Đạo (Dịch) – Chương 2320

- Phu nhân, trong quân doanh hết thảy đơn sơ, kính xin ngài tạm thời cư ngụ ở nơi này, đợi đến lúc hết thảy an bài thỏa đáng, sẽ khởi hành tới Kế đô.

Một gã quan văn trong biên quân kính cẩn mở miệng, dùng thân phận của Tiêu Việt Vương, mặc dù là Yến Hoàng phu nhân cũng không có tư cách để cho hắn tự mình đến đây nghênh đón, đặc phái người này đến an bài hết thảy. Bất quá vị này Vương gia này hiển nhiên cũng biết được một ít sự tình, phân phó dưới trướng phải tất cung tất kính với vị phu nhân này, không dám có một chút lãnh đạm.

Thành Thành ngồi trên cao, giờ phút này nghe vậy gật đầu, thần thái bình tĩnh.

- Tiêu Việt Vương đã phân phó, ngài cần cái gì, cứ mở miệng là được, biên quân đại doanh ta tất sẽ thỏa mãn mọi yêu cầu của phu nhân. Phu nhân một đường mệt nhọc, hạ quan liền không hề quấy rầy, tạm thời cáo từ.

Người này kính cẩn nói xong, lui ra phía sau hai bước, mới quay người rời đi.

Dưới tay, Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh đứng đó, giờ phút này đang muốn mở miệng cáo từ rời đi, ngoài trướng liền truyền đến thanh âm của hộ vệ quân:

- Phu nhân, Ngự Lâm quân thống lĩnh Trương Lâm cầu kiến.

Yến Minh Nguyệt nghe vậy trong miệng hừ nhẹ một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Yến Nguyên Linh thì bộ dáng đạm mạc, thần thái lộ ra lãnh ý nhàn nhạt.

Ánh mắt của Tiêu Thần hơi quét hai người, ánh mắt lộ ra như nghĩ tới cái gì.

- Truyền.

Thành Thành khẽ gật đầu, tỳ nữ hầu hạ ở bên cạnh mở miệng:

- Tuyên Ngự Lâm quân thống lĩnh Trương Lâm vào.

Cửa doanh trướng mở ra, Trương Lâm bước vào, ánh mắt đảo qua thiếu nữ ngồi trên cao, kính cẩn chắp tay hành lễ:

- Thần Ngự Lâm quân Tải đô thống lĩnh Trương Lâm, tham kiến phu nhân!

Mở miệng thần thái cung kính, không có một chút dị sắc.

- Trương tướng quân không cần đa lễ, xin đứng lên.

Thiếu nữ mở miệng, có quý khí nhàn nhạt, hơn nữa thân phận của nàng hôm nay chính là Yến Hoàng phu nhân, làm lòng người bất tri bất giác hơi run sợ, càng nhiều mấy phần kính sợ.

Trong mắt Trương Lâm chớp lên dị sắc, nhưng lúc đứng dậy đã khôi phục lại bình tĩnh:

- Mạt tướng theo ý chỉ của bệ hạ đến biên cảnh nghênh đón phu nhân, không nghĩ tới lại nghe nói phu nhân rơi vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, nội tâm lo lắng khó có thể an, hôm nay thấy phu nhân bình yên quay về, trong nội tâm mới yên ổn. Ngự Lâm quân ta đã chuẩn bị thỏa đáng, có thể tùy thời khởi hành hộ tống phu nhân tới Kế đô, đợi phu nhân ở trong quân doanh hơi nghỉ ngơi và hồi phục, sẽ quyết định khi nào xuất phát.

- Làm phiền Trương tướng quân, hôm nay ta còn có chút mệt mỏi, đợi nghỉ ngơi một chú lại khởi hành.

Nên là vận mệnh, đã không cách nào tránh thoát, liền chỉ có thể thản nhiên đi đối mặt. Đối với Yến Hoàng cùng Yến Hoàng cung, trong tâm Thành Thành không có bất kỳ ấn tượng, nhưng không một chút sợ hãi.

- Phu nhân xin sớm nghỉ ngơi, mạt tướng cáo lui trước.

Trương Lâm hành lễ, quay người bước nhanh rời đi, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối chưa từng nhìn Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt, Yến Nguyên Linh một chút.

Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, cũng không để thái độ của hắn ở trong mắt, ngược lại là sắc mặt của Yến Minh Nguyệt càng thêm khó coi, ở dưới Yến Nguyên Linh ý bảo, hắn mới không có phát tác ra.

Ba người Tiêu Thần đồng thời chắp tay hành lễ.

Thiếu nữ gật đầu, nhẹ giọng mở miệng:

- Thanh Vân công, sau khi trở lại sứ đoàn, kính xin quốc công để cho Vân di nhanh chóng tới.

Tiêu Thần xác nhận, ba người lại lần nữa hành lễ, quay người đi ra.

Thành Thành nhìn bóng lưng của hắn, có chút cúi đầu, không cho người thấy một tia không bỏ cùng khổ sở trong đáy mắt nàng, miệng thở dài một tiếng nói:

- Ta mệt mỏi, các ngươi phục thị ta tạm thời nghỉ ngơi đi.

- Vâng, phu nhân.

Mấy tên tỳ nữ trong quân kính cẩn mở miệng, dẫn dắt thiếu nữ rời khỏi phòng khách.

Ngoài quân trướng, Trương Lâm chưa từng rời đi, mà phái thân quân dưới trướng, tiếp chưởng sự tình hộ vệ an toàn của biên quân. Với tư cách Ngự Lâm quân được Yến Hoàng khâm điểm đón dâu, đây là chức trách, nên cử động lần này cũng coi như hợp tình lý.

Thần sắc của Yến Minh Nguyệt cứng ngắc, nhìn Tiêu Thần chắp tay thi lễ nói:

- Bổn quan cáo từ trước, đợi an trí thỏa đáng, lại đến mở tiệc chiêu đãi quốc công.

Yến Nguyên Linh nhìn Tiêu Thần mỉm cười, tuy đến nay hắn còn chưa biết Tiêu Thần đến tột cùng có thủ đoạn gì, có thể để cho Yến Minh Nguyệt coi trọng như thế, nhưng thái độ lại có chút thân mật, dù sao cẩn thận một ít, luôn không sai.

Nhưng vào lúc này, có thanh âm nhàn nhạt truyền đến:

- Yến Nguyên Linh, chúng ta hồi lâu không thấy, sao vội vả ly khai như thế, chẳng lẽ không muốn đến cùng bổn tướng nói chuyện một chút sao?

Khóe môi của Trương Lâm nhếch lên một tia cười lạnh, ánh mắt bình tĩnh, lại tràn ngập hàn khí nhàn nhạt.

Thân thể của Yến Nguyên Linh đột nhiên cứng đờ, khẽ hấp một hơi, mới chậm rãi xoay người, sắc mặt âm trầm như nước:

- Trương Lâm, ta nghĩ hai người chúng ta tầm đó, không có lời nào để nói a.

Thanh âm vẫn bình tĩnh, nhưng lãnh ý trong đó, lại như vào gió lạnh, chui vào huyết nhục làm cho tâm thần người băng hàn.

- Ha ha, chúng ta dù gì cũng là quen biết cũ, mặc dù năm đó tranh giành vị trí thống lĩnh, trong chiến đấu mấu chốt ngươi thua ở trong tay ta, cần gì phải đau khổ ghen ghét đến nay? Chớ quên, lúc trước nếu không phải ta hạ thủ lưu tình, hôm nay sợ là ngươi không thể lại đứng ở chỗ này, chẳng lẽ trong nội tâm không có một chút cảm kích sao?

- Trương Lâm!

Yến Minh Nguyệt gầm nhẹ một tiếng, bên ngoài cơ thể sát khí ầm ầm phá thể mà ra, đôi mắt gắt gao rơi vào trên thân người này, lộ ra oán hận ngập trời.

Thần sắc của Yến Nguyên Linh khẽ biến, thò tay vịn đầu vai của Yến Minh Nguyệt, trầm giọng mở miệng:

- Sư đệ, chớ có tức giận, tự loạn đúng mực.

Thần sắc của Yến Minh Nguyệt giãy dụa thoáng một phát, cuối cùng vẫn thở sâu, sinh sinh đè xuống cảm xúc nổi giận trong nội tâm. Hôm nay Trương Lâm là Ngự Lâm quân thống lĩnh, nếu như giờ phút này cùng hắn phát sinh xung đột, tất nhiên sẽ khiến lực lượng phía sau hắn thừa cơ công kích, đối với hắn trở lại Kế đô nhận phong thưởng bất lợi.

- Trương Lâm, sự tình năm đó ai đúng ai sai, trong lòng ngươi nên tinh tường, nếu như đã đạt được tâm nguyện của mình, liền không nếu hùng hổ dọa người.

Yến Nguyên Linh trầm giọng mở miệng, ánh mắt không hề né tránh thẳng bức người này.

Chươ ng Lâm tựa hồ đối với Yến Nguyên Linh có chút kiêng kị, cười lạnh một tiếng, ngược lại chưa từng nhiều lời.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...