- Thì ra là nhị tiểu thư, không biết nhị tiểu thư có biết bản công cũng là tu sĩ tiểu thiên giới phi thăng không, có biết Uy Viễn Hầu cũng là tu sĩ tiểu thiên giới phi thăng hay không, trong mắt nhị tiểu thư, những người phi thăng chúng ta đều có địa vị ti tiện?
Lời của Tiêu Thần bình tĩnh nhưng trong đó ẩn chứa lạnh lùng không nói thành lời.
Đột nhiên gương mặt Trình Anh trắng bệch, nội tâm đang rung động cũng bị đánh tan.
Nội tâm phu nhân đắng chát, tuy nàng cưng chiều con gái nhưng hiện tại trong lòng cũng phải mắng một tiếng ngu xuẩn, cũng bắt đầu hoài nghi mình những năm qua sủng ái nàng như vậy là đúng hay sai.
Khẽ lắc đầu, Tiêu Thần không hề để ý tới tiểu thư bị làm hư này, sau khi ngồi xuống hắn nói:
- Đạo Hiền, mang nàng tới.
Đạo Hiền kính cẩn xác nhận, quay người nhìn sang nữ tử và nói:
- Tiểu thư, quốc công nhà ta cho mời.
Khi nói chuyện thần thái ôn hòa, thậm chí ẩn ẩn mang theo một tia kính cẩn.
Cảnh này lọt vào trong mắt nhiều người làm nội tâm chấn động... Đạo Hiền có thể đi theo Thanh Vân Công dự tiệc, hiển nhiên là thuộc hạ đắc lực cực kỳ thân cận, có thể kính cẩn với người ngoài như thế, hơn nữa khách khí với tiểu thư không có tiếng tăm gì trong Hầu phủ như vậy, hiển nhiên trong đó có rất nhiều tin tức sâu xa.
Chẳng lẽ Thanh Vân Công vừa ý nàng?
Uy Viễn Hầu cũng sững sờ, tuy trong lòng của hắn sinh ra suy nghĩ này nhưng chỉ thoáng qua mà thôi, liền bị chính hắn đả đảo. Dùng địa vị của Thanh Vân Công hiện tại, vô số quyền quý trong Nhung quốc lựa chọn đưa con gái xinh đẹp của mình lên, tuyệt sắc cỡ nào mà không có, làm gì ưu ái nữ tử ốm đau trong Hầu phủ, điểm ấy căn bản nói không thông... Chẳng lẽ có ẩn tình khác?
Thiếu nữ trải qua khiếp sợ ban đầu, trong nội tâm đã miễn cưỡng bình tĩnh trở lại, nghe xong liền gật đầu, trong ánh mắt của vô số người, nàng đi theo sau lưng Đạo Hiền tiến lên. Gương mặt hơi tái nhợt nhưng đôi mắt sáng ngời tinh khiết, cái mũi ngạo nghễ, cái cằm đầy đặn, trên người mặc váy dài màu xanh, vòng eo nhỏ nhắn, lúc bước đi như lá liễu trong gió, tăng thêm vài phần mảnh mai, làm nội tâm người ta sinh ra thương tiếc.
Trong điện không ít người phát hiện nữ tử không có chút chút xuất chúng này hiện tại lại có một phen tư vị.
Đạo Hiền đi đến trước bàn, nghiêng người đứng sau lưng Tiêu Thần, dể lộ thiếu nữ nhu nhược sau lưng, nàng dịu dàng hành lễ, môi anh đào khẽ mở, nói:
- Trình Thành Thành tham kiến Thanh Vân Công.
Tên của nàng là Trình Thành Thành.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên người thiếu nữ, hắn cảm ứng được thiếu nữ suy yếu và cơ khổ, hiển nhiên nàng trôi qua một thời gian trong Hầu phủ không được như ý. Lẻ loi trơ trọi một người con gái phi thăng tới đây, hơn nữa lại suy yếu nương tự thân thuộc, hơn nữa Hầu phủ không phải vùng đất hiền lành, nàng trừ đau khổ thừa nhận thì có thể làm gì? Vừa nghĩ tới đây, nội tâm Tiêu Thần lại nhớ tới bốn kiều thê, các nàng cũng đang ở trong đại thiên giới, tuy nói là đệ tử quốc sư nhưng cuộc sống thế nào không phải hắn biết được. Phải chăng có như thiếu nữ trước mặt, cơ khổ không nơi nương tựa? Hắn âm thầm lắc đầu, áp chế bất an trong lòng, hắn cũng sinh ra thương tiếc nữ tử, ánh mắt càng nhu hòa và nói:
- Đã lâu không lâu, Thành Thành tiểu thư vẫn còn mạnh khỏe?
Bởi vì một câu nói mơ hồ không rõ mới làm cho không người nào có thể phân biệt rõ quan hệ giữa hắn và nữ tử... Có lẽ sẽ dẫn tới rất nhiều người liên tưởng sâu xa, nhưng chính bởi vì như thế mới có thể sử dụng địa vị Thanh Vân Công giúp đỡ nàng.
Thân thể thiếu nữ cứng đờ, trên gương mặt tái nhợt sinh ra vài phần hồng nhuận phơn phớt, nàng có thể cảm nhận được ánh mắt ôn hòa và thương tiếc của nam nhân trước mặt, lại không biết trong lòng của hắn nghĩ gì.
Hai tay xoắn vào nhau, thấp giọng đáp:
- Tất cả mạnh khỏe, nhọc quốc công quải niệm.
Tiêu Thần gật gật đầu:
- Thành Thành tiểu thư thân thể không khỏe, vẫn nên đi trị liệu sớm, nếu có điểm nào cần bản công trợ giúp, có thể trực tiếp sai người đi quốc công phủ, bản công có thể ra tay sẽ trợ giúp một hai.
Thiếu nữ khẽ gật đầu, vành mắt của nàng đỏ lên, từng giọt nước mắt không ngừng chảy xuống, nàng cố nhịn xuống nhưng chẳng biết tại sao càng chảy càng nhiều. Trong đại điện, mọi người nghe hắn nói ôn hòa, ủy khuất trong lòng thiếu nữ không kiềm nén được bộc phát, áp lực và sợ hãi dung nhập vào trong nước mắt chảy ra ngoài. Thành Thành không ngờ chính mình lại gặp được hắn, hơn nữa còn nói chuyện gần như vậy, mặc dù thật muốn chết thì nàng cũng thỏa mãn.
Lúc này gương mặt thiếu nữ đột nhiên tái nhợt, nàng cau mày thống khổ.
- Tránh ra!
Phu nhân đứng lên và quát lui hộ vệ ngăn cản, nàng chạy vào trong đại điện, vội vàng đở lấy thiếu nữ, sau đó cho nàng ăn linh đan và đặt một viên ngọc thạch đỏ thẫm vào tay của nàng.
Dược lực hòa tan, lại có nhiệt lượng Hỏa Long ngọc dung nhập, đau đớn trên mặt thiếu nữ giảm nhiều, Thành Thành được phu nhân lau nước mắt và đỡ hành lễ với Tiêu Thần:
- Bản thân bệnh tật, kính xin quốc công chớ trách.
Thiếu nữ khóc hoa lê đáy vũ làm người thương tiếc.
Tiêu Thần khoát khoát tay:
- Thành Thành tiểu thư không cần khách khí như thế, năm đó bản công tặng Hỏa Long ngọc cho tiểu thư, không biết có giảm đau ốm của tiểu thư?
- Bảo ngọc của ngài tặng, tiểu thư nhà chúng ta vẫn mang theo bất ly thân, thật sự giảm rất nhiều đau yếu, hiện tại chúng ta cảm tạ quốc công tặng bảo ngọc.
Phu nhân chỉnh đốn trang phục hành lễ, cũng trả lời thay thiếu nữ.
Trên mặt Thành Thành biến thành hồng nhuận phơn phớt, tuy sự thật chính là như vậy nhưng đó là vì giảm bớt hàn độc, trải qua lời phu nhân nói lại thêm vài phần kiều diễm mơ màng, tự nhiên làm nàng ngượng ngùng.
Tiêu Thần làm như không phát hiện, nói:
- Nếu vật hỏa hệ có thể trợ giúp giảm đau ốm của tiểu thư, bản công nhớ rõ quốc chủ ban thưởng có một khối Địa Tâm Cực Hỏa Ngọc Sàng. Đạo Hiền, sau thọ yến hôm nay mang tới tặng tiểu thư.
- Vâng quốc công.
Đạo Hiền kính cẩn hành lễ.
Thành Thành muốn từ chối một phen, không thể nhận lễ trọng như vậy nhưng chưa chờ nàng lên tiếng, phu nhân đã mặt mày hớn hở tạ quốc công gia ban thưởng. Nàng cũng nhìn rõ địa vị quốc công cao hơn Uy Viễn Hầu không biết bao nhiêu lần, nếu như tiểu thư nhà mình thực có thể đáp lên vị này, ngày sau sẽ không bị ủy khuất trong Hầu phủ.
Bình luận