Tiêu Thần quay người, hắn không nghĩ nhiều giao Đa Thiên La Bàn cho thiếu nữ, cũng không phải hắn vô cùng tín nhiệm thuếu nữ nhưng hắn không có nhiều lựa chọn khi đối mặt tu sĩ Hỏa tộc tấn công.
Thành Thành ngơ ngác tiếp nhận Đa Thiên La Bàn, trong nội tâm của nàng khoong có sợ hãi, nội tâm chỉ còn lại vui sướng.
Hắn không chút do giao trọng bảo này vào trong của nàng, phải chăng hắn vẫn xem trọng nàng.
Tâm thần thiếu nữ vô cùng hoảng hốt, sau đó lại hóa thành kiên định. Hắn lui về phía sau một bước đứng giữa ba người bảo hộ, trên mặt nàng kiên định không sợ hãi.
Nếu thật phải chết, cho dù ở cạnh hắn thì nàng cũng thỏa mãn rồi.
Yến Minh Nguyệt, xa phu áo đen nhìn thấy Tiêu Thần xuất Đa Thiên La Bàn liền chấn động nhưng lập tức thu liễm tâm thần. Tuy Phần Thiên Vương bị bảo vật chấn nhiếp tạm thời không dám ra tay nhưng thích khách Hỏa tộc không phải kẻ tầm thường.
Sau khi có Đa Thiên La Bàn, hôm nay chưa chắc phải chết, có lẽ còn có thể có một đường sinh cơ.
Tiêu Thần quay người, hắn không biết nội tâm thiếu nữ nghĩ gì, đôi mắt nheo lại nhìn thích khách Hỏa tộc, ánh mắt lạnh như băng, không mang chút ấm áp nào.
Hắn tiến lên phía trước và đánh ra một kích.
Một loạt động tác hành vân lưu thủy hơi lộ ra thân ảnh gầy yếu, giờ phút này làm khí thế mọi người chấn động, lúc này sát ý trùng thiên bao phủ thiên địa.
Lúc hắn tiến lên phía trước, tên thích khách Hỏa tộc sợ hãi, hắn cảm ứng rõ lực lượng một quyền này, với tu vi của hắn không có khả năng ngăn cản.
Bởi vì quanh quanh năm huấn luyện vô tình, trong thời khắc sinh tử vẫn bảo trì tỉnh táo, hắn ngưng tụ vách tường hỏa diễm tinh thể phòng ngự ngăn cản quyền kình đánh tới.
Vách tường hỏa diễm tinh thể sụp đổ, hỏa diễm trong đó bộc phát hào quang chói mắt, phóng thích ánh sáng kinh người.
Thích khách Hỏa tộc cảm thấy nội tâm nhất an nhưng chỉ có chính hắn mới biết được, bức tường hỏa diễm kia ngưng luyện khó khăn, lực phòng ngự kinh người, bằng vào vật đủ bảo hộ hắn bình yên trước một quyền vừa rồi.
Đáng tiếc ngay sau đó sắc mặt hắn tái nhợt không còn chút máu.
Bành!
Một quyền này đánh nát bức tường hỏa diễm.
Lạnh lùng, bá đạo, cường hoành làm người ta sợ hãi.
Nắm đấm kia đánh thủng lồng ngực thích khách Hỏa tộc, hắn cúi xuống nhìn miệng vết thương và cảm thấy đáng chát.
Bảo vật phòng ngự sử dụng nhiều năm, cho dù tu sĩ Đại Tôn cũng không thể phá vỡ, là bảo vật đắc ý nhất của hắn nhưng hiện tại đã không thể cứu hắn.
Huyết thủy tung tóe, cốt nhục chia lìa, nguyên thần bị xé nát.
Hắn đã không cần mở miệng.
Tiêu Thần đấm một quyền có tu vi Tạo Vật viên mãn cảnh, lại gia trì âm dương bổn nguyên cho nên phóng xuất lực lượng cực kỳ khủng bố.
Âm dương có thể dung hợp, âm dương có đối lập.
Dung hợp điệp gia cùng xé rách.
Tất cả đều cường đại!
Vào lúc này Yến Minh Nguyệt và xa phu áo đen ra tay, bọn họ đại chiến với thích khách Hỏa tộc.
Yến Minh Nguyệt tu luyện tình dục bổn nguyên, thần thông ra tay quỷ dị, nhìn như không được nhưng khi giao thủ thần thông với đối thủ sẽ làm thân thể đối phương cứng ngắt, bản tâm bị tình dục bổn nguyên ảnh hưởng nên không tập trung, lực lượng phát huy giảm bớt rất nhiều.
Chính bởi vì như thế hắn có thể dây dưa với vài tên thích khách Hỏa tộc.
Xa phu ra tay, thần thông giống như tính của hắn, lạnh lùng dứt khoát, trong tay cầm phác đao màu đen, thân đao hơi ngắn nhưng phong cách cổ xưa tự nhiên, mỗi một đao chém xuống sinh ra hắc quang và hàn khí bức người.
Mặc kệ đối thủ thi triển thần thông gì, hắn chỉ cần dùng một đao là chém nát.
Xa phu không chút thu hút lại có tu vi Tạo Vật viên mãn.
Tuy tu vi hai người cường đại nhưng đối mặt với nhiều tu sĩ Hỏa tộc vây công cũng chỉ có thể ngăn cản mà thôi, hơn nữa còn phải nỗ lực chèo chống. Một khi triệt để lâm vào vòng vây, đợi cho pháp lực hao tổn hầu như không còn thì bọn họ cách cái chết không xa.
Mười mấy tên thích khách Hỏa tộc phối hợp tinh vi, trừ gia hỏa không may lúc trước bị Tiêu Thần trực tiếp chém giết, đám còn lại mặc dù bị thương nhưng vẫn dây dưa với mọi người.
Năm tên thích khách Hỏa tộc đồng thời lui ra phía sau một bước, bọn chúng quát lớn.
Năm dòng sông hỏa diễm xuất hiện, dòng sông mênh mông cuồn cuộn như từ chín tầng trời đổ xuống, nhiệt độ cực nóng, khí thế bức người, sau khi dung hợp với nhau tạo thành hỏa long tấn công.
Mục tiêu chính là thiếu nữ.
Gương mặt Thành Thành tái nhợt, nàng chỉ có tu vi Phá Diệt Cảnh nhưng bị năm tên thích khách Hỏa tộc Tạo Vật tập trung, thân thể nàng căng cứng, nguyên thần sinh ra sợ hãi bao phủ thân thể.
Đa Thiên La Bàn trong tay của nàng có thể đánh chết cường giả Sáng Thế phong vương cảnh, ý niệm hơi động là có thể đánh tan hỏa long.
Nàng không có ý ra tay, cho dù tử vong cũng không muốn.
Bởi vì Thành Thành hiểu, Đa Thiên La Bàn có thể uy hiếp Hỏa tộc Sáng Thế phong vương, một khi vận dụng, Phần Thiên Vương lại không kiêng sợ thì bọn họ đều phải chết.
Mặc dù có tâm tư muốn chết cùng hắn nhưng Thành Thành càng hi vọng hắn còn sống rời đi..
Cho dù nàng tình nguyện chết cũng không muốn vận dụng Đa Thiên La Bàn.
Sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, mấy tên Hỏa tộc đồng thời ra tay hư không Tạo Vật ngưng tụ biển lửa cuốn lấy hắn.
Đây là ra tay có dự mưu.
Dây dưa ba người, không ai có thể bức ra cứu thiếu nữ, chỉ cần giết chết thiếu nữ, phá hư số mệnh của Yến chủ là hoàn thành mục tiêu chủ yếu.
Trong thời gian ngắn, Tiêu Thần đạp mạnh dưới chân, hư không chấn động và thân ảnh hắn hóa thành hào quang lui lại ôm thiếu nữ vào lòng, hắn quát lớn và vận dụng âm dương bổn nguyên, hai màu đen trắng phóng lên trời và nhưng tụ không gian chừng một trượng bảo hộ hai người..
Oanh!
Biển lửa quét quang, hỏa long giáng lâm.
Cả hai tương hổ và điệp gia cho nên uy lực cực kỳ kinh người.
Thành Thành không thừa nhân áp lực gì, cảm giác mình nằm trong lồng ngực rộng rãi, khí tức quen thuộc làm nàng muốn nằm đây vĩnh viễn, cảm giác an tâm quanh quẩn trong lòng.
Hắn tới cứu nàng!
Nhìn gương mặt tái nhợt của Tiêu Thần, nội tâm Thành Thành đau đớn, tình cảm bị nàng đóng băng cũng sinh ra dị động.
Oanh!
Âm dương bổn nguyên không gian thủ hộ hai người, Tiêu Thần lao ra khỏi biển lửa và tới bên cạnh Yến Minh Nguyệt và người áo đen, lập tức quát lớn:
- Chúng ta lao ra khỏi nơi này, nếu không trì hoãn sẽ vẫn lạc.
Bình luận