Đạo (Dịch) – Chương 2253

Tiêu Thần cười gật đầu, hắn lập tức chắp tay với Uy Viễn Hầu, cười nói:

- Thời điểm bản công phi thăng có gặp tiểu thư, hôm nay gặp lại cũng không vì chuyện nhỏ như vậy mà giận tiểu thư làm gì, Uy Viễn Hầu không cần quá lo.

- Bản công nhìn thấy cơ thể Thành Thành tiểu thư không khỏe, không nên mệt nhọc quá mức, kính xin Hầu gia cho nàng đi nghỉ ngơi.

Uy Viễn Hầu liên tục gật đầu, cười nói:

- Nếu như quốc công nói thế, bản hầu làm sao không làm, nhanh chóng đưa tôn tiểu thư trở về Xuân Noãn Các nghỉ ngơi, các ngươi phỉa mời đại phu tốt nhất khám cho tiểu thư, cần phải chiếu cố thỏa đáng không được lãnh đạm.

Phu nhân cúi đầu xuống, trong nội tâm hỗn loạn, cho dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới nha đầu mà nàng không quan tâm tới lại có vận khí như vậy, có thể được Thanh Vân Công ưu ái, nếu ngày sau nàng thành quốc công phu nhân, nghĩ đến đủ loại trước kia, nàng cảm thấy nội tâm không chịu nổi.

Gương mặt nhị tiểu thư tái nhợt, nàng từng nói với mẫu thân muốn ở Xuân Noãn Các, nơi này tu kiến xa hoa tinh mỹ, chỉ đợi chỉnh đốn thỏa đáng sẽ đi vào, nhưng hôm nay Uy Viễn Hầu lên tiếng lại tiện nghi nha đầu kia! Nghĩ đến Thanh Vân Công ôn hòa hỏi thăm nàng ta, nội tâm nhị tiểu thư càng ghen ghét, lại nhìn thân thể nhu nhược của đối phương, bộ dạng thấp hèn câu dẫn nam nhân còn làm ra vẻ, nàng cúi đầu xuống, ánh mắt của nàng mang theo oán độc.

Thành Thành được Vân di nâng lên sau đó thi lễ với Tiêu Thần, lúc này quay người bước ra ngoài điện. Trên gương mặt tái nhợt có mấy phần thẹn thùng càng xinh xắn kiều diễm mê người.

Không ít người trong điện nuốt nước bọt, chỉ có thể cưỡng ép suy nghĩ trong lòng, nữ nhân kia được Thanh Vân Công nhìn trúng cho nên không phải bọn họ có thể nhúng chàm.

Đại quản gia đang chờ ngoài điện, lúc nhìn thấy thiếu nữ đi ra liền thi lễ nói:

- Chúc mừng tôn tiểu thư.

Sau ngày hôm nay xem như nàng xoay người, trong Hầu phủ sợ rằng Hầu gia cũng không dám làm gì nàng.

Sắc mặt thiếu nữ đã khôi phục bình tĩnh, nàng nói:

- Trong khoảng thời gian qua được quản gia chiếu cố, ta vẫn ghi tạc trong lòng.

Nội tâm quản gia chấn động, ý nói nhớ rõ hắn tốt thì cũng nhớ rõ kẻ khác làm ác... Có ít người phải tự cầu phúc. Những việc này vượt qua phạm vi hắn có thể nhúng tay, chỉ có thể giả bộ như nghe không rõ và kính cẩn đi phía trước dẫn đường.

Thiếu nữ rời đi, đại điện khôi phục như cũ, phu nhân miễn cưỡn tươi cười dẫn hậu bối mời rượu các khách nhân trong Hầu phủ, vội vàng nói một tiếng không khỏe liền rời đi.

Khách mới đều là người tâm tư thông thấu cho nên không ai nói lại chuyện vừa rồi, lúc này tiếng cười nói náo nhiệt lại vang lên.

Thọ yến lần này vui vẻ mà kết thúc.

Uy Viễn Hầu tự mình tiễn Tiêu Thần rời Hầu phủ, mắt thấy hắn thân quân rời đi liền quay người vào trong phủ, nụ cười trên mặt xuất hiện. Nếu như Thanh Vân Công thật có ý với Thành Thành, giữa hai người có tầng quan hệ như vậy thì ngày sau sẽ thân cận nhiều! Lại nghĩ tới Thành Thành gặp đãi ngộ không tốt trong phủ thì cảm thấy đau đầu, xem ra cần phải trân ái một phen, cũng không thể để nàng sinh ra oán hận mới tốt.

Yến Minh Nguyệt trèo lên xe ngựa, đôi mắt sáng ngời mang theo vui mừng, phân phó xa phu quay về nơi ở.

Trở lại trạm dịch, hắn cho người không phận sự lui đi, thiên sứ đại nhân lấy cớ cần tu luyện một phen, chưa cho phép thì không ai được quấy rầy. Tuy trong nội tâm ngạc nhiên vì sao vị này lại nhiệt tình tu luyện nhưng người Nhung quốc cũng không vì việc này mà nói gì.

Sau khi vào phòng tu luyện và mở cấm chế, Yến Minh Nguyệt dùng thần thức Tạo Vật viên mãn bao quanh gian mật thất, xác định không có nửa điểm sai lầm, lúc này linh quang tỏa sáng, một viên châu màu vàng nhạt xuất hiện trong tay của hắn.

Thứ này chất liệu không rõ, nó có hình dáng hơi mờ, trong đó có chút hào quang màu vàng tỏa sáng mang theo một tia thần bí.

Yến Minh Nguyệt bấm tay sau đó bắn hào quang vào trong viên châu.

Pháp lực dung nhập, viên châu tỏa sáng chói mắt, trực tiếp hòa tan vào trong tạo thành linh quang sáng ngời, chậm rãi ngồi xuống, trên người hắn có hào quang quanh quẩn, ngay sau đó nó hình thành đồ ảnh.

Yến Minh Nguyệt không nóng nảy, hắn yên lặng chờ bên cạnh.

Một lát sau sương mù sôi trào kịch liệt, một thân áo bào tím, đầu đội cao quang, hư ảnh lão giả uy nghi xuất hiện, hình ảnh vừa hình thành đã sinh ra uy áp đáng sợ.

Sắc mặt Yến Minh Nguyệt hóa thành kính sợ, kính cẩn hành lễ:

- Đệ tử bái kiến lão sư.

- Minh Nguyệt, ngươi triệu hoán vi sư là có phát hiện gì không?

Lão giả lên tiếng, âm thanh thuần hậu ôn hòa lại mang theo uy nghi của thượng vị giả, làm người ta kính sợ khó phát hiện ra.

- Bẩm lão sư, đệ tử ở Nhung quốc mấy tháng, tuân theo lão sư đã tinh tế dò xét, mặc dù có một ít khí tức tán tràn nhưng chưa mở ra.

Lão giả khẽ gật đầu:

- Vi sư chỉ cảm ứng một ít khí tức của viễn cổ tiên vực, suy diễn không thể dò xét rõ ràng mới bảo ngươi đi truyền chỉ và thuận tiện dò xét, nếu chưa mở ra thì ngươi quay về đi.

- Lão sư, hôm nay đệ tử quấy rầy ngài tu luyện, trừ việc này ra đệ tử còn có chuyện khẩn yếu cần xin chỉ thị của ngài.

Yến Minh Nguyệt hơi ngẩn đầu lên, trong mắt mang theo hưng phấn:

- Đệ tử tại Nhung quốc phát hiện nữ tử thủy thuộc tính cực hàn, thân mang Tuyệt Âm Thi Sát, tăng thêm băng hàn chi lực đã âần thành thân thể Huyền Nữ. Nếu như lão sư có thể ra tay hóa đi thi sát trong đó sẽ trợ giúp nàng bước qua một bơớc mấu chốt.

- Thân thể Huyền Nữ!

Lão giả đang khép hờ mắt cũng mở mắt ra, thần quang lóng lánh, hư ảnh xuyên thấu qua hình ảnh và uy áp tăng vọt, dùng tu vi của Yến Minh Nguyệt cũng có cảm giác áp lực như núi, hắn nói:

- Minh Nguyệt, tư sự thể đại, ngươi chớ nhìn lầm.

- Đệ tử hiểu nó quan trọng, nếu không nắm chắc tuyệt đối thì ta sẽ không dám quấy rầy lão sư thanh tu.

- Ân, vi sư biết ngươi từ trước đến nay cẩn thận, nếu việc này mà thành thì ngươi lập đại công huân. Ngươi chờ, vi sư lập tức tiến cung diện thánh lại quyết định việc này.

- Vâng!

Hình ảnh biến mất, linh quang thu lại sau đó màn sáng bị thu trở về, Yến Minh Nguyệt cầm trong tay.

Thân thể Huyền Nữ!

Hắn cũng không ngờ lần này tìm kiếm khí tức viễn cổ tiên vực không có kết quả, hắn lại gặp được thể chất cực âm trăm triệu năm không có một trong đại thiên giới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...