Đạo (Dịch) – Chương 2236

- Những lời này cô đã nghe nội các nói vô số lần, cô không muốn nghe nhiều, cô muốn biết suy nghĩ chân chính của ngươi.

Nhung quốc chủ khoát khoát tay, trên mặt mang theo vài phần bất mãn.

Tiêu Thần khẽ cười khổ, chắp tay nói:

- Nếu như thế, thần cũng phải ăn ngay nói thật. Lúc trước vì thần muốn khống chế Tiêu tự bộ trong tay mình, thần bất đắc dĩ áp dụng thủ đoạn cường ngạnh rút các thế lực quyền quý trong quân ra ngoài, tuy hôm nay thần thụ phong công tước được quốc chủ coi trọng không có người nào can đảm khó xử chính diện nhưng thủ đoạn âm thầm tính toán là không tránh được.

- Nếu quả thật dùng Lăng Nguyên Tinh cùng tu chân tinh chung quanh làm lãnh địa, thần sợ không có một ngày sống yên. Về phần Thiên Nguyên Vương Tinh, càng không thể chọn nơi này, tuy hôm nay Yết quốc đã không còn tồn tại nhưng vẫn còn một ít thế lực vẫn còn tồn tại, thần là người ra sức rất lớn trong việc kéo sụp Yết quốc, đi tới đó kết cục còn thê thảm hơn so với Lăng Nguyên Tinh không ít. Ở khu vực thứ ba, chọn nơi này bởi vì nằm ở gần hoang ngoại tinh vực, tiểu tinh hệ này là lựa chọn tốt nhất, tuy xa xôi hoang vu một ít nhưng thế lực của Yết quốc còn sót lại cũng ít nhất, thần muốn đứng vững gót chân cũng dễ dàng hơn nhiều.

Nhung quốc chủ khẽ gật đầu:

- Chỉ có như vậy?

Sắc mặt Tiêu Thần nghiêm túc, nói:

- Trước hết nói chỉ là nguyên nhân, chắc hẳn các đại nhân trong nội các thương nghị hơn phân nửa là cho hắn đi tinh vực xa xôi này, có lẽ trong lòng quốc chủ không đành lòng nên mới không quyết định nhưng thần tuyệt đối không có chút oán hận nào!

- Nếu không chiếu lệnh của quốc chủ, thần cũng không gia nhập quân đội, cũng không có công lao sự nghiệp và tạo hóa ngày hôm nay, những thứ này là quốc chủ ban cho, thần nguyện vì quốc chủ thủ hộ biên cương! Nếu như có cơ hội, thậm chí có thể đánh vào hoang ngoại tinh vực, mở một tinh vực mới, tiếp tục khai cương khuếch thổ và bệ hạ, để báo đáp đại ân của quốc chủ tốt nhất.

Hắn nói lý do thoái thác rất hữu lực, cũng đầy khí phách, vẻ mặt Tiêu Thần thành khẩn, hình tượng mười phần trung quân ái quốc.

Dùng tâm tính đa nghi của Nhung quốc chủ vào lúc này cũng phải động dung, sắc mặt càng nhu hòa vài phần.

- Tiêu khanh, ngươi cần phải suy nghĩ rõ ràng, hoang ngoại tinh vực vô cùng nguy hiểm, không chỉ có tồn tại các loại hung thú, còn có tu sĩ ngoại vực tung hoành. Tuy phẩm chất tinh hệ này không tệ nhưng từ khi Yết quốc chấp chưởng đến nay vẫn bị hoang ngoại tinh vực quấy rối, căn bản chưa mở rộng nó ra, không thể không quanh năm đóng đại quân lưu giữ, mệt mỏi không chịu nổi. Nếu như ngươi thật chọn nơi này, chỉ sợ không thể bình an hưởng lạc.

- Ăn lộc của vua trung với vua, thần là thần của quốc chủ, cũng nên phân ưu giải hạn vì quốc chủ. Néu biên cảnh bất ổn, thần càng không thể vì vậy mà lựa chọn lùi bước.

- Thỉnh quốc chủ cho phép ban tinh vực xa xôi này cho thần! Thần cam đoan, chỉ cần thần còn một ngày sẽ là bình chướng của vương quốc ngăn cản thế lực ngoại vực không cho phép bọn chúng bước vào lãnh địa Nhung quốc nửa bước.

Tiêu Thần lên tiếng sau đó hành lễ thật sâu.

Nhung quốc chủ trầm ngâm thật lâu mới chậm rãi gật đầu:

- Thần sẽ toàn lực.

- Tạm thời chấm dứt chuyện đất phong, cũng không nên trì hoãn lâu, khoảng cách yến hội buổi trưa không lâu, cô đi trước, Tiêu khanh đổi xong quần áo tự nhiên sẽ có tùy tùng dẫn khanh tới đại điện..

Nhung quốc chủ đứng dậy cất bước rời đi.

Tiêu Thần kính cẩn hành lễ, nói:

- Cung tiễn quốc chủ.

Dừng lại một lát, Nhung quốc chủ triệt để đi xa mới chậm rãi ngẩng đầu, thần thái bình tĩnh nhưng nội tâm ngưng trọng, trong lòng bàn tay đã ẩm ướt.

Sau một phen nói chuyện với nhau, cho dù là chuyện Liễu Yên Quán ngày đó hay lựa chọn của ngày hôm nay đều là khó khăn Nhung quốc chủ tận lực bày ra cho Tiêu Thần, từ đó thông qua biểu hiện mà phán đoán nội tâm của hắn.

Cũng may hắn sớm có chuẩn bị, hôm nay hắn chú ý cẩn thận mới không đối đáp sai lầm, miễn cưỡng vượt qua kiểm tra.

Tiểu tinh hệ tới gần hoang ngoại tinh vực, loại đất phong này đúng là Tiêu Thần thực muốn nhất, nếu như bị nhốt trong Nhung quốc thì hắn mới chính thức bó tay bó chân, không được nhúc nhích.

Trời cao hoàng đế xa, Nhung quốc chủ có thể ảnh hưởng tới hắn giảm xuống mức thấp nhất, cũng có thể thừa cơ âm thầm bồi dưỡng lực lượng của mình. Sẽ có một ngày hắn tích lũy đủ lực lượng và nội tình bản thân, khi đó hắn sẽ khoai cương toái thổ tự lập một phương.

...

Nhung quốc chủ cau mày suy nghĩ, vào lúc này thân ảnh của hắn xuất hiện ở cung điện khác, nơi này có mấy tên quan văn kính cẩn đứng chờ, nhìn quan phục đều ngoài nhị phẩm, chính là các đại nhân trong nội các.

- Chư khanh, vừa rồi Tiêu Thần phản ứng, các ngươi thông qua hình chiếu nhìn tận mắt, không biết cảm giác như thế nào?

Lời nói nhàn nhạt mang theo uy nghiêm vang vọng trong đại điện.

Lúc này có một nội các đứng ra, nói:

- Quốc chủ, theo lão thần thấy Tiêu Thần đối đáp có chút không ổn, thần thái cũng chưa từng lộ ra dị thường, nhưng mặc kệ hắn là thực trung với quốc chủ hay hắn có ý muốn khác, quốc chủ đều không thể không phòng.

- Trình đại nhân nói đúng, chuyện ở Liễu Yên Quán như thế nào còn chưa có định luận, chuyện này có thật như Tiêu Thần nói hay không phải như vậy cũng khó mà chứng minh. Nhưng thần sẽ phái người âm thầm giám thị Yến Minh Nguyệt, từ đó có thể phát hiện một hai.

Một đại thần khác kính cẩn lên tiếng.

Nhung quốc chủ trầm ngâm không nói, hắn với đại tướng thống quân một phương diện là rộng lượng và lôi kéo, một phương diện biểu hiện rộng lượng lôi kéo thuộc hạ nhưng trong lòng rất phòng bị, chính thức có thể tín nhiệm chỉ là những quan văn bên cạnh. Tuy địa vị bọn họ tôn sùng, quyền lực trong tay thật lớn nhưng không có chút binh quyền nào, tất cả đều là hắn ban cho, quyền sanh sát cũng bằng một ý niệm của hắn, tuyệt đối không dám sinh lòng hai ý.

Vào lúc này nghe các đại thần nói, Nhung quốc chủ tâm suy nghĩ và tán thành.

Chuyện ở Liễu Yên Quán có lẽ đúng như Tiêu Thần nói, hắn chỉ liên quan mà thôi... Nhưng sự thật cũng có khả năng đúng như hắn suy đoán, chuyện ngày đó là một tay Tiêu Thần bày ra. Tần quốc chi thi và Đại Ngụy tử sĩ nhắm vào không phải Yếu Minh Nguyệt, mà là Tiêu Thần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...