Nghĩ đến ngày đó ở thành Giới Uyên, siêu cấp cường giả Đại Tần Đế Thi và Hỏa tộc phong vương đều lẻn vào và tranh đấu, rõ ràng cho thấy đang tìm người hay vật nào đó. Bây giờ nghĩ lại, bọn họ có khả năng đang tìm người, mà người này chính là Tiêu Thần!
Có thể làm hai siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh của hai đại đế quốc đuổi giết, nếu như chuyện này là thật, trên người Tiêu Thần nhất định ẩn giấu bí mật cực lớn, hoặc là tồn tại bảo vật làm hai đế quốc động tâm.
Nếu là như vậy, hôm nay hắn lựa chọn tới gần hoang ngoại tinh vực chưa hẳn không có ý niệm khác trong đầu.
Sắc mặt Nhung quốc chủ âm tình bất định một hồi, hiển nhiên trong nội tâm đang suy nghĩ rất nhiều. Xét đến cùng mọi việc chỉ là hắn phỏng đoán, sự thật có thật như thế hay không lại không có chút chứng minh. Cho nên sau khi thoáng động tâm hắn vẫn áp chế động tâm xuống. Dù sao Tiêu Thần hiện tại là công thần trong chiến đấu, không có nửa điểm sai lầm, nếu như Nhung quốc chủ mạo muội khó xử, sợ rằng sẽ làm nội tâm tướng sĩ dưới trướng băng giá. Mà hơi trọng yếu hơn một điểm ở chỗ, hiện tại Nhung quốc chủ xem ra, Tiêu Thần vẫn trung thành và tận tâm với mình, nếu như có thể bồi dưỡng tốt, tất nhiên ngày sau sẽ là cánh tay đắc lực của hắn.
Mặc dù hắn đa nghi nhưng hắn không bao giờ vì lòng nghi ngờ mà làm việc xúc động, nếu không hắn cũng không có thành tựu hôm nay.
- Việc này không vội, cô vương tiếp tục quan sát một thời gian ngắn lại quyết định.
- Quốc chủ anh minh, đất phong tới gần hoang ngoại tinh vực tuy có tiềm lực phát triển mạnh nhất nhưng phiền toái không ngừng. Mặc dù Tiêu Thần tiến vào nơi này, quốc chủ tùy thời can thiệp, có lẽ có thể làm cho hắn hắn hình thành ngăn cách với hoang ngoại tinh vực, đến lúc đó có thể bảo hộ biên cảnh yên ổn, lại có thể mượn nhờ lực lượng hoang ngoại tinh vực không ngừng ngăn cản Tiêu Thần gia tăng thực lực. Như cho dù kẻ này có dã tâm, chỉ cần không có đủ lực lượng liền không có khả năng hành động thiếu suy nghĩ.
Nhung quốc chủ nghe vậy gật đầu, trên mặt vui vẻ, nói:
- Thiện! Chỉ cần cô vương khống chế Nhung quốc có được đầy đủ lực lượng, Tiêu Thần chỉ có thể cho ta sử dụng, đây là kế sách vương đạo, không phải ai cũng có thể sửa.
- Vào yến tiệc trưa nay, chư khanh đi trước, cô vương lập tức đi ra!
Chư vị các thần đứng dậy kính cẩn rời đi.
...
Đại Minh cung chính là cung điện xa hoa nhất Nhung quốc chủ tu kiến trong vương cung, cung điện khí thế nhất bàng bạc cao gần trăm trượng, chiếm diện tích chừng trăm dặm, chưa từng sử dụng chủ đoạn không gian truyền tống tận gì cả, nó nhẹ nhõm bao phủ mấy vạn người.
Cầu thang dùng Vân Ngọc màu trắng nối thẳng lên bầu trời như cây cầu nối thẳng thiên đường, nối thẳng Đại Minh cung. Trong ánh mắt trưa chiếu xuống, trong ngọc thạch sinh ra mây trôi trong suốt, nhìn từ xa nó quanh quẩn bên trong giống như tiên nhân cở. Tám cây cột đá màu đen phóng lên trời, nó như cung điện hình tròn, hơn mười cây cột đá giống như giao long rất sống động, chúng giương nanh múa vuốt giống như phóng lên trời.
Quan chức cao cấp ngồi độc lập với nhau, thân phận tôn ti phân chia rõ ràng.
Vương án đối diện cửa Đại Minh cung , bên cạnh có hộp ngọc hơi nhỏ hơn, theo quy cách mà nhìn là chỗ của quốc chủ và vương hậu.
Xuống chút nữa là vị trí của quốc công, phía sau xếp đặt theo thứ tự.
Hiện nay hai người Định Quốc công, Vũ Di công ngồi xuống, bên cạnh có hai hàng võ tướng thấp giọng nói chuyện với nhau. Nhưng trong hai người lại có một chỗ trống, theo như quy cách mà nhìn thì vượt qua Vũ Di công một bậc.
Đối diện là vị trí văn thần.
Nhung quốc tiếng trung vật đối lập, cách xếp đặt cũng như thế.
Sắc mặt Định Quốc công bình tĩnh, thần thái không thấy lộ ra mảy may khác thường, làm cho không người nào có thể nhìn ra trong lòng của hắn đang suy nghĩ cái gì. Võ tướng chung quanh không ngừng cười nói, ánh mắt nhìn sang hướng Vũ Di công và ẩn ẩn cười lạnh.
Tiêu Thần thụ phong công tước, được mười hai viên tu chân tinh trung phẩm, địa vị của hắn đã trên Vũ Di công một bậc, tuy cũng là kình địch của đại soái nhưng bọn họ không ngại xem náo nhiệt.
Vũ Di công mặc miện phục công tước càng có tác dụng phụ trợ uy thế, sau khi an tọa, tầm mắt khép kín dưỡng thần, thần thái khí độ của hắn khác thường.
Lúc này rất nhiều võ tướng vô cùng âm trầm, trong mắt ẩn ẩn có tức giận! Thực tế Định Quốc công ẩn ẩn truyền ra ánh mắt đùa cợt, càng làm nội tâm bọn họ tức giận.
- Tiêu Thần công huân cao nhưng chỉ là nhất chiến thành danh, quốc chủ sắc phong hắn là công tước là ân sủng đặc biệt, há có thể lại cho hắn địa vị cao hơn quôc công.
- Luận căn cơ thực lực, uy vọng bối cảnh, Tiêu Thần không có cái nào đánh đồng với quốc công, hôm nay hắn được quốc chủ nâng lên, trong nội tâm bổn tướng không cam lòng.
- Hừ! Mặc dù quốc chủ đặc biệt ân sủng tiến hành sắc phong, hắn có thể thuận lợi thu vị trí quốc công hay không còn chưa biết. Hôm nay sợ rằng sẽ có người khiêu chiến hắn, nếu hắn thất bại thì làm sao có thể ngồi lên vị trí Thanh Vân Công!
- Nói không sai, bổn tướng cũng có nghe thấy, nghe nói sẽ có cường giả trong hàng thần Yết quốc ra tay.
Vài tên đại tướng nói tới điểm này liền cười lạnh.
Đôi mắt Vũ Di công mở lên ra, lên tiếng:
- Thanh Vân Công là quốc chủ sắc pong, địa vị tôn sùng, không phải các ngươi tùy tiện nghị luận, ngày sau không thể nhắc lại. Buổi trưa đã tới, quốc chủ sắp đến, các ngươi đều ngồi đi.
- Vâng!
Nội tâm chúng tướng run sợ nhưng trong mắt chờ mong không suy yếu, sau khi hành lễ liền phân chia ngồi xuống.
Nội tâm Vũ Di công chậm rãi lắc đầu, người trong triều cho rằng Tiêu Thần ngang trời xuất thế lực áp hắn một đầu mà bất mãn, tình huống chân thật còn hơn xa bọn họ nghĩ nhiều.
Hắn không có cảm thấy bất mãn, ngược lại trong nội tâm càng nhẹ nhõm.
Nhung quốc chủ đến đỡ hắn chống lại Hô Lôi đại soái như mặt trời ban trưa trong quân đội. Những năm gần đây này mỗi khi đi một bước Vũ Di công đều nơm nớp và cẩn thận, sợ không nghĩ cẩn thận sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Hôm nay người giao phong chính diện với Hô Lôi đại soái biến thành Tiêu Thần, huống hồ với thù hận giữa hai người, ngày sau tất nhiên không có khả năng hòa hoãn, không thiếu tình cảnh xung đột, đến lúc đó áp lực của hắn sẽ nhỏ hơn nhiều.
Bình luận