Theo thời gian trôi qua, thanh danh hỗn loạn tinh không táng tràng càng ngày càng vang dội, nó trở thành tuyệt địa được tu sĩ đại thiên giới công nhận, mặc dù bên trong có cơ duyên nghịch thiên đi nữa cũng không có ai có thể còn sống đạt được, dần dần không còn kẻ nào dám tới gần.
.;..
Trong dòng sông thiên thạch có một tảng đá không chút thu hút, nó có một mặt hướng vào hỗng loạn tinh không táng tràng, nó có một góc lõm vào không thu hút nhận được tinh vân nhiều màu chiếu vào.
Càng đừng nói có tu sĩ tiến vào dò xét tinh vân, mặc dù nhìn từ xa cũng biết trong thiên thạch có chứa khoáng thạch.
...
- Chúng ta ẩn thân nơi này, trừ phi có cường giả Sáng Thế cảnh dùng thần thức đảo qua, nếu không tuyệt đối không thể cảm ứng được sự tồn tại của chúng ta.
Yến Minh Nguyệt chậm rãi lên tiếng, xuyên thấu qua trận pháp nhìn sang hướng tinh vân.
- Bọn chúng không nghĩ tới chúng ta cũng không trốn xa, chúng ta đang ở cách biên giới hỗn loạn tinh không táng tràng không xa.
Trước khi có một đội tu sĩ Thi tộc tới nơi này, nhìn thấy hỗn loạn tinh không táng tràng xa xa, thần thức đảo qua vội vàng liền rút đi.
Không kẻ nào dám ở hung địa này lâu.
Mặc dù là Thi tộc hung hãn cũng như thế.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn tinh vân xinh đẹp, chẳng biết tại sao nhưng nội tâm hắn có cảm giác quỷ dị, sắc mặt ngưng trọng chưa từng có.
Xa phu cách hai người không xa, sắc mặt bình tĩnh hoặc có thể nói là đạm mạc, bảo trì im lặng tuyệt đối và không nói lời nào.
Thành Thành thanh tú động lòng người đứng đối diện ba người, bởi vì liên tục chạy đi không có biện pháp dừng lại nghĩ ngơi và chữa trị, gương mặt nàng tái nhợt, thân thể không khỏe, lúc này nàng dùng ánh mắt mê ly nhìn phương xa, thật sự không nghĩ tới nơi xinh đẹp như vậy lại là hung địa tiếng tăm lừng lẫy ở đại thiên giới.
Đột nhiên Yến Minh Nguyệt cau mày và nói:
- Thân thể phu nhân không khỏe, trong khoảng thời gian này chưa từng đạt được nghỉ ngơi, hôm nay tạm thời ổn định lại, phu nhân có thể tạm đi nghỉ ngơi, chờ lúc xuất phát sẽ gọi ngài.
Thành Thành do dự một chút liền gật đầu, nàng quay vào trong nội thất.
Lúc này mở cấm chế và nằm trên nệm, trên tay nàng ôm chặt khối ngọc màu đỏ ấm áp, lúc này nội tâm dần bình tĩnh hơn trước.
...
Mũi tên đỏ thẫm không ngừng bay về phía trước.
Phần Thiên Vương dẫn đầu tu sĩ dưới trướng theo sát phía sau, hắn cau mày kinh nghi bất định.
Lệnh tiễn là quốc sư ban cho, có thể trợ giúp hắn tìm kiếm mục tiêu trong tinh vực, hiện tại hướng nó đang bay tới chính là hỗn loạn tinh vực táng tràng!
Không ngờ ẩn thân ở đây.
Phần Thiên Vương áp chế suy nghĩ trong lòng, lệnh tiễn sẽ không chỉ sai, hắn có trực giác rõ ràng, đau khổ tìm kiếm mục tiêu nhưng không tìm đươc, hiện tại đã nằm ngay trước mặt hắn.
Lúc này hắn muốn giết chết bọn chúng.
Dùng tu vi của hắn một khi ra tay sẽ hoàn thành ngay lập tức, đến lúc đó mặc dù Đại Tần Đế Thi tìm đến cũng đã kết thúc. Nếu thật có thể tìm được bảo vật, như vậy cứ đánh một trận là được.
Nửa canh giờ sau đã tới biên giới hỗn loạn tinh không táng tràng.
Thế đi lệnh tiễn không giảm, lúc này bay vào trong tinh hà do thiên thạch tạo thành.
Càng đến gần hỗn loạn tinh không táng tràng, khí cơ hỗn loạn quấy nhiễu càng lớn, lực lượng lệnh tiễn hao tổn càng nhanh, lúc này ánh sáng đỏ của nó càng ngày càng nhỏ.
Ba!
Một tiếng nổ vang lên, lực lượng lệnh tiễn hao hết và sụp đổ.
Như thế là đủ rồi.
Ánh mắt Phần Thiên Vương như điện nhìn một viên thiên thạch.
Chính là nó!
Thần thức phá thể xông ra, nó lập tức bao phủ chung quanh, hắn không ngừng dò xét thiên thạch.
...
Tiêu Thần, Yến Minh Nguyệt và xa phu áo đen biến sắc, định vị lệnh tiễn là bảo vật vượt qua bọn họ tưởng tượng, trong điều kiện tiên quyết phán đoán không đủ làm cho tất cả mưu tính phạm sai lầm, từ đó sinh ra hậu quả trí mạng.
Thành Thành phản ứng cực nhanh, nàng lập tức mở mắt ra, cấm chế trong nội thất bị đánh vỡ, một thân ảnh xuất hiện trước mặt nàng, khí tưc của hắn bao phủ nàng vao trong.
Nàng biến sắc nhưng cảm ứng được khí tức quen thuộc và thân thể mềm nhũn, cũng cúi dầu xuống mặc hắn nắm tay, trong đôi mắt tỏa hào quang sáng ngời.
Tiêu Thần không phát giác biến hóa của nữ tử trong thời gian ngắn, hắn không dừng lại và bước ra ngoài.
Trên thiên thạch có hào quang sáng ngời, một thân ảnh xuất hiện.
Không dừng nửa điểm, bọn họ lập tức bỏ chạy.
Đối mặt cường giả Sáng Thế cảnh, bọn họ căn bản không có chút phần thắng nào cả.
Tiêu Thần một tay giữ chặt thiếu nữ, tay còn lại có hào quang tỏa sáng, hắn sử dụng pháp bảo hình la bàn, lúc này từng đạo hoa văn tỏa sáng hội tụ kim quang vào mũi tên, khí tức sắc bén phóng lên trời và tập trung khí tức của Phần Thiên Vương...
Sắc mặt Phần Thiên Vương biến hóa, thân ảnh của hắn dừng bước, ánh mắt cực kỳ âm trầm, hiển nhiên hắn hơi có chút sợ hãi.
Đa Thiên La Bàn, diệt thần tiễn.
Mặc dù trong đại thiên giới thì nó cũng là một kiện chí bảo viễn cổ tiên vực tiếng tăm lừng lẫy chỉ có thể thi triển một lần sau đó giải thể ẩn vào trong thiên địa chờ đợi Đa Thiên La Bàn bổ sung hoàn tất mới hiện thân lần thứ hai.
Điều kiện hà khắc cho nên số lần Đa Thiên La Bàn xuất hiện trong đại thiên giới có hể đếm được, không lần nào không chém rụng cường giả tuyệt thế.
Mặc dù là cường giả Sáng Thế phong vương cảnh cũng phải vẫn lạc khi đối mặt với chí bảo viễn cổ tiên vực.
Đây là sự thật đã trải qua nghiệm chứng đẫm máu của cường giả.
Thân ảnh Phần Thiên Vương lui lại thật nhanh, tuy hắn nóng lòng giết chết mục tiêu nhưng không có ý đồng quy vu tận. Hôm nay đã phát hiện hành tung của bọn chúng, dùng lực lượng tu sĩ Hỏa tộc dưới trướng là có thể tìm được.
Hắn không cần mạo hiểm.
- Đi, giết chết bọn chúng!
Phần Thiên Vương phất phất tay, mấy chục tu sĩ Hỏa tộc tuy sợ hãi Đa Thiên La Bàn nhưng càng sợ hãi uy áp của Phần Thiên Vương, huống hồ thứ này có mạnh hơn nữa cũng chỉ có thể dùng một lần.
Oanh!
Trong tinh vực có hỏa diễm đỏ thẫm xuất hiện giống như một đám mây đỏ rực trên bầu trời, nó trực tiếp thôn phệ tu sĩ Đại Ngụy, lúc xuất hiện lần nữa đã vây khốn đám người Tiêu Thần.
Với tư cách là thích khách am hiểu ám sát, tu sĩ đồng cấp không thể thoát khỏi bọn họ đuổi giết.
- Cầm vật này, một khi tu sĩ Hỏa tộc Sáng Thế cảnh ra tay thì kích phát.
Bình luận