Tiêu Thần một bước bước ra, sắc mặt hơi tái nhợt, cho người cảm giác suy yếu vô lực, nhưng lúc này, trong cơ thể hắn lại đột nhiên truyền ra khí tức cường hãn, trong đôi mắt đen kịt thần quang lóng lánh, sáng chói giống như ngôi sao.
Hai mắt Yến Minh Nguyệt tỏa sáng, ánh mắt lộ ra vẻ hưng phấn.
Tu vi của Tiêu Thần trong lòng hắn tinh tường, nếu như muốn bắt Cố Luân, bằng vào bọn người Trương Lâm là căn bản không cách nào ngăn trở!
Chươ ng Lâm, hôm nay nhìn ngươi tự rước lấy nhục như thế nào!
Trong nội tâm Cố Luân khẽ run lên, vẻ cười lạnh trong mắt biến mất không thấy gì nữa, còn thừa chỉ có cẩn thận kiêng kị, vẻn vẹn là khí tức, liền để cho hắn cảm nhận được uy hiếp thật lớn, Nhung quốc sứ thần này, đúng là một tu sĩ tu vi không kém gì hắn!
Nhưng ngay thời điểm ý niệm trong đầu hắn chuyển động, dưới chân Tiêu Thần đã đạp bước thứ hai. Khí tức bên ngoài cơ thể vốn cường hoành, nương theo một bước này rơi xuống, lại xuất hiện tăng vọt kinh người, áo bào xanh không gió bay phất phới, tóc đen tàn sát bừa bãi.
Sắc mặt của Cố Luân lập tức đại biến, mặc dù là Trương Lâm, giờ phút này đồng tử cũng nhịn không được có chút co rút lại, sắc mặt trở nên càng thêm khó coi.
Bộ pháp của Tiêu Thần cũng không đình chỉ, hắn chắp hai tay sau lưng, dưới chân bước ra bước thứ ba.
Oanh!
Khí tức làm lòng người vì sợ mà tâm rung động, từ trong cơ thể hắn điên cuồng phóng thích ra, như khói báo động xuyên thẳng vân tiêu, uy áp cường hoành, bao phủ trọn nơi trú quân, trong hư không sinh ra đạo đạo thanh âm Giang Hà ầm ầm bành trướng, thanh thế làm cho người ta sợ hãi!
Ngắn ngủn ba bước, Tiêu Thần đã vượt qua khoảng cách lẫn nhau, thân ảnh xuất hiện ở bên người Cố Luân, nhưng giờ phút này thân thể hắn đã cứng ngắc, không cách nào làm ra một chút động tác, trong hai mắt còn thừa chỉ có sợ hãi!
Duỗi tay nắm chặt cái cổ của người này, Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng:
- Ngươi đã để cho người tổn thương thuộc hạ dưới trướng bản công, bản công cũng không trả thù gì, chỉ cần ăn ta một chưởng là được.
Nói xong, thần sắc hắn đạm mạc, một chưởng chụp xuống, sắc mặt của Cố Luân trắng bệch, thân thể ầm ầm bay ra, rơi xuống xa xa, trong miệng liên tiếp phun huyết. Một chưởng này, tuy chưa lấy tánh mạng, lại đã trọng thương hắn, muốn khôi phục cũng tuyệt không phải trong thời gian ngắn có thể làm được.
- Trương Lâm thống lĩnh, bản công đã bắt giữ người này, ngươi có thể xin lỗi rồi.
Thân thể Trương Lâm cứng ngắc, trong đôi mắt tràn đầy vẻ kinh sợ, nhưng giờ phút này có một cổ sát cơ nhàn nhạt quanh quẩn chung quanh, tuy mỏng, lại lạnh như băng, rét thấu xương, thậm chí để cho hắn sinh ra một loại cảm giác, Nhung quốc sứ thần này, trong nội tâm căn bản chưa từng để hắn ở trong mắt.
Nói cách khác, người này dám giết hắn!
Dùng thân phận của hắn, chỉ cần Nhung quốc sứ thần này không phải tên điên, thì tuyệt đối không dám tùy ý ra tay, nhưng vạn nhất. . . Hắn là một tên điên thì sao! Trương Lâm không dám cầm tánh mạng của mình nói giỡn, sắc mặt hắn tái nhợt, trầm mặc nửa ngày, cảm ứng đến sát cơ kia càng ngày càng nặng, lại chỉ có thể có chút cúi đầu nói:
- Thực xin lỗi!
Tiêu Thần không chút do dự xoay người rời đi:
- Trương Lâm thống lĩnh đã nói giữ lời, bản công tự nhiên nói lời giữ lời, việc này liền như vậy chấm dứt.
Trong nội tâm Trương Lâm nổi giận, sắc mặt một hồi xanh một hồi trắng, trong ánh mắt hung quang lóng lánh, nhưng cuối cùng nhất vẫn đè xuống ý niệm trong đầu, đột nhiên ngẩng đầu, trầm giọng nói:
- Nói cho ta biết ngươi là ai?
- Nhung quốc Thanh Vân công, Tiêu Thần!
Nói xong, dẫn tu sĩ sứ đoàn Nhung quốc còn ở trong khiếp sợ trực tiếp rời đi.
- Tiêu Thần! Tiêu Thần!
Trong miệng Trương Lâm nhiều lần thấp niệm, ngữ khí âm lãnh, ánh mắt oán hận nhìn phương hướng sứ đoàn Nhung quốc rời đi, đột nhiên xoay người, linh quang bùng lên, gào thét mà đi.
Đám giáo úy sau lưng nâng Cố Luân trọng thương dậy, vội vàng theo đuôi, sắc mặt tái nhợt, lòng còn sợ hãi.
Yến Nguyên Linh nhìn Tiêu Thần đi xa, thậm chí chưa từng để ý tới Trương Lâm, đồng tử của hắn kịch liệt co rút lại, trong nội tâm nhấc lên sóng to gió lớn, hắn rốt cục minh bạch, vì sao Minh Nguyệt sư đệ sẽ coi trọng Thanh Vân công này như thế, lại vì sao nhiều lần dặn dò, để cho hắn tuyệt đối không nên khinh thị!
Tu sĩ Sáng Thế cảnh!
Tuy khí tức cảm ứng, vẫn là Hư Sáng Thế cảnh chưa hoàn thành dung luyện Thần Quốc đưa về thần thông, nhưng Sáng Thế là Sáng Thế, này đã vượt qua Tạo Vật Cảnh, lực lượng vô cùng cường hoành, ở trong Đại Thiên giới, là cường giả chính thức!
Khó trách Minh Nguyệt sư đệ cùng phu nhân có thể từ trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không bình yên thoát thân, chỉ sợ ở trong đó đều là công lao của vị Thanh Vân công này! Cũng may lúc trước hắn không có thất lễ, nếu không sợ là đã đắc tội một vị cường giả Sáng Thế cảnh. Nghĩ đến điểm này, trong tâm Yến Nguyên Linh liền nhịn không được sinh ra vài phần oán khí, nhưng ánh mắt rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt, lại phát hiện sắc mặt hắn ngốc trệ, lại là một bộ thất hồn lạc phách.
- Minh Nguyệt sư đệ, ngươi như thế nào?
Yến Minh Nguyệt thì thào:
- Đây không phải lực lượng tăng vọt, hết thảy đều ở trong hắn khống chế, đây là lực lượng thuộc về hắn. Không có khả năng, điều đó không có khả năng. . . Hư Sáng Thế cảnh, dĩ nhiên là Hư Sáng Thế cảnh. . .
Trong tâm Yến Nguyên Linh có chút máy động:
- Sư đệ, ngươi nói cái gì vậy? Chẳng lẽ trước đó ngươi không biết, Tiêu Thần chính là tu sĩ Hư Sáng Thế cảnh?
Yến Minh Nguyệt cười khổ một tiếng, chậm rãi lắc đầu, ánh mắt nhìn Yến Nguyên Linh nói:
- Nguyên Linh sư huynh, nếu như ta cho ngươi biết, trước kia tuy tu vi của Thanh Vân công cường hoành, nhưng chỉ là Tạo Vật cảnh viên mãn, ngươi tin hay không?
Nhìn khiếp sợ cùng vẻ không thể tin được trên mặt Yến Nguyên Linh, Yến Minh Nguyệt cười khổ càng nặng:
- Ta biết rõ ngươi không tin, ta cũng không muốn tin, nhưng sự thật chính là như vậy. . . Nếu như ta không có đoán sai mà nói, hắn hẳn là ở trong tinh thuyền của sư huynh đột phá.
Yến Nguyên Linh lập tức ngốc trệ.
...
- Đúng là Hư Sáng Thế cảnh.
Trong mắt Tiêu Việt Vương hiện lên vẻ kinh ngạc:
- Xem ra vị Nhung quốc chủ kia đối với lần triều cống này khá trọng thị, lại phái một vị tu sĩ tiềm lực lớn như vậy đến, chẳng lẽ không lo lắng Đại Yến ta lưu hắn lại ủy thác trách nhiệm.
Bình luận