.
Sắc mặt bọn người Phó sứ tái nhợt, nghĩ đến trước kia Tiêu Thần biểu lộ ra tu vi, trong nội tâm cực kỳ hoảng sợ, vì ngày đó từ chối trách nhiệm mà sinh ra hối hận, nhưng giờ phút này sự tình thành kết cục đã định, mặc dù hối hận cũng đã muộn.
Mọi người riêng phần mình lo lo lắng lắng tán đi, sợ là sẽ có một đoạn thời gian rất dài ăn không vô, ngủ không ngon.
Tiêu Thần chưa từng để ý tới sắc mặt của những người này biến hóa, thông qua bọn hắn phản ứng, hắn ẩn ẩn có thể phát giác được một ít, lại không quá so đo, chỉ cần hắn trở lại, những người này liền không nhấc lên nổi sóng gió, nếu như còn dám sinh sự, lại đi xử trí bọn hắn cũng không muộn.
Trong trướng có hai tỳ nữ hầu hạ, mắt thấy Tiêu Thần vào liền liên tục hành lễ.
Tiêu Thần có chút khoát tay, sau khi tỳ nữ kính cẩn lui ra. Hắn đi đến trước giường, ánh mắt rơi vào trên người Đạo Hiền, chỉ thấy sắc mặt hắn tái nhợt, ẩn ẩn phát ra một tia màu xanh, thò tay khoác lên vai hắn, một tia lực lượng lập tức tiến vào trong cơ thể Đạo Hiền, dò xét thương thế của hắn.
Sắc mặt của Tiêu Thần trở nên cực kỳ khó coi, trong miệng nhịn không được hừ lạnh một tiếng!
Tu vi người ra tay với Đạo Hiền không cao, nhưng thủ đoạn lại có chút ác độc, đã trực tiếp tổn thương lục phủ ngũ tạng của Đạo Hiền, cũng có lực lượng trầm tích trong đó. Nếu không thể thanh lý sạch sẽ lực lượng trầm tích, dù trị liệu tốt thương thế mặt ngoài, cũng sẽ lưu lại nội thương cực kỳ nghiêm trọng, ngày sau ốm đau quấn thân, tu vi càng vô vọng tấn chức.
Mà giờ khắc này, Đạo Hiền ở trong hôn mê phát giác được có người ở bên, đôi mắt bỗng nhiên mở ra, đợi cho thấy rõ Tiêu Thần, đề phòng trong mắt mới tán đi, hóa thành vẻ mừng như điên:
- Quốc công, ngài trở lại!
Giãy dụa muốn đứng dậy hành lễ, lại bị Tiêu Thần phất tay áo đè xuống, nhìn đôi mắt hắn ảm đạm, mở miệng nói:
- Không cần đa lễ, lần này ngươi bị thương, ta đã thay ngươi đòi lại công đạo, về phần người ra tay tổn thương ngươi, ngày sau nếu như có cơ hội, ngươi tự ra tay đánh giết hắn là được.
Loại người tâm tư âm độc này, há có thể lưu.
- Đa tạ quốc công.
Trong mắt Đạo Hiền lập tức lộ ra ý cảm kích, đã quốc công mở miệng, tất nhiên đã làm được việc này, nhưng trong lòng của hắn tinh tường, chuyện này có bao nhiêu độ khó, quốc công chịu vì hắn ra tay, tự nhiên để cho trong lòng hắn nhiệt lưu nhấp nhô.
- Quan hệ của chúng ta không thể so với thường nhân, bản công dẫn mười hai người các ngươi từ Tiểu Thiên giới vào Đại Thiên giới, Hổ Vương đã vẫn lạc, còn lại các ngươi, bản công hi vọng các ngươi đều có thể hảo hảo sống tốt.
Bình luận