Tiêu Thần thấy rõ ràng, lúc trước trong nội tâm hắn liền có suy đoán, Yến Minh Nguyệt cùng Trương Lâm này tầm đó tựa hồ có một ít mâu thuẫn, nhưng giờ phút này xem ra tựa hồ vẫn xem nhẹ thù hận giữa hai người a, vừa rồi hắn cảm ứng tinh tường, hai người này đều đã động sát cơ, nếu không phải kiềm chế, sợ là đã buông tay chém giết. Hiển nhiên phần oán hận này, không bình thường ah.
Yến Nguyên Linh nhìn Tiêu Thần bất đắc dĩ cười cười, thò tay giữ chặt Yến Minh Nguyệt chuẩn bị rời đi, nhưng vào thời khắc này, lại có hơn mười đạo độn quang rơi xuống, sau khi thấy rõ, là bọn người sứ đoàn Nhung quốc.
- Tham kiến quốc công!
Trong nội tâm quan viên sứ đoàn lo sợ bất an, trước kia mở miệng trốn tránh trách nhiệm lẽ thẳng khí hùng sớm đã không biết ném tới đâu, lòng tràn đầy sợ hãi không yên, sợ sẽ bị quốc công hỏi tội.
Tiêu Thần nhíu mày, tuy mấy người kia che dấu vô cùng tốt, nhưng giữa lông mày lộ ra bối rối, lại không dấu diếm qua ánh mắt của hắn. Ánh mắt đảo qua, lại không thấy thân ảnh của Đạo Hiền, trong nội tâm hơi trầm xuống, lông mày cau chặt.
- Trước khi bản quốc công rời đi, từng lệnh Đạo Hiền thay ta chưởng quản hết thảy công việc, tất cả các ngươi đều phải nghe lệnh hắn, hôm nay bản công trở về, hắn ở nơi nào?
Sắc mặt đám người sứ đoàn lập tức bối rối, tất cả đều cúi đầu, lại không một người đáp lại.
Sắc mặt của Tiêu Thần bỗng nhiên trở nên âm trầm:
- Phó sứ ngươi nói, đến tột cùng phát sinh chuyện gì.
Thanh âm bình tĩnh, nhưng đúng là hàn ý trong bình tĩnh này, mới càng làm cho lòng người sợ hãi.
Trong nội tâm Phó sứ lộp bộp nhảy dựng, nhưng giờ phút này đón ánh mắt của Tiêu Thần, trong miệng hắn phát khổ cũng không dám trì hoãn một chút, tiến lên một bước, kính cẩn hành lễ nói:
- Quốc công không cần phải lo lắng. . . Đạo Hiền đại nhân cũng không gặp chuyện không may, chỉ là. . . chỉ là bởi vì thụ một ít thương thế, tạm thời bất tiện đến đây nghênh đón, ngài quay về doanh trướng sứ đoàn, thuộc hạ lại bẩm báo hết thảy.
Người này xèo xèo ô ô, nói gần nói xa nhắc nhở Tiêu Thần, sự tình ở đây khó nói.
Tiêu Thần nghe nói Đạo Hiền vô sự, trong lòng hắn liền an tâm một chút, nhưng từ thần sắc của phó sứ, liền có thể đơn giản phát giác tinh tường, ở trong đó tất nhiên có ẩn tình khác. Đôi mắt hắn có chút nheo lại, một tia hàn mang từ trong đó lưu chuyển:
- Bản công sẽ không nói lần thứ ba, đem ngọn nguồn sự tình, nói tinh tường với ta.
Trái tim Phó sứ hung hăng co rụt lại, hắn biết rõ Đạo Hiền là tâm phúc của Tiêu Thần, lại không ngờ tới, Thanh Vân công sẽ cường ngạnh như thế, mặc dù đạt được hắn ám chỉ, còn muốn không thuận theo không buông tha như thế! Trong lòng của hắn minh bạch, hôm nay xem ra là kéo không qua, nếu không Thanh Vân công tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ! Nói đi a, ngươi đã muốn tự rước lấy nhục, liền tùy ngươi thôi, nhìn ngươi biết được hết thảy, sẽ làm như thế nào!
Người này khẽ cắn môi, chắp tay thi lễ nói:
- Đạo Hiền đại nhân là ở lúc sứ đoàn bị Ngự Lâm quân vây quanh bị thương.
- Sự tình là như thế, nếu như quốc công không tin, có thể hỏi thăm người khác.
Phó sứ nói xong, cả nơi trú quân lập tức hóa thành một mảnh tĩnh mịch.
Tiêu Thần có chút cúi đầu lặng im không nói, đôi mắt nửa mở nửa khép, để cho người nhìn không tới thần sắc biến hóa trong mắt hắn.
Yến Nguyên Linh khẽ chau mày, hắn ngược lại không ngờ, lại đột nhiên phát sinh chuyện này, khó trách tên phó sứ kia không dám nhiều lời, hôm nay ở trước mặt Trương Lâm nói đến việc này, nếu Tiêu Thần bỏ qua tự nhiên không cách nào xuống đài. . . Nhưng nếu như muốn đòi lại công đạo, chỉ sợ càng không có một chút khả năng. Trương Lâm này tính tình cường ngạnh, tu vi bản thân cũng không kém, cộng thêm bối cảnh sau lưng, là nhân vật khó chơi ở trong thế hệ trẻ tuổi Yến quốc, nếu như Tiêu Thần thật đúng cùng hắn phát sinh xung đột, sợ là sẽ thiệt thòi lớn.
Trong lòng của hắn chần chờ thoáng một phát, vẫn quyết định ra mặt cứu vãn thoáng một phát, cho Tiêu Thần cơ hội xuống đài, chỉ cần hắn lựa chọn ngậm bồ hòn, chắc hẳn Trương Lâm cũng sẽ không nhiều chuyện.
Như thế, coi như là bán cho Tiêu Thần này một nhân tình.
Nhưng còn không đợi hắn mở miệng, Yến Minh Nguyệt đột nhiên thò tay giữ chặt bả vai hắn, trong mắt có vẻ cười lạnh, nhìn Yến Nguyên Linh khẽ lắc đầu.
Chươ ng Lâm ah Trương Lâm, ta đang lo tìm không thấy cơ hội trừng trị ngươi, không nghĩ tới ngươi vậy mà tự mình gây một đại phiền toái như vậy, lúc này đây nhìn ngươi sẽ thu xếp như thế nào! Nếu đổi lại sứ thần phụ quốc khác, biết được việc này chính là Ngự Lâm quân gây nên, có lẽ chỉ có thể đánh rớt hàm răng và máu nuốt, ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng Tiêu Thần, tuyệt không phải người ăn thiệt thòi liền không hoàn thủ như vậy, trong khoảng thời gian này ở chung, mặc dù Yến Minh Nguyệt không dám nói đã lý giải Tiêu Thần thông thấu, nhưng biết hắn là một người rất trọng tình nghĩa, nếu không sẽ không tình nguyện mạo hiểm, cũng phải mang theo phu nhân trốn chết mà không phải lựa chọn buông tha nàng cho một mình thoát thân rời đi.
Đạo Hiền này hiển nhiên là tâm phúc của Tiêu Thần, không chỉ bị người đả thương, cả sứ đoàn càng bị bắt giữ, có thể nói là thể diện của cả sứ đoàn Nhung quốc, nếu như việc này còn có thể bỏ mặc, hắn cũng không phải Tiêu Thần rồi.
Yến Nguyên Linh hiểu ý tứ trong ánh mắt Yến Minh Nguyệt, hắn là cố ý bỏ mặc Tiêu Thần cùng Trương Lâm khó xử! Xem ra, Minh Nguyệt sư đệ đối với vị Nhung quốc Thanh Vân công này rất có lòng tin, nếu không tất nhiên sẽ không như thế. Như thế để cho trong tâm Yến Nguyên Linh sinh ra vài phần hiếu kỳ, vị Thanh Vân công này đến tột cùng có thủ đoạn gì, lại để cho Minh Nguyệt sư đệ coi trọng như vậy, thậm chí cho là hắn có thể cùng Trương Lâm xung đột chính diện mà không thiệt thòi.
Chươ ng Lâm chắp hai tay sau lưng, đứng ở trong đám giáo úy, trên mặt ẩn ẩn có một tia cười lạnh, động tác của Yến Minh Nguyệt cùng Yến Nguyên Linh hắn nhìn ở trong mắt, nhưng căn bản chưa từng để ở trong lòng. Chỉ là một sứ thần Nhung quốc, chẳng lẽ thật cho rằng mình cần lễ ngộ đối đãi sứ thần nước khác sao, dám can đảm cùng hắn khó xử? Nếu như thật đúng không biết sống chết, hắn tự nhiên sẽ không keo kiệt ra tay giáo huấn!&
Bình luận